Hạnh Phúc Tôi


Hồi Xuân

xuanve

Tôi đi tìm lại một mùa xuân
Mùa xuân xưa cũ qua mất rồi
Mùa xuân đã rơi vào dĩ vãng
Mà xuân nay vẫn còn dư hương
Chỉ ba tuần nữa Xuân Canh Dần sẽ đến, các ngôi chợ đã bắt đầu bán mứt hộp, được sản xuất tại Việt Nam là nhiều nhất, theo sau là Trung Quốc mà cả hai nơi sản xuất này cùng dùng các chất hóa học độc hại một cách vô tội vạ trong kỹ thuật ẩm thực, nhắc đến vấn đề vệ sinh trong dây chuyền sản xuất lại càng kinh khiếp hơn.
Đi tìm dư hương mùa xuân trên đất người khó khăn biết bao, năm nay ngày Tết lại trùng vào ngày lễ Tình Yêu, hình ông Cọp và trái tim đỏ bị mũi tên xuyên qua sẽ xen lẫn nhau.
Theo sách tử vi an vị những chòm sao thì các quốc gia chủ yếu sống bằng nghề nông, tin thần thánh, nhịp xuống lên của hai vầng nhật nguyệt để cầy đất, gieo hạt, cấy mạ non, nên thiên can và địa chị được giải thích theo các công đoạn canh tác này. Canh là một trong mười thiên can, có nghĩa là thay đổi, mùa thu đã qua mọi việc quá khứ xếp lại để mùa sắp đến làm lại từ đầu. Dần là một trong mười hai địa chi, có nghĩa là mầm nhú ra từ hạt giống vươn thẳng để mọc lên.
Năm vừa qua, đúng là cực như Trâu, từ đầu năm đến cuối năm, các con vật trong địa chi, không chừa con nào từ Tí đến Hợi, chỉ ngồi ghi chép - Kỷ - bao chuyện não lòng, nhà xuống giá trầm trọng, công ăn việc làm thất thoát, tiền bạc mất giá thảm thương, cùng lúc Sửu chỉ là hạt mầm còn nằm cong queo dưới mặt đất, oằn oại tìm cách nhú ra khỏi lòng đêm để tìm hứng ánh mặt trời. Thành ra cả thế giới buồn thiu.
Bão đang xếp hàng ùa vào tiểu bang California, mưa triền miên, gió giật đổ cây, hình ảnh những người đứng chờ xe buýt buồn buồn.
Ngoài trời mưa bão tơi bời, trong nhà lôi hết mọi sự trong tủ ra xét lại, người ta khuyên quần áo không mặc hai năm phải đem cho, đừng giữ nữa, thế mà những chiếc áo dài mang theo từ năm 1991 vẫn còn lưu luyến, chiếc áo thêu máy mặc ngày ra đi cũng vẫn còn, chiếc ví cầm tay chiếc khăn chiếc giỏ. Đối với đàn bà khi vứt đi một cái gì đó dù cũ kỹ xấu xí đến đâu cũng khó, nếu vật đó ghi lại một biến cố nào đó trong đời, cho nên việc rỉ rả kể lể hoài chuyện thời xưa là điều chẳng đáng ngạc nhiên.
Bỏ chuyện động đất Haiti, bỏ chuyện con tàu du lịch sang trọng lờ lững cập cảng Haiti gây tranh cãi về sự thờ ơ hay đời vẫn trôi theo nhịp sống, không thể vì . . . mà toàn thế giới phải để tang, mai mốt làm sao mà tiếp tục business! ! ! Bỏ chuyện Cộng Hòa thắng chiếc ghế của cố thượng nghị sĩ Kennedy, bỏ chuyện mưa gió ngoài trời, giông bão trong lòng để nói chuyện xuân xưa, nôm na là hồi xuân.
Ai dùng hai chữ hồi xuân thật khéo, hồi tưởng mùa xuân đã qua trong quá khứ, để nói xa xôi bóng gió về các ông các bà đã lên đến đỉnh parabola nhìn xuống con dốc mà hốt hoảng hồi xuân, dù chẳng làm sao khiển cho bánh xe đời quay ngược lại được.

Tôi đi tìm lại một mùa xuân
Gặp nhau khi pháo vang cuối đường
Tay khép áo xanh nhìn không nói
Lạc hồn về cõi tiên nào đây

Năm nay San Jose dường như không có diễn hành, nên chuyện gặp nhau cuối đường rất khó, để tay khép áo xanh nhìn không nói vì gặp người trên mạng, ôn kỷ niệm xưa làm quên mất con số tuổi chẳng thể nào hâm (hăm) băm (ba) gì được nữa, chỉ còn cách bó lại giấu thật kỹ sau màu tóc nhuộm, sau hóa trang son phấn, hay dao kéo thẩm mỹ tân kỳ. Chàng tóc bắt đầu hói, bụng không còn thon tình duyên đổ vỡ, sống với bóng mình trên vách, nói chuyện như đọc sách từ chương, diễn giải đầu ngô mình sở uyên bác thơ văn.
Gặp nhau vào mùa xuân, trong các chợ Xuân, hội xuân thời tuổi trẻ là những tiếng cười pha lê hạnh phúc, gặp nhau hội xuân thời xế chiều không còn giọng cười pha lê, chỉ thì thầm tiếng được tiếng chẳng, cũng có nơi xin xâm, hỏi Thánh Thần cho biết tương lai, quẻ ra toàn chuyện quá khứ.
Cô cháu gái đưa ba về Việt Nam lấy vợ, ông muốn ở lại hay sang Mỹ sống cũng được, nhưng nên ở lại thì hơn, bên ấy dù xã hội chưa đâu vào đấy, nhưng già rồi có người săn sóc đấm bóp mỗi ngày ở đây kiếm đâu ra? Gặp nàng hồi xuân trên mạng, chồng con bỏ xó làm thơ thì sao mà chăm sóc cho ông, nhất là đã quen nam nữ bình quyền, tôi nấu cơm anh rửa bát, tôi quét nhà anh giặt đồ, tôi đi chợ anh xách giỏ, tôi diện đẹp anh phải khen, tôi đi chơi anh phải theo làm gạc đờ co . . . thì có mà “xỉ phay phay”.

