Category Archives: Văn

Chữ

Bớt đau, nhóc nhách với nắng – dọn dẹp đám lá khô – đêm qua sấm chớp đùng đùng San Jose có sấm chớp – thật không? Thật mà. Nhìn gốc cây mận mình trồng tưởng nhớ người bạn thân … Đọc tiếp

Posted in Văn | 2 phản hồi

Đau

Ừ thì đau Đau đầu đau cổ đau lung tung Thế mới hay, tưởng mình đồng da sắt Ai ngờ, cũng chỉ như hoa Hoa phù dung chứ hoa chi (Hibiscus mutabilis) Cái loài hoa thay đổi màu theo nắng … Đọc tiếp

Posted in Văn | 3 phản hồi

Theo Nhau

Tôi đang than thở hết chữ – hết thần để viết, dù quanh tôi bao điều tôi muốn viết muốn kể, chẳng hạn như đi theo con trai leo lên núi Thiên Thần, theo con gái đi ăn ốc, theo … Đọc tiếp

Posted in Tản Mạn, Văn | Tagged | Để lại bình luận

Trẻ

Trẻ “It grows in you slowly and steady – then blossoming into grace.”*vnkn Đứa trẻ ghé ngang qua cuộc đời tẻ nhạt của người đàn bà vỏn vẹn chỉ một mùa hạ đỏ. Mẹ bé phải trở lại lớp học/thư … Đọc tiếp

Posted in Của Người Ta, Tản Mạn | Để lại bình luận

Ngày Của “Ba”

Em cám ơn Ba, nhờ có Ba mà em có cơm ăn – có quần áo mặc! Tưởng hôm nay Ba được nghỉ ngơi ngồi cho con cái phụng dưỡng ăn uống ai ngờ lại phải hì hục sửa ống … Đọc tiếp

Posted in Văn | 2 phản hồi

Tàn

Cuối tuần vừa qua tôi lên ngọn đồi nắng- Gió nhiều nhưng cỏ buồn hiu hiu – Tôi thấy cỏ buồn, có thể cỏ thì không! Buồn là gì chứ – con ngừoi có nhiều trúc trắc Vui buồn giận … Đọc tiếp

Posted in Văn | 1 Phản hồi

Passeges

N h ắ n n h ủ . . . Anh sẽ làm gì khi em không còn nữa Một bước đời qua gửi gấm chút tình vương Mấy độ thu sang lá vàng rơi mục rữa Phủ lấp đời … Đọc tiếp

Posted in Của Người Ta, Phù Dung, Thơ, Văn | Để lại bình luận