Lời Mùa Đông

Có tiếng gì rất khẽ – hình như lời mùa Đông – Cơn gió nào rất nhẹ – hàng cây đứng lạnh run

Có tiếng gì rất nhẹ hình như lời mùa Đông Lời tình nào rất vội đã tan vào hư không?

Phố Mưa

 

Pierre Delanoe viết lời Pháp cho bài nhạc bán cổ điển của nhà soạn nhạc tài danh René Denoncin được ra mắt năm 1954 với ba giọng hát Jacques, Guy Marley và Raymond Girerd. Nhạc sĩ – nhà văn – nhà thơ Nguyễn ĐÌnh Toàn đã cho dòng nhạc này thành lời Việt, nỗi ngậm ngùi day dứt nhớ nhung cơn mưa nhiệt đới – mong ngóng một điều không còn hiện hữu vào khoảng năm 1973 trong tập nhạc Những Tình Khúc Muôn Đời của Nhân Loại. Phố Mưa Một mình buồn đi lang thang trên phố Thánh thót tiếng mưa, xui lòng ngẩn ngơ Một ngày lại qua đi trong mưa gió Vắng bóng em, đêm đã lắng chìm .. Vài cánh lá khô, như nỗi xót xa Tan hết ý xưa, rơi xuống mơ hồ Ta thấy quanh ta, gió mưa tơi bời Nhắc ta bao ngày, hạnh phúc xa xôi .. Một mình đi lang thang Nghe mưa rớt trong quạnh hiu Hồn tả tơi không che ta nghe bóng ta xế chiều .. Còn gì đâu buồn vui sầu nhớ Đã tan theo những ngày sầu mơ Có khi nao ta gặp lại nhau trong cõi xa mờ .. Trời còn mưa, mưa rơi mưa thôi quấn quanh nụ hôn Lệ hòa theo mưa ôi xin thôi quấn quanh nỗi buồn .. Ngày dần qua, đêm đang dần xóa Phút đau thương, ta soi mặt ta – chút hư không Cũng tan tành, khi mơ thấy em về .. ĐK: Những lời thơ Đời vẫn ca ngợi gió mưa Xin được như lời hát ca, không sầu lo Chiều nay có riêng bóng ta lạnh nỗi mong chờ Xót xa nghe gió mưa về, tiếng não nề! Ngày nào em, nghe mưa nơi xa nhớ anh về đây Lửa tình ta mong, sao chưa nguôi hết trong đêm này .. Đủ để soi trong đêm sầu ấy, những đắng cay thêm một lần thôi Gió mưa ơi, xin hãy ngừng rơi đêm đã khuya rồi! Hỡi mưa gió ơi!

Dạ Hương Thiên Lý

Có những khi âm nhạc làm mình bị say – say giống như . . . gì nhỉ – Nếu bạn say khi nghe nhạc xin tha thứ cho người dám hát thành lời bài hát khó này nhé – Học ca cải lương – bây giờ lấn vào khu . . . Phantom of the Opera . . . người ta thì sợ ma trong nhà hát . . . mình thì ghi nhớ Memory . . .

Nhiều khi tự hỏi trên đời này sao có người tuyệt vời như Andrew Lloyd Webber – bài nào ông ghi nốt xuống cũng như có “linh hồn” nào đó nhập vào, hôm mình ngồi nghe nhạc kịch Bóng Ma Trong Nhà Hát lưng cứ rờn rợn sao á!

Hôm nhận được file của anh Nguyễn Minh Châu bên Pháp gởi, ui chao ơi say sưa hát và thu ngay làm của vì sống lưng cũng bị rờn rợn y như hôm ngồi trong nhà hát, lời tiếng Việt của anh Vĩnh Lạc một người có kiến thức tuyệt vời về nhạc giao hưởng – nghe anh nói ai cũng phải hỏi thầm trí óc của anh có bao nhiêu ngăn mà anh có thể nhớ từng dấu thăng dấu giảm của từng bài nhạc!

Bạn nghe thử xem nhé – nếu . . . không hoàn hảo là vì mình nghe là hát – nghe là hát om trời rồi tra tấn người nghe cho vui cùng cái say cái điên của mình thế thôi!

Đời là chấp nhận nhau cơ mà!

Thèm Ca Vọng Cổ

Tui mê ca vọng cổ mà cái giọng Bắc kỳ của tui nó làm tui tập “quài” hỗng ra – người ta nói rồi, mê là một “chiện” được hay không là chiện khác à nghen, bị “dạy” mà tui bị la quài là già mà . . . nhiều chiện!
– Chiện hông làm mất lòng ai thì mắc chi hông dám – dí lợi tui . . . giúp dui thôi mà !
– Xoắn chéo áo muốn rách luôn rồi – buông ra đi chị Hai – tui nghe làm phước cho á! 

