Thu Hoài Cảm

Bài thơ của Đinh Hùng ca ngợi mùa Thu luôn “được” ngâm nga khi tiết thời vào Thu – nắng Thu quá dịu dàng lá lại múa may quay cuồng trong gió nừa chứ không làm thơ uổng lắm, nên . . . cho dù các ông thơ cho phép mình thả hồn nhiều hơn phụ nữ đi chăng nữa – chúng tôi phụ nữ yêu thiên nhiên yêu nhịp điệu yêu những nét chấm phá đẹp đẽ chung quanh cũng có quyền thả hồn mình vào nó chứ!
Khoe chàng xem và nghe sau khi bài hát và video hoàn thành khi chàng ngồi bên cạnh, không biết có nghe thật hay không mà khen “Bà hát còn hay lắm . . . !” phải chặn lại ngay bằng câu: “Cho riêng anh và cho toàn thế giới nhé!” thế là chàng . . . đành “Ừ!”
Chắc chắn ông ấy không xem vì nếu xem sẽ thấy vợ khoe cả hình “chính chủ” cách đây gần 20 năm, nếu thấy thế nào cũng hậm hực: “Lại . . . khiến thế giới chuyển động!” và “chính chủ” sẽ trả lời ngay: “Tướng công đừng lo bão tố thiếp có vận công trù ếm khắp nơi rồi!”
Câu chuyện sẽ chuyển sang đề tài: Bà đừng mê phim Tàu quá mà lậm chúng nó!
Chuyện tình yêu thời son sắc nay chuyển sang chuyện mỗi ngày lẩm cẩm ở huyện nhà này – bút hiệu hồi 18 tuổi chắc phải thay đổi mà chớ – chẳng lẽ 81 vẫn là Ấu Tím – may là chị Huệ Gió O đã dùng nó cho căn bệnh Autism – Mình đến tuổi ấy cũng sẽ . . . còn ấu tím cho xem vì rất thông minh rất hay bất thường rất hay không cần người chung quanh nghĩ gì luôn lá la la!

Chị Tôi – Hồ Dzếnh

Những bài thơ dẫn bạn đi đến đâu?
Bài thơ này dẫn tôi về những ngày đầu năm êm ả, hương thơm từ trầm, tiếng khánh tiếng mõ ngân vang, người thiếu nữ e ấp xin quẻ âm dương, ngồi khép nép nghe lời giảng của ông – của thầy ngoài cổng chùa hay đình được truyền miệng: “rất linh”!
Ai không mơ không ước một đời sống hạnh phúc – ai không vui khi nghe câu:
Đắc chồng năm nay – đời vui đông con . . .
Người em theo chị ngắm đôi má đỏ au thẹn thùa của chị và . . .
Mỗi mùa Xuân qua chị héo dần đi, lời tiên đoán thuở xưa không linh ứng – chị xế chiều vẫn còn mơ giấc mơ không thành sự thật! Đọc tiếp “Chị Tôi – Hồ Dzếnh”

Lời Cho Mẹ

Vu Lan 2023 – tôi cài hoa hồng trắng – nhớ Mẹ tôi ngâm thơ!
Thu âm: Adobe Audition
Hình ảnh: Proshow

LỜI CHO ME
Tháng Mười ta về đây hụt hẫng
Mẹ đã đi về cõi bao la
Ta như chim nhỏ, bỗng lạc đàn
Mẹ ơi, mất mát quá khôn cùng
Con muốn một lần trong tay mẹ
Với nụ hôn nồng, những nhớ thương
Trong mắt già nua, buồn một cõi
Con thấy nụ cười, chợt thoáng qua
Tháng Mười ta về như lạc bước
Mẹ không ngồi đó để trông ta
Chiếc ghế bỗng buồn, buồn một nỗi
Như ta lạc lõng, một chốn nao
Xin được một lần trong tay mẹ
Dù một lần thôi, một thoáng mơ
Với những lời ru, trong đêm tối
Ru con mau lớn bước vào đời
Tháng Mười ta về, nghe hoang lạ
Thành phố buồn hơn, chiều nắng tắt
Có con sâu nhỏ, buồn trong lá
Nghe thoáng trong hồn, những giọt mưa
( Và mẹ ơi, hình như con đang khóc )

Tháng 4 – 2023

28 tháng 4 hồn tôi tịnh lắng
Ngẫm lại tháng ngày 48 năm qua
Được mất của ai tôi không rõ
Riêng phận mình tôi biết tôi còn

Còn nỗi nhớ một thời hoa mộng
Còn nỗi đau một thuở bôn ba
Còn tình yêu cùng người chăn gối
Còn bạn bè một thuở nào xa

Còn vết sẹo đã thôi hành hạ
Suốt canh dài thấp thỏm lo âu
Còn chia sẻ ngậm ngùi quay quắt
Nỗi lòng đau vượt biển sóng gào!

