Chuyện Bâng Quơ!

Sau bốn tuần nghỉ việc, bận rộn cùng cháu ngoại đầu lòng, trở về công việc hằng ngày, bao niềm thú vị, gặp lại Linda, nghe kể: “Đến Việt Nam lần thứ ba, tôi vẫn thích Mũi Né, cát trắng xóa, biển xanh ngăn ngắt màu mây, nước trong suốt, nhìn thấy những ngón chân trầm trong nước, buổi chiều đi bộ dọc theo mé biển.”

Tôi hỏi thêm: “Điều gì đặc biệt nhất Linda cảm nhận được, sau ba lần thăm Việt Nam, từ Nam chí Bắc? Cô nhìn vào mắt tôi trả lời: “Thành phố lớn, nhất là thành phố Sài-Gòn toàn là người trẻ tuổi, tìm người già không ra, nhất là những người có thể nói tiếng Anh với tôi. Tuổi trẻ thích ồn ào và không chịu đi ngủ, giữa đêm họ vẫn ở ngoài đường, trên những chiếc xe hai bánh, lạng lách bằng tiếng còi xe tin tin. Tôi gặp rất nhiều cô cậu trẻ tuổi ngồi trên xe gắn máy bên lề đường, tay chống cằm, ngắm nhìn xe chạy qua lại ngày trong tuần, họ không đi làm, không đi học! Các cháu bé đi bán dạo nhiều quá, không biết các cháu có được đi học không?” Đọc tiếp “Chuyện Bâng Quơ!”

Tình Xuân


Chuyện tình của tui chưa kể hết, nhưng chắc một điều là năm nào tui cũng nấu nồi khổ qua hết ráo, coi coi năm nay có bớt khổ không nghen, tui nói rồi, hễ có là khổ, mà không có cũng không sướng đâu à nghen.

Ừa ! để tui kể tiếp chiện tình của tui, cho chị đỡ buồn chiện kinh tế suy thoái trầm trọng, dù đã có nguyên thủ quốc gia mới, dù đã mở kho bạc tuôn ra mấy trăm tỷ mỹ kim mà bị mấy cha nội giám đốc nhà băng, mang tiền “cứu nguy” tự thưởng cho mấy giả, để Tổng Thống Obama chửi “thứ đồ tham lam, ích kỷ.” Phải mà ngoại tui còn sống heng, bả rủa là “đồ hà bá thiên binh, sống không nhân nghĩa, chết thành con đuông.” Đọc tiếp “Tình Xuân”

Tình Yêu

lovelyrose

Tôi ngồi ngẫm nghĩ sao tôi dễ tính quá, nhìn gì cũng thấy đẹp, ăn gì cũng thấy ngon, ai làm được gì dưới mắt tôi đều là một tác phẩm.

Nhiều người đòi hỏi phải thế này, phải thế khác mới là đẹp – dưới mắt tôi đẹp là từ ý tưởng người ta có và thực hiện được.

Tôi tầm thường hơn những người tầm thường, có nghĩa là tôi không bằng một góc những người phụ nữ tôi được biết chung quanh tôi.

Các bà, các bác, các cô, các chị, các em tôi đuợc hân hạnh làm bạn, đuợc hân hạnh làm con làm cháu. Mỗi người có ngàn thứ để tôi phải học dĩ nhiên người phụ nữ tôi dùng để so sánh mỗi ngày là MẸ tôi – đối với Mẹ tôi, tôi thật chẳng đáng gì cả. Đọc tiếp “Tình Yêu”

Tháng Sáu Trời Mưa

Tháng Sáu trời mưa là chuyện thường nơi quê tôi, sáu tháng mưa sáu tháng nắng. Nhưng nơi đây, tháng sáu trời còn mưa và lạnh thì hơi lạ.

Sáng nay ngủ dậy, những hạt mưa từ mái hiên rơi xuống, ra sân, ngắm những cây con vừa nhú sau tháng đông lạnh giá, tìm ra vài bụi hoa nhỏ nhoi trốn trong đám hoa hẹ tím. Bụi hoa cẩm nhung, cánh hoa giống như hoa cẩm chướng, nhỏ hơn chỉ có một lớp cánh. Có lẽ gió to đêm qua mà cành hoa lay-ơn bị đổ rạp. Các loại hoa này nở xong sẽ tàn, sang mùa xuân sau nở tiếp.

Đọc tiếp “Tháng Sáu Trời Mưa”

Dòng Sông Uốn Quanh

dongsongNước mênh mông, mưa hiu hắt lạnh, trời mờ xám, lôi nỗi nhớ của tôi, về những ngày mưa Việt Nam.
Mưa lãng mạn Đà Lạt thuở chớm biết yêu, thích đội mưa mà đi, thích cảm giác mưa hôn phớt má, mưa níu gót chân, mưa ve vuốt vai, mưa choàng lên tóc.
Mưa lo âu miền Tây, bến sông chờ phà, xa xa tít tắp mơ hồ hình mái lá, khuất sau đám cây hồ như không thật, ngày buôn bán ngược xuôi mưa biết khóc, hắt nước vào mặt, lạnh buốt kim châm. Đọc tiếp “Dòng Sông Uốn Quanh”