Đẹp

Hôm đám tang bà tôi, cô The khóc thành thác, mình cô lếch thếch đi theo quan tài mũi dãi ròng ròng, cứ mà “Mẹ ơi mẹ ơi …” . Xe đưa thành đoàn cũng ngót trăm chiếc, bà tôi đi, cả họ kéo về tiễn. Những đứa cháu từ xa chưa hề gặp mặt, có đứa đang giữa mùa thi, cũng theo ba mẹ về chịu tang. Nhiều anh chị họ tôi không nhận ra, vì không gặp nhau đã hơn mười năm. Ai nấy đều bận đồ đen, đeo kính đen, nghiêm trang, lịch sự. Nhiều người khó chịu ra mặt, vì cô The cứ i ỉ khóc mãi không nín. Bác Phó gái lâu lâu lại chạm vai cô, nửa an ủi, nửa muốn cô rời xa xa cái quan tài đôi chút, nhưng rốt cuộc đành lắc đầu để mặc cô . Cứ thế, cái đám tang y như chỉ của riêng cô, từ nhà quàn vào nhà thờ, từ nhà thờ ra đến nghĩa địa. Táng xong thì cũng đến ba giờ trưa, mọi người kéo về nhà Bác Phó ăn uống . Tôi bảo Psi đứng đợi, có ý quay tìm xem cô The để hỏi thăm. Chợt bàn tay lạnh ngắt chạm nhẹ vào ót, một luồn điện như từ cõi âm chạy lên khiến tôi rởn da gà. Quay qua, cô The phà khói mùa đông ra như người hút thuốc, những làn khói ấy đọng lại thành âm thanh trong không trung, đương hỏi “In và Psi có cần ai chở về ?

Tôi nhớ ngày chú Bình dắt cô The đến nhà lần đầu tiên ra mắt, nhằm vào ngày dỗ ông tôi. Tuy mọi người đã xì xầm về tơ duyên của chú Bình cả hai ba tháng trước đó, không ai tránh khỏi sự ngạc nhiên khi giáp mặt cô The. Cũng tưởng chú Bình toan độc thân vui tính cho đến cuối đời, bởi chú ngoài bốn mươi vẫn chưa hề có một mảnh tình vắt vai, ai ngờ, người chú dắt về chỉ độ tuổi các cháu mà thôi.

Cô The lấy chú Bình năm cô hai mươi hai tuổi, thua chú Bình hai con giáp. Cô The không đẹp, không xấu, nom mặt hơn một phút thì đâm chán. Mẹ tôi hay cười bảo là tướng cô nhà nông, vì thân hình cục mịch, đứng đâu thì cứ như lập tức đâm rễ xuống nấy. Mẹ nói vậy vì mẹ tôi đẹp nhất trong một gia đình toàn con cái xinh đẹp, đa số lấy toàn con cái người khác cũng khôi ngô tuấn tú cho hài lòng. Đối với mẹ, cái xinh đẹp của con gái rất quan trọng, gần như nó cho hoặc lấy đi quyền được yêu, được sánh duyên, được sinh con đẻ cái. Mà không chỉ có mẹ tôi mà thôi, đến cả các bác trai, bác gái, cô, chú xinh đẹp của tôi, hình như đối với họ, nhan sắc là một niềm kiêu hãnh lớn lao, là một tiêu chuẩn dẫn đến sự an lạc trong đời. Tuy vậy, mẹ tôi không hề tỏ thái độ khó chịu gì với cô The. Hầu hết mọi người khác cũng dễ dãi, có lẽ họ cũng sẽ chỉ vui vẻ tiếp nhận cô như một tiêu đề có thể đem ra kháo nhau trong bếp, trong phòng khách, ngoài sân cỏ mà thôi. Kháo như thể bác Phó chép miệng rằng:

– Cái The trông nó thô thật, hôm Nô-en chị tặng nó cái quần hiệu, mà mãi hôm kia mới thấy nó mặc, cặp đùi nó làm uổng cái quần đi !

hoặc kháo như thể cô Nga vợ chú Nguyên:

– Giọng quê chị The nghe hoài nhức đầu lắm, em cứ bắt phone chị ấy năm phút là hai thái dương nó đau đau!

Vâng, có lẽ cô The sẽ chỉ là thế trong một gia đình giàu ngôn ngữ xầm xì phát đi sau mỗi buổi đọc kinh, hoặc đang lúc làm cơm, hoặc qua điện thoại. Chỉ thế thôi, nếu như cô The không phải là cô The, cô không có một trái tim đầy nhiệt tình, một cái miệng huyên thuyên sớm tối, và một chủ nghĩa tôn thờ lẽ phải muôn đời.

