Grandfather Mountain Núi Ông

Chủ Nhật ngày 3 tháng 11, tám người chúng tôi hăm hở vác va-li chất lên chiếc xe to đùng 15 chỗ, chương trình đi chơi hoàn toàn do cô “thổ địa” bé bỏng xinh xắn trẻ trung nhất trong đoàn xắp xếp, cô tự gọi mình là “thổ địa không chồng” vì “được” đi một mình không có “bầu đoàn phu tử!”
“Ðoàn người đi phía xa vừa le lói
Ánh dương nhuộm hồng cánh đồng vàng tươi
Ôi thế gian dường như biến thay đời
Ánh sáng đem vui đến cho bao người.”
Đọc tiếp “Grandfather Mountain Núi Ông”

Một Góc Trời Mưa

Cái góc trời ấy rất hay mưa, những cơn mưa bất chợt, nó đến và đi không hẹn trước, mùa Xuân đã mưa! Những cánh hoa Sơn Thù Du – Dogwood trắng lung lay như bướm, bướm bay bay bay trong mưa!
Người ta hay dùng câu: “ Cảnh nào cảnh chẳng đeo sầu – Người buồn cảnh có vui đâu bao giờ!” trong truyện Kiều để than thở khi nhìn mây giăng gió cuốn lá hoa bay. Riêng mình lòng thì buồn mà nhìn cảnh nào cũng đẹp, nét đẹp của thiên nhiên mà con người chỉ là những sinh vật sống trong cảnh trí ấy.
Ừ: “Trời mưa thì mặc trời mưa – em không có nón trời chừa em ra!

Đọc tiếp “Một Góc Trời Mưa”

Gập Ghềnh Tình Mẹ

thphapmeTrời mưa bong bóng phập phồng
Mẹ đi lấy chồng con ở với ai?

Đã sang tháng năm, trời lại tặng thêm cơn mưa tuyệt đẹp, những bong bóng mưa dịu dàng đến rồi đi. Lời ca dao nghe ru tự thưở nào tìm về ngậm ngùi, hình như lần ngồi trú mưa dưới mái lá, chờ đò ngang, đưa sang xóm Kinh 2 Cái Sắn – Rạch Giá. Giọng ru văng vẳng đâu đó vọng lên.

Không phải bỗng dưng mà nhớ, không phải chỉ vì mưa mà nhớ, những bong bóng mưa phập phồng nổi lên rồi vỡ trên mặt dòng sông màu nâu đỏ phù sa mong manh, như chút tình tan tác còn lưu lại. Đọc tiếp “Gập Ghềnh Tình Mẹ”

Trung Thu Xưa

Tim lá rách

Rằm tháng Tám tết Trung Thu, tuyệt vời.  Khu chợ Vườn Chuối sáng rực rỡ đèn chong.  Đoạn từ đường rày đến tiệm vàng Vạn Xuân giăng những tấm quảng cáo bánh nướng, bánh dẻo thật to trước tiệm, những tấm quảng cáo này to lắm nguyên một khổ vải ngang tám tấc dài đến hai thước là ít, được vẽ rồng phượng, cô tiên, hàng chữ tên bánh màu đỏ như Đông Hưng Viên, Bảo Hiên, Phú Yên, Đồng Khánh v.v..  theo gió Thu lập lờ thật đẹp, chung với bao nhiêu là đèn xếp đèn giấy kiếng. Đọc tiếp “Trung Thu Xưa”

Tìm Về Kỷ Niệm

Muốn nói thêm đôi câu trước phút giây từ giã
Mai này còn ai đâu, những bước chân xa lạ
Hãy khắc ghi hôm nay bao yêu thương vội vã
Sân trường ngàn hoa bay Mất nhau trong mùa hạ
Này bạn bè yêu dấu tim ta quá xôn xao
Nếu mất nhau một ngày ta nghe hồn bay cao
Này bạn bè yêu dấu, đoạn đời mình bên nhau
Có mất nhau ngày sau, nhớ nhau hoài không phai

Mùa hạ 1975 – mùa hạ 2010 bao nhiêu năm rồi nhỉ sao vẫn nhớ như in, cụm từ “hành trang vào đời” gói ghém ý nghĩa kỷ niệm vui buồn thăng trầm thời tuổi trẻ, thuở chưa thật sự bước vào đời.
Hành trang vào đời của tôi có được nhiều lắm, ấp ủ hơn một nửa đời là Sương Nguyệt Anh, ngôi trường trung học tôi được bơi lội thỏa thích, được nghịch phá thỏa thích cho đúng câu “thứ ba học trò.” Ma quỷ ban ngày chẳng ai thấy, nên chỉ thấy đám học trò trường nữ Sương Nguyệt Anh là nhất. Đọc tiếp “Tìm Về Kỷ Niệm”

Thượng Đẳng

Khi có tâm sự người ta thường . . . làm ngược lại chăng? Thật ra tâm sự lúc nào cũng có chỉ là cách mình “đối phó” với nó – cứ để mọi sự tự nhiên – khi buồn mình buồn – khi vui mình vui – ngay cả khi đang có việc buồn xảy ra cho mình thế giới vẫn vận hành y như thế – nhân loại vẫn yêu thương giận hờn y như thế!
Mình leo lên đỉnh núi nhìn xuống sẽ thấy nào là chập chùng lá nào là lơ lửng mây – tiếng suối róc rách – ngồi trên thân gỗ mục hơi ẩm của tuyết tan – Ừ con người chỉ là một thứ gì đó rất rất nhỏ có chút chi đó hơn con sâu cái kiến – là cái khổ:
Sinh khổ – Lão khổ – Bệnh khổ – Tử khổ! Đọc tiếp “Thượng Đẳng”

Hãy Sợ Vợ

Hãy Sợ Vợ

Chiến tranh này không là chiến tranh hạt nhân, không là chiến tranh giữa Iran-Irac, cũng chẳng phải chiến tranh chống khủng bố, lạnh –nhạt, lại càng không phải chiến tranh giữa các vì sao, mà là chiến tranh giữa hai mũi tên, mũi chỉa lên, mũi chúi xuống, chiến tranh giữa Anh và Em, Chồng và Vợ, Ông và Bà, nói chung là giữa đàn ông và đàn bà, rõ ràng hơn nữa là giữa ông Adam và bà Eva.
Cuộc chiến tranh không ranh giới, không xác định được quân số, không có binh lược binh pháp rõ rệt, những loại vũ khí mơ hồ được xử dụng. Từ khai thiên lập địa đến nay, cuộc chiến này vẫn còn ray rứt mãi trong lương tâm nhân loại.
Khoan khoan đừng giật mình sợ hãi, khi đọc những chữ “đao to búa lớn,” má hồng trong bếp không lo, lo việc to tát bao đồng: “Chiến tranh từ thời khai thiên lập địa, tự thuở ông Adam dại dột nghe theo lời bà Eva khôn ngoan.” Đọc tiếp “Hãy Sợ Vợ”