Hạnh Phúc Tôi


Category: Văn

chieuThôi à nha, nói nhiêu đó đủ chưa?   Mấy bà đừng lên mặt dậy dỗ bạn bè chớ, sao thì cũng đồng tuổi đồng niên hơn gì nhau mà dậy với bảo, mấy bà ham vui sớm có con lớn, mấy bà mắt nhắm mắt mở xỏ áo cưới về làm vợ người ta không hề đắn đo hơn thiệt, có gì hay mà khoe với khoang?   Có bà bị bắt lấy chồng khóc chảy cả máu mắt bây giờ cũng lên mặt dậy tôi?  Ừ tôi khó tính, ừ tôi làm tàng, ừ tôi “già kén kẹn hom.”

Ừ!  Các bà nói cái gì cũng đúng hết.  Thật đúng hết.

Bàn tay của bà ngón thuôn dài sơn đỏ, môi chúm chím làm duyên, ngón áp úp cái nhẫn hạt xoàn sáng lấp lánh, bà nói chuyện rổn rảng tay chỉ tứ tung, ông chồng ngoan ngoãn nghe bà một phép.   Con gái có bằng master, con trai làm cho công ty lớn, chúng sắp có vợ có chồng, bà và ông sẽ về hưu tha hồ đi du lịch.

 Nghe chuyện bây giờ ai biết ngày xưa có thời bà cùng tôi đi buôn chè, buôn cà phê các tỉnh miền đông, buôn gạo, thịt miền tây kia chứ.  Ngày ấy, bà lanh hơn tôi mánh lới hơn tôi.  Đang mơn mởn phơi phới sinh viên thành hai cô nàng buôn hàng chuyến, kể hết ra cũng đã ly kỳ tiểu thuyết.  »» Đọc tiếp phần cuối…

Hệ Lụy »».




Đầu năm Canh Dần, kính chúc quí độc giả và gia quyến một năm mới an khang – thịnh vượng – vạn điều như ý.
Như Hoa Ấu Tím.

Năm nay Tết đến chầm chậm buồn buồn, có thể vì tình hình kinh tế không sáng sủa lắm, các chương trình chuyện trò về luật pháp trên các đài radio địa phương tràn ngập những câu hỏi về phương cách khai phá sản, làm sao buông bỏ những căn nhà mua vội với giá quá cao nay nửa chìm nửa nổi, giữ không đành mà bỏ cũng không đành, giấc mộng nước Mỹ là căn nhà đã trả nợ xong, việc làm vững chắc, con cái học hành hẳn hoi nay lung lay như cây non trước bão. Không bù với các năm trước, Tết đến rộn ràng, ai cũng hân hoan với các con số tiền lời trên giấy tờ chứng khoán nên tha hồ mua sắm. Dù sao các cành mai cành đào cành lan, cũng tạo được chút màu sắc cho Xuân ông Cọp trong các khu chợ Việt Nam.
»» Đọc tiếp phần cuối…

Vấn Vương (4) »».


chieuGần đến Tết, dù dặn lòng thôi không nhớ - không ngậm ngùi - không để kỷ niệm ngày xưa kéo về làm lòng chùng buồn thiu thỉu nữa mà rồi vẫn bị hình ảnh thanh xuân ám ảnh, những đóa hoa – những luồng gió xuân quấn quít tà áo mỏng, hơi lạnh nhè nhẹ lay lá cành, mơn đôi má làn môi cùng bao ước mộng tưởng chừng giơ tay vói đến.
Những ngày cận Tết xôn xao, cô thợ may áo dài than không có giờ để ngủ, ông thợ đóng giầy xin khất đến ngày đưa ông Táo về trời, chiếc xe đạp được sơn lại màu hoa hiên có chút kim nhũ lóng lánh, bao nhiêu tiền ky cóp từ những phần quà sáng nhịn không ăn, để giành chơi hụi cùng đám bạn cùng lớp được dùng cho những việc đơn giản ấy, trong trí đã tính nhẩm những phong bao lì xì từ ông bà và bố mẹ sẽ nhiều hơn gấp bội. Mùa Xuân thanh bình của các cô gái thành thị không biết lửa khói chiến tranh.
Tết đồng nghĩa với bánh chưng xanh dưa hấu đỏ, đồng nghĩa với mứt ngọt hạt dưa bùi, bao nhiêu hoa trái tốt tươi ngày Tết cùng bao nhiêu điều cấm kỵ kiêng khem để mong cầu một năm mới sáng lạng hơn năm cũ, vui hơn hạnh phúc hơn. Đầu năm không ăn vị đắng cay, không uống nước lã, bếp lò được lau chùi sạch chờ ông Táo trở về, trong thời gian này nhiều nhà yên ắng không nấu nướng. Người nhóm bếp đầu năm là bà là mẹ, những người giữ tay hòm chìa khóa tính toán chi tiêu chợ búa cho gia đình. »» Đọc tiếp phần cuối…

Xuân Ngọt (1) »».


Kim's ArtworkBuổi sáng, từ đám mây xám màn sương dầy ánh mờ mờ của mặt trời thức giấc. Mùa đông đêm dài hơn. Da khô, mũi nghẹt nhất là môi bị sưng vì con virus herpes, may mà có đủ loại thuốc bôi, thuốc uống giúp người bệnh một cách thật hữu hiệu.
Tối qua, nói chuyện với cô bạn trẻ từ Việt Nam sang Mỹ vỏn vẹn hai tuần, để thăm chồng con rồi trở về lại Việt Nam, trước khi quyết định bán nhà bán đất sang định cư hẳn xứ người. Giọng nói trên điện thoại vẫn như xưa, phong cách tự tin vẫn như xưa, bao nhiêu tên bạn cũ được nhắc đến, những tên tuổi cùng thời lận đận, hạt cơm chia bảy, ly cà phê chia năm, những căn nhà tạm trú ngắn hạn trong thời gian “tiếp quản” vì chủ nhà đã vượt biên, câu chuyện không dứt cho đến khi điện thoại cầm tay hết cả pin. »» Đọc tiếp phần cuối…

Ngập Ngừng »».


“Hi, Mom, I have babies” – “Mẹ ơi! Con có em bé.”

Câu nói đầu tiên của Jaycee khi gặp lại mẹ sau mười tám năm xa cách, đã làm tôi khóc.

Câu nói ấy có lẽ cô ấp ủ từ ngày đầu có mang, đến ngày đau đớn rách thịt sinh con, hai lần ấp ủ như thế, cho đến khi cô được gặp mẹ ruột của mình để thốt nên lời. Khoảng thời gian mười lăm năm ấy dài biết bao nhiêu.

Hai mươi chín tuổi đầu, con gái đã mười lăm, cách đây nửa thế kỷ có thể là chuyện bình thường. Nay ở thế kỷ 21, đời sống con người dài hơn, thời gian chuẩn bị để thành nhân dài hơn, nên vào độ tuổi 13 – 14 vẫn được xem là con nít. »» Đọc tiếp phần cuối…

Mất Lối Về »».