 

Ngô Đồng

Ngô Đồng
Tác giả: Hoàng Lộc

là dây cát, dây đằng – em mọc ở cội tùng
là phượng hoàng – em tìm cành ngô mà đậu
tìm không ra cành ngô ? hãy bật lời thảm tư?
chẳng thấy cội tùng ? hãy tự héo khô đi!

khi vác đời làm gã tình si
ta ngạo nghễ như cây tùng trăm thước
tình ta hiếm, là cành ngô xanh mướt
vì chờ em, sắp sẵn một đời chờ

ta từng coi khinh những giống chim ngu
gặp nhánh cây nào cũng sà cánh đậu
những thứ dây leo bu tường bám giậu …
(thà chịu đời vất vưởng có hơn không ?)

sừng sững trong ta bóng lớn ngô đồng
phủi sạch trần ai, đợi loài chim quý
ta hữu hạn giữa tầm vòng thế ky?
mà phượng hoàng tuyệt tích đã ngàn năm!

một thoáng trong em có tiếng kêu thầm
cành bích ngô ta giật mình đỗ lá
thêm đủ lý để coi thường thiên hạ:
phượng hoàng, phượng hoàng – em đậu xuống cành đi!

ôi, không phải phượng hoàng đâu – em dối ta chi ?
trái gió trở mùa, kìa em lạc giọng
ta biết ta đau khối tình vô vọng
khi em đậu bao lần chẳng chọn cành ngô

khắp đất cùng trời mất dấu phượng hoàng xưa
ta lại vác đời tình – đi – cúi mặt
cái bóng ngô đồng trong ta queo quắt
đã chắc một đời phải chịu cành không!

là dây cát, dây đằng – em mọc ở cội tùng
là phượng hoàng – em tìm cành ngô mà đậu
tìm không ra cành ngô ? hãy bật lời thảm tử
chẳng thấy cội tùng ? hãy tự héo khô đi.

Mắt Biếc

Lâu lắm rồi mình mê hát nhạc Cung Tiến, đầu tiên là bài Thu Vàng quá dễ để hát vì vừa lên trung học đã được nghe để múa cùng các bạn trong ban văn nghệ, sau đó đến Hương Xưa leo dần lên Nguyệt Cầm, mò mẫm hát Đôi Mắt Người Sơn Tây , bước đến Lệ Đá Xanh rồi sau cùng là Mắt Biếc.
Đọc tiếp “Mắt Biếc”

Yêu – Văn Phụng

Tiếng đàn guitar của Vũ Nguyên ray rứt buổi trưa vườn nắng lá hoa gầy

Trận gió thu phong rụng lá vàng
Lá rơi hàng xóm lá bay sang
Vàng bay mấy lá năm già nữa
Hờ hững ai xui thiếp phụ chàng
Trận gió thu phong rụng lá hồng,
Lá bay tường bắc lá sang đông
Hồng bay mấy lá năm hồ hết
Thơ thẩn kià ai vẫn đứng trông
(Cảm Thu-Tản Đà)

Bài hát – bài thơ của thuở xa xưa đem so sánh với ngày nay có chi khập khễnh không?

Trăng Ngọt – Lê Đình Viễn Lan

Tự dưng “nổi điên” hát thơ của cô bạn Lê Đình Viễn Lan – Nhớ nó quá, nó tự dưng đóng cửa đời như con ốc trốn trong vỏ, không liên lạc với ai! Song à, còn nhớ thuở tụi mình leo lên mái nhà làm thơ, hát ngu ngơ không – bây giờ đã thành . . . bà già! Mà ai có thể cấm mình “nổi điên” chứ nhỉ, ngày xưa có Bác theo dõi hai đứa mình xem “chúng bay làm gì thì thào trên ấy thế!”
Ừ! đứa đọc thơ cho bạn ghi xuống, con nhỏ ghi xuống xong cầm đàn lên hát, cóc cần ghi nốt xuống giấy, cứ gam la thứ mà bấm, tính la thứ – rê thứ – mi bảy là từng tứng tưng hát loạn, ừ tao nhớ mày Song ạ con nhỏ bạn cóc cần đời của tao!

Treo trăng ngọt giữa môi cười – em đeo gươm bén giết người có biết không?
Đày ta tận chốn phiêu bồng – đôi con mắt cuốn nghìn sông đổ về.
Tay ngà vạt áo mân mê – chao ơi hết cả lối về tuổi thơ,
Gót son cuống quýt mong chờ – tim ơi chớ vội tình cờ thương đau.
Tóc mây thả gió qua cầu – thôi em lấy cả đời nhau cho rồi!

%d người thích bài này: