Ngọc Nữ

Trời nơi này không có tuyết, lạnh chút thôi, mưa cũng chút thôi, khí hậu khô khốc, cháy khắp nơi!
Vậy đó mà nuôi Ngọc Nữ, nàng quanh năm sống nơi mưa nắng chỉ hai mùa, ép uổng nàng chịu đựng Xuân – Hạ – Thu – Đông, thương em biết mấy cho vừa em ơi!
Ừ! Có duyên mình ấp ủ nhau, dù nóng lạnh nắng mưa em nhỉ.
Nắng xiên buổi sáng, em cười!
Giá lạnh xế hôm, em thiếp ngủ!
Nụ hôn Gió gởi, ta nhận thay em,
Trong tay ta em an lành không sợ Gió đùa cợt nhả,
Tên Gió ấy đã khua lá phong rụng hết mất rồi em nhỉ!
Trong lòng ta em hạnh phúc trổ hoa,
Hoa đỏ thẫm màu Yêu


Tĩnh

Không xôn xao làm sao biết tĩnh – không đón chào sao có một chia tay!
Không đến thăm nhau sao biết có luyến lưu vì đêm sang quá vội,
chưa kịp nói cười đã hết một đêm vui.
Tháng 10 của tôi luôn có bao tình,
đọng lại trong lòng món quà không mở vội, tôi để dành gậm nhấm mỗi ngày chơi!
Ừ! Thì tuổi sang như gió thổi, như mây trôi, ai muốn kéo lại? Tôi thì không cứ để mặc – theo mùa trôi Thu đến chớ ngại ngần!
Rồi Đông sẽ qua và rồi Xuân lại đến, vòng tròn thời gian con tạo khéo xoay!
Và mỗi năm, tôi có lúc ngắm nghía chính mình, tuổi như lá đếm hoài không ra số.

Vu Quy

Một lần khép nép – chào biệt mẹ cha – phận con là gái – như hạt mưa sa
Một lần e lệ – bước lên xe hoa – khép trang nhật ký – thôi giòng viễn mơ
Thôi chăn gối lẻ – gửi lại giường xưa – ủ giùm cho nhé – hương đào ngây thơ
Thôi bàn học cũ – sách vở từng năm – nhớ người tóc xoã – ôn bài dưới trăng
Gửi khu vườn nhỏ – ngày tháng nô đùa – chân chim khuyên nhẩy – dưới tàng lá thưa
Gửi khu vườn nhỏ – những dáng thường qua – dấu chân lưu luyến – giòng mắt mong chờ
Gửi khu vườn nhỏ – những thoáng say mơ – của mùa e ấp – sen ngó đào tơ
Long lanh ngấn lệ – điểm má xuân thì – hương trinh rờn rợn – tà áo vu quy
Một lần khép nép – chào biệt mẹ cha – một lần e lệ – bước lên xe hoa – là thôi là tắt – tiếng hát ngây thơ –
từ lòng sen ngó – từ nụ đào tơ
Gót hài hôn lễ – đưa bước xa nhà -theo câu phận gái – như hạt mưa sa… Đọc tiếp “Vu Quy”

Ngổn Ngang Xếp Lại

Người ta hay nói: Đến một tuổi nào đó phải giản dị dần đi, phải biết bỏ bớt phiền não để chuẩn bị về với lòng đất sau khi đến từ trời!
Muốn bỏ cũng có lý do tại sao, già thì không phải, lười cũng không phải thế thì tại cái gì?
Rõ ràng là hồi trước khi mình muốn mở thì mở, muốn đóng thì đóng, bây giờ vặn mãi xoáy hoài nó không nhúc nhích, ngay cả ngồi phịch xuống đất dùng luôn hai chân hai tay nó cũng trơ ra, giận hết sức! Ừ thì đúng là hết cả sức để mà giận.
Nhớ hồi nào muốn là làm, muốn là đào là xới không cần biết bao lâu thì xong, bây giờ ra vườn vào nhà là nổi rôm nổi xẩy, chẳng hiểu từ đâu đến, chẳng biết lá nào hoa nào là nguyên nhân, nước mắt nước mũi sụt sùi! Có lẽ cái “tuổi nào đó” là đây, con số tăng giảm tùy theo từng cá nhân cảm nhận.
Đôi khi cái nhẽ đời làm con người bị trầm cảm khi thấy mình bất lực, “lực bất tòng tâm” đâm ra dễ bị tự ái hành hạ dễ bị thương tổn tâm hồn, đâm ra kỳ cục!
Nói thẳng ra là mình đang chuẩn bị làm một việc rất khó khăn, dù lòng còn mê còn đắm, nhưng “lực bất tòng ái” yêu thì còn mà hết sức thì lấy chi yêu chứ!
Lá la, hơn mười năm trước mình đào hồ nuôi cá, chín mười năm sau mình lấp hồ lấy chỗ ngồi xích đu đọc ebook chơi cho nhàn, nuôi mình không xong chẳng nhẽ mấy con Bống làm mình không được đi đây đi đó, nó chết mình chôn mình buồn nó đâu có hay. Cái máy lọc bị nghẹt lá cây nhà bên cạnh đổ sang, mình mở nó không ra vì tay mình yếu, tưởng tượng vài năm nữa có mà . . . bò lê chứ chẳng chơi, chi bằng mình buông nó ngay lúc này để thì giờ mà chăm chút dung nhan còn hơn.
Quyết định: Liếc đưa nhau đi cho rồi, mắt có đuôi sẵn đâu còn tiếc nhớ mà chi, có nhớ tiếng nước róc rách đã có youtube kề bên, muốn nghe suốt đêm đã có máy 45 đồng mua trên Amazone lá la . Ký tên đóng dấu rõ ràng: Trảm hồ cá vàng.
Đừng ai ngăn cản nha, lòng đã quyết là quyết . . . tự do luôn là món quà tuyệt đối cho mọi con người trên khắp các hành tinh. 18/3/2017

Hôm nay, 10 tháng 4 2017 vườn mình xinh xinh dưới ánh nắng ban mai sau cơn bão, lá xanh hoa đỏ hương ngát ngọt trong không gian tuyệt vời tiếng chim hót líu lo, chỗ hồ cá vẫn còn đang được mình nghịch mỗi ngày, lớp cao xu lót hồ vẫn còn bên dưới nên các anh chàng tre trúc sẽ đựợc ngự ở đây, không sợ rễ bò chạy tứ tung.

Tháng 4 ngày 21 xem ra cái hồ đã biến ra khỏi cái vườn hạnh phúc của mình rồi

Chỉ một cái thế này hai đứa lại giành lại đánh nhau mà chớ.

Lễ Tình Yêu

Tình yêu? Hồi xưa lúc còn đi học ba cái câu lời hay ý đẹp, lời nhạc lời thơ nhảy cóc trong đầu, nào là:
Tình yêu là giọt nước mắt, nhìn xa như hạt kim cương, đến gần là giọt nước mắt!
Tình là sợi tơ nhền nhện, vướng vào khó gỡ!
Theo tình tình phớt, phớt tình tình theo!
Yêu là chết trong lòng một ít!
Khi yêu mới biết tình yêu là buồn!
Ngồi mà kể ra hết những điều về tình yêu thì cả mấy thế kỷ cũng không hết, rồi mà so sánh hồi đó yêu khác bây giờ yêu khác lại càng vãi ra trăm thứ chuyện để cãi nữa chứ! Ai bảo chính trị và tôn giáo là hai vấn đề nhạy cảm nên tránh không nên nói vì khó thay đổi được thiên kiến của đối phương thì nói, chứ chuyện tình yêu này mới là chuyện cấm kỵ không nên bàn luận dù trong thời điểm nào, dù trong bối cảnh nào, chớ bao giờ đụng đến nó!
Đừng bao giờ ti toe khoe với bất kỳ ai là mình có mối tình tuyệt vời nhất, bền vững nhất! Vì: Trong tâm tưởng toàn thể đàn bà trên thế giới này họ đều nghĩ y như thế, và . . . . cãi nhau.
Đừng bao giờ nhẹ giọng kể về một mối tình quá vãng, người đã xa ta vẫn yêu cho dù ôm cầm sang thuyền khác! Vì: Sự tưởng tượng phong phú là một chứng bệnh dành riêng cho các trái banh có dấu cộng cắm đầu xuống đất! Ai cũng có vài “bài không tên” làm hành trang tình cảm lãng mạn để kể kiểu: “Đến khi lấy chồng chỉ còn mối tình mang theo!”
Thế thì ngày Lễ Tình Yêu phải viết về điều gì đây? Viết về ông Thánh Valentine à, Google viết quá chừng luôn, hôm nay có phim có nhạc nữa
https://www.google.com/ Đọc tiếp “Lễ Tình Yêu”

Cung Chúc Tân Xuân Đinh Dậu

dinhdau2017

Cung Chúc Tình Gà

Gà Mái cục tác cục ta
Đẻ ra bao trứng gà con đầy vườn
Gà Trống đào bới khắp phương
Chia thóc chia hạt yêu thương gọi đàn
Nàng xòe cánh ủ tình Chàng
Oai phong lẫm liệt Chàng bao phủ Nàng.
Tình nào hơn được tình Gà.

Bầy gà nhà này vậy đó, đêm trời lạnh con trống xòe cánh ủ cho cả vợ lẫn con.
Tại sao hình thiệp Xuân người ta thích vẽ con gà trống nhỉ – Thân mến gởi đến khắp nơi tình Gà khắng khít, có gà trong vườn mới biết anh chàng Gà trống rất lịch thiệp rất cao thượng, tìm được miếng ăn nghĩ đến vợ đến con trước hết, khi gặp nguy biến chàng ta xòe cánh mong bảo vệ nàng – nàng xòe cánh bảo vệ con.

Có tình có tất cả – nên người ta hay nói trái tim vàng trong mái nhà tranh – đời vui biết bao.

Vạn An – Cục ta cục tác – Ò ó oooooooooooooooooooooooooooooooooooo

Chúc Nhau

Như, vẫn như xưa
người lữ khách đi chậm chậm bên thềm ga vắng
không cho ai trò chuyện với mình
chỉ nhớ thì thầm cho một kẻ được mình yêu
mắng mỏ chì chiết xoắn xuýt nhớ thương
nụ hôn gió cứ thế mà bay như những bông tuyết mùa Đông
như những cánh hoa trong gió Xuân ngẩn ngơ trong nắng
có mưa nữa, những hạt mưa mong chờ đã đến
một ngày cuối Đông đóng lại một năm
Như, vẫn như xưa
một năm trôi qua nhanh quá .
Như, vẫn như xưa
nhớ nhau từng mùa .
Đọc tiếp “Chúc Nhau”