Tôi còn thở còn yêu còn hát
Tạ ơn đời còn cỏ biết nở hoa
Mùi hương ngọt tiếng chim ríu rít
Đã dạo chung một nhịp an hoà!

Tạ ơn Trời khổ đau và hạnh phúc
Đã âm thầm nên một trong tôi
Thanh thản ngắm vòng luân hồi cuộn
Tà áo thanh xuân tan vào mây trôi!

Xin đừng lay hỏi nhớ gì
ngày 30 tháng Tư năm ấy
– tờ lịch bóc đi
không gắn lại bao giờ!

Thả nó bay đi còn tôi ở lại –
mắt rưng sầu môi cười nụ khoan dung!
Ôm chầm lấy niềm đau nhân loại
bậc thánh nhân cũng hóa khù khờ!

Tôi buông vậy! Xin đừng trách nhé
Đây đóa phiến hoa tạ lỗi cùng người!

Trung Thu

Khỏi cần làm cũng có bánh dẻo bánh nướng nè – hình chụp mỗi khi làm bánh thế thôi – Những người tiểu đường không được ăn ngọt nên không cần biếu bạn hữu sợ bị la rầy – nhất là mình không biết người ta bịnh gì – người ốm gầy gầy mình hạc xương mai thường không ăn vặt – người tròn trịa xinh xinh bây giờ thường ăn kiêng – suy ra cứ chụp hình tặng nhau là tốt nhất – Mình có cơ hội làm bánh chơi đỡ sầu – nhất là vừa làm bánh vừa làm thơ:
Thơ rằng:
Thu xưa bánh ngọt mềm môi
Thu nay bánh ngọt song đôi mà nhìn
Trà không uống rượu không xin
Mỗi đứa một góc im lìm ngó nhau
Chị Hằng ngoài cửa âu sầu
Lầu bầu than thở Cuội đâu mất rồi
Hằng già méo mó thương ôi
Cây đa ngày cũ lá thôi xanh màu
Quên đi cái thuở ban đầu
Bánh ngọt trà đắng …. bắc cầu theo nhau!

Ngô Đồng

Ngô Đồng
Tác giả: Hoàng Lộc

là dây cát, dây đằng – em mọc ở cội tùng
là phượng hoàng – em tìm cành ngô mà đậu
tìm không ra cành ngô ? hãy bật lời thảm tư?
chẳng thấy cội tùng ? hãy tự héo khô đi!

khi vác đời làm gã tình si
ta ngạo nghễ như cây tùng trăm thước
tình ta hiếm, là cành ngô xanh mướt
vì chờ em, sắp sẵn một đời chờ

ta từng coi khinh những giống chim ngu
gặp nhánh cây nào cũng sà cánh đậu
những thứ dây leo bu tường bám giậu …
(thà chịu đời vất vưởng có hơn không ?)

sừng sững trong ta bóng lớn ngô đồng
phủi sạch trần ai, đợi loài chim quý
ta hữu hạn giữa tầm vòng thế ky?
mà phượng hoàng tuyệt tích đã ngàn năm!

một thoáng trong em có tiếng kêu thầm
cành bích ngô ta giật mình đỗ lá
thêm đủ lý để coi thường thiên hạ:
phượng hoàng, phượng hoàng – em đậu xuống cành đi!

ôi, không phải phượng hoàng đâu – em dối ta chi ?
trái gió trở mùa, kìa em lạc giọng
ta biết ta đau khối tình vô vọng
khi em đậu bao lần chẳng chọn cành ngô

khắp đất cùng trời mất dấu phượng hoàng xưa
ta lại vác đời tình – đi – cúi mặt
cái bóng ngô đồng trong ta queo quắt
đã chắc một đời phải chịu cành không!

là dây cát, dây đằng – em mọc ở cội tùng
là phượng hoàng – em tìm cành ngô mà đậu
tìm không ra cành ngô ? hãy bật lời thảm tử
chẳng thấy cội tùng ? hãy tự héo khô đi.