Mưa to gió lớn nhớ tới xuân xưa nhà dột, chậu to chậu bé hứng từ trong ra ngoài, nắng lên nhìn trứng gà soi trên vách lòng an vui, hồi xuân chạnh lòng nhắc nhở con cháu phải biết tạ ơn trời cho những tiện nghi vật chất ngày này, những đôi mắt tròn xoe dò hỏi tiện nghi là sao trong khi bên Việt Nam đã xây dựng nhưng căn chung cư dạng tổ ong trên đảo Kim Cương giá mỗi căn có thể lên đến hơn triệu đô la? Không trải qua khốn khó chỉ nghe tả về khốn khó, con người không sao hiểu rõ ngọn ngành. Nên nhìn mẹ tròn xoe đôi mắt: “Bạn con bên ấy 24 tuổi đi lấy vợ bằng một đoàn xe bạc triệu rước dâu!”

Đi tìm những ngày xưa, là chứng bệnh khó chữa, loay hoay trả lời cho cô gái sắp đi lấy chồng, đòi đàng trai mang bánh phu thê sang nhà, chiếc bánh gói trong lá dừa, được xếp thành chiếc hộp vuông nhỏ như chiếc hộp đựng nhẫn, bên trong là bột năng nổi sợi dừa màu trắng ửng nhân đậu xanh màu vàng bên trong, kể chuyện tại sao tên bánh là phu thê, chẳng những vì bột dính với nhân, sợi dừa là lợn cợn đời sống chẳng thể nào hoàn hảo, mà lại có cả một tích tuồng xưa.
“Hai vợ chồng nông dân nghèo, người chồng thích món bánh đơn sơ vợ làm gói trong lá dừa mang theo ra đồng ăn mỗi ngày, cho đến năm hạn hán mất mùa, chàng lên tỉnh kiếm việc. Đời sống thành thị xa hoa lôi cuốn, chàng gặp người đàn bà khác tân tiến hơn vợ quê nên quên mất đường về. Người vợ đợi chờ qúa lâu, nhờ người dò hỏi biết chuyện, nàng làm tấm bánh xưa gởi lên cho chồng. Ăn lại đúng món ăn quê mùa ngày cũ, chàng nhớ lại thuở hàn vi, nhớ lại người vợ quê chân lấm tay bùn, chàng trở về quê cũ tạ lỗi cùng vợ. Như mọi chuyện tích, kết truyện hai vợ chồng sống với nhau đến ngày răng long đầu bạc. Nên tên bánh được gọi là bánh phu thê.”
Cô cháu gái tròn mắt ngạc nhiên: “Vậy mình nhận bánh phu thê rồi có nhận cho chồng đi ta bà thế giới đã đời, rồi sau đó trở về với mình không bác?”
Bác cười đến nỗi không trả lời được cháu, vì nghĩ nhỡ bà nào còn ở Việt Nam gởi sang tặng chồng mình trách cá bống kho tiêu đúng kiểu.
Thôi đành kết lại như nhạc sĩ Đoàn Nguyên:
Tôi đi tìm lại một mùa xuân
Mùa xuân năm đó chưa thấy lại
Tôi vẫn đi trong chiều xuân tái
Tìm để mà tìm như thế thôi

Còn xuân gì nữa đâu mà tìm – hồi xuân không đúng kiểu còn bị xuân mắng cho mà chớ. Hy vọng năm Kỷ Sửu ghi chép hết mọi điều xui xẻo – hạt mầm đau đớn oằn oại đủ mạnh để năm nay Canh Dần thay đổi mùa mới mầm nhú lá đón ánh mặt trời.
Chỉ biết lạy xin cho xẻo đất Haiti ngưng động đất, sáng thứ tư lại một cơn hậu chấn kinh khủng trở lại, cường độ hơn sáu chấm, lần này ngoài dân Haiti còn thêm bao đoàn thể đang trợ giúp, nhiều nhất là dân Mỹ, ai ghét Mỹ thì ghét, tấm lòng nhân hậu của họ khó ai theo kịp, nợ đầm đìa chất chứa, vẫn hào phóng giúp người, đây là bài học nhân đạo rõ ràng nhất.
Gió đang lay – lòng lay theo gió, nhất định tìm một nụ cười vui cho mình cho đời dù chung quanh bão tố loạn cuồng.

- “Xỉ phay phay” = chết sớm, âm tiếng Quảng Đông


đăng ngày 22.01.10 trong mục

. Bạn có thể cho ý kiến ở đây.









AUTO TELEX VNI VIQR VIQR* OFF Check Spell