Cô The mồ côi từ bé, chưa hề được một lần gọi ai là cha, ai là mẹ. Cô không nói cho ai biết cô lớn lên ra sao, sống với ai, qua Mỹ năm nào và bằng cách nào. Đàng sau lưng cô luôn luôn là một bức tường quá khứ, gia đình tôi không ai leo được qua phía bên kia để thăm dò. Gặp bà tôi lần đầu tiên, cô The đã tỉnh queo kêu bà tôi là Mẹ. Một mẹ, hai mẹ, lại tự giới thiệu: “Con cả đời khổ, không có ai để kêu, bây giờ con có mẹ rồi, con vui lắm mẹ ạ!”

Quen chú Bình chưa đến nửa năm, hai người làm ngay đám cưới, khiến cho các bác các cô chú chạy vòng vòng lo liệu muốn xỉu. Ông bà tôi ngày xưa ở Việt Nam đều từ gia đình có quyền có bạc, lại nghiêm khắc và khó khăn với các con hơn cha mẹ tôi rất nhiều bây giờ. Thế nên, cho dù qua đến bên này, thiên hạ không mấy ai biết đến cái tên cái uy của ông tôi, nhưng đám cưới chú Bình hô ra cho dù có chớp nhoáng đi mấy chăng nữa, cũng không thể nào mất mặt với “Người Ta – Người mình”

Tôi đọc lại đoạn văn được viết đã rất lâu của cháu, ngẫm nghĩ mãi về vẻ đẹp cháu nhìn thấy được qua dáng vẻ người đàn bà cục mịch được làm dâu trong một gia đình đầy những trâm anh đài các, tôi thấy mang máng đâu đó bao hình ảnh rõ nét đàng sau cánh cửa gỗ sơn bóng lưỡng màu vec-ni . . và kể tiếp:

Cả một dòng họ như thế, cả một cỗ máy nặng nề cũ kỹ ấy tiếp tục lăn trên mảnh đất đầy ắp điều mới lạ, mảnh đất mở toanh hoác cho tất cả mọi thứ được quyền vươn lên. Cô The vươn lên, giả như còn ở Việt Nam, không cách gì cô len được vào cửa nhà tôi, cho dù chú Bình là con cầu con khẩn, cho dù chú Bình có là cậu con út muốn gì được nấy theo kiểu: khó con út – giàu con út. Chẳng biết những lời bình phẩm to nhỏ, có đến tai cô The hay không mà cô thản nhiên chấp nhận: “Cái dáng em trời cho thế, chẳng sao bì được với các chị – giọng nói em thế tự lúc bé chẳng thế nào sửa cho thánh thót nhẹ nhàng!” rồi gia đình nào có công có việc, chẳng nhờ cô cũng xăng xái giúp ngay. Bác Phó ngày nào kháo về cặp đùi thô làm hư cái quần hiệu, đến cô Nga kháo về giọng nói khiến cô nhức đầu đã hiểu ra hình dạng thô ráp ấy, giọng nói quê kệch ấy gấp năm gấp mười lần cái hình dạng thon thả xinh xắn, cái giọng nói uốn éo văn chương cũng bấy nhiêu tôn kính dạ vâng lấp lửng, khi gặp khó chẳng thấy bóng dạng nơi đâu .

Làm dâu trong đại gia đình có quyền có bạc một thuở, chẳng còn gì phần lại cho mình, cô The sẵn lòng chạy ra chạy vào với bà tôi những ngày bà còn nằm trong viện dưỡng lão, chẳng một lời than thở so bì với các chị dâu em chồng khác, ai sai cũng vâng, ai bảo cũng dạ, ai nhờ cũng xong, cô The chỉ mỗi câu: “Mẹ còn bao lâu nữa đâu, làm được gì em làm tất.” Giọng nói cô cứ sang sảng reo vui, cho dù đôi mắt cô có sụp hẳn xuống vì mất ngủ.

Người ta quen tìm ngắm người đẹp, quen thích nghe giọng nói nhẹ sang, cô The chẳng phô gì ra ngoài, chỉ khóc thành thác, mình cô lếch thếch đi theo quan tài mũi dãi ròng ròng, cứ mà “Mẹ ơi mẹ ơi …”
Bài của Idelhouse viết 2008, thật hay .

About như hoa ấu tím

Niềm vui của tôi không to lớn lắm - một câu hát, một nụ hoa, tình yêu dành cho gia đình, một món ăn đậm đà hương vị Việt Nam. Ngày xưa tâm tình kể lể trên trang giấy trắng - bây giờ trên trang ấu tím này.
This entry was posted in Tản Mạn. Bookmark the permalink.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s