Vọng Xuân Xưa

Ông ơi mùa Xuân len lén đến –
Xuân đến 
Không mai vàng 
Không pháo đỏ 
Chạnh lòng 
Xuân lại đến! 
Xư’ người lạnh lẽo 
Nửa địa cầu xa 
Nhớ Xuân xưa 
Ðốt trầm hương, hương gây mùi nhớ
Dạo cung đàn, đàn nhả nhạc sầu 
Còn đâu đêm trừ tịch, còn đâu phút ngân tiêu
Ngậm ngùi ta ngâm câu, thân lạc loài viễn xứ .
Cố hương, cố hương, ơi hỡi ! cố hương 
Vọng tưởng lòng đau, dạ héo thẫn thờ 
Ðể mặc Thủy Tiên phai tàn hương phấn 
Kệ hoa hồng đào cánh rữa rụng đầy sân. 
Biết bao giờ một lần trở lại 
Lảy lá Mai đợi hoa đâm chồi 
Tỉa Thuỷ Tiên ngóng giờ nụ nở 
Bên bạn xưa, Giao Thừa cùng saỵ

1-2-3

Biết đếm không?
1-2-3
Con nít lên ba sẽ giơ ngón tay trọ trẹ bi bô
Cụ bà 60 giả vờ không biết đếm
Cụ ông 70 nguầy nguậy lắc đầu
chỉ 3 ngày nữa thôi sẽ 20/20
Con số ngày xưa khi còn đi học – chỉ mong thấy nó trên tờ giấy bài thi
Con số 20 tràn trề sức sống – tóc bóng da căng
Nay thấy 2020 lòng nhấp nhô sóng tiếc
tim chập chùng mây cuồng!
Đến cõi đời này oe oe tiếng khóc
Lìa cõi tạm đi mắt nhắm tay xuôi
Còn ba ngày nữa thôi – – –
Lòng xao xuyến quá
Dưng không khối u bị xé tô xám xịt tranh đời
Hạnh phúc hồng – khổ đau rạn nứt
Rán níu nhành hoa xưa – đá tung viên sỏi cấn
Mà sao tháng ngày chưa lẩy được dằm tim!

Đếm thử đi chỉ 3 tiếng thôi – Một Hai Ba

2019 tận!

Mối Tình Của Má

Má ơi !

Hai mươi mấy năm rồi Má !

Con biết yêu  thấm hiểu tình, Má xưa

Ngày còn Má khi chiều tà nắng úa

Con đâu hay tại sao mắt Má buồn?

Thời con gái Má hẳn là đẹp lắm!

Tóc Má dầy, môi mọng khoé đồng tiền

Con yêu Má giọng ầu ơ buồn lắng,

Con nào hay Má bầy tỏ niềm riêng,

“Ầu ơ ! Bướm vàng đậu ngọn mù u

Lấy chồng càng sớm tiếng ru càng buồn!” Đọc tiếp “Mối Tình Của Má”

Trăng Ngọt – Lê Đình Viễn Lan

Tự dưng “nổi điên” hát thơ của cô bạn Lê Đình Viễn Lan – Nhớ nó quá, nó tự dưng đóng cửa đời như con ốc trốn trong vỏ, không liên lạc với ai! Song à, còn nhớ thuở tụi mình leo lên mái nhà làm thơ, hát ngu ngơ không – bây giờ đã thành . . . bà già! Mà ai có thể cấm mình “nổi điên” chứ nhỉ, ngày xưa có Bác theo dõi hai đứa mình xem “chúng bay làm gì thì thào trên ấy thế!”
Ừ! đứa đọc thơ cho bạn ghi xuống, con nhỏ ghi xuống xong cầm đàn lên hát, cóc cần ghi nốt xuống giấy, cứ gam la thứ mà bấm, tính la thứ – rê thứ – mi bảy là từng tứng tưng hát loạn, ừ tao nhớ mày Song ạ con nhỏ bạn cóc cần đời của tao!

Treo trăng ngọt giữa môi cười – em đeo gươm bén giết người có biết không?
Đày ta tận chốn phiêu bồng – đôi con mắt cuốn nghìn sông đổ về.
Tay ngà vạt áo mân mê – chao ơi hết cả lối về tuổi thơ,
Gót son cuống quýt mong chờ – tim ơi chớ vội tình cờ thương đau.
Tóc mây thả gió qua cầu – thôi em lấy cả đời nhau cho rồi!