Giao Thừa

Mười hai tiếng, chuông đồng hồ điểm
Không gian lặng thinh, mong pháo chẳng nghe đâu!
Hương không đốt, lặng thầm hoa hàm tiếu
Góc tim ta Xuân lúng liếng thật hiền.
Không trách không buồn, không nhớ mong ngày cũ
Trải lòng đây Xuân nằm xuống nghỉ ngơi.
Đừng vội vã Xuân ơi đừng vội vã
Phút giao thoa, hòa hợp đêm – ngày
Yêu quá đời ơi! ngọt ngào – cay đắng
Thương quá ta ơi! hạnh phúc – khổ đau
Cùng Xuân ta hát khúc sum vầy, nhé Xuân .
giaothua14

Khai Bút Quý Tị

DSC_0041

Khai mở lòng tôi với đất trời
Bút kêu tí tách nốt rời thành câu
Quý tình quý nghĩa quý nhau
Tị màu má nhạt, tị màu son phai

Xuân lung linh ánh nắng mai
Giọt sương cười mỉm vai ai Hoa kề
Tóc xưa vẫn vẹn câu thề
Năm trôi, tình thắm phu thê Thực lành. Đọc tiếp “Khai Bút Quý Tị”

Chúc Mừng Năm Mới

quyti2013

Xuân
*cho Em, mùa Xuân & những ngày tháng cũ…

tháng giêng mời em rượu đỏ
hồng môi thoảng nét xuân rơi
trái tim nụ lay theo gió
khơi mùa tình biếc rong chơi

cỏ xanh thơm chân hài nhỏ
hương mây tóc ngủ nôi trời
nhánh gầy trắng hoa đào nở
cánh sương rụng xuống tay đời

tháng giêng mời em rượu nhớ
tháng giêng mời em rượu thương
mai thương có về đem nhớ
mai nhớ xuân vương chân người

Phù Dung

Xuân & Mưa

Gió mang xuân về
Mưa tràn sân vắng
Ơi em – thềm nắng
Trốn vào cơn mê

Mưa rơi – tóc ướt
Mưa rơi – mắt ướt
Mưa rơi – tình ơi
Lụa thương vai ướt

Này đây chăn ấm
Này đây gối thơm
Mời em nhung gấm
Mời em vàng son

Tay ôm – xin mở
Môi hôn – xin nồng
Lời êm – xin ngỏ
Cung đêm – xin hồng
Em ơi
Em ơi

Em xưa qua cầu
Mưa rơi ướt áo
Em nay bên lầu
Mưa lay hoa đào
Rụng xuống thềm tôi

2013 Mùng Một Tết Quý Tị – Phù Dung .

Hẹn Gặp Nhau Giữa Mùa Xuân


Hẹn Gặp Nhau Giữa Mùa Xuân thơ tân hình thức Dzuylynh | Ấu Tím diễn đọc và hòa âm (đàn bầu: nghệ sĩ Tất Tùng – Sáo: nghệ sĩ Bảo Cường – đàn tranh: nghệ sĩ Phương Thư)

Dzuy Lynh tên thật là Phạm Phú Dũng thuộc tiểu đoàn 6 Thần Ưng Thủy Quân Lục Chiến cùng Anh của tôi, Dzuy Lynh viết nhạc và phổ nhạc – những bài nhạc đấu tranh, những bài nhạc hào hùng gợi nhớ về một thời ngang dọc trong quá khứ.
Tôi hân hạnh giới thiệu bài thơ này đến quí bạn, gởi gấm tâm sự người chiến binh Thủy Quân Lục Chiến nghĩ đến người bạn đã khuất một Xuân xưa

Đọc tiếp “Hẹn Gặp Nhau Giữa Mùa Xuân”

Em Biết Có Ngày Ta Phải Mất Nhau!

Em biết có ngày ta phải mất nhau!
Ngày ấy đến ngực em không nặng lắm,
Thản nhiên thôi, định luật thượng đế bày.

Từ khoang bụng trứng – tinh hòa hợp
phôi thai tượng hình hài, mắt mũi tay chân
Khai hoa nở nhụy òa vỡ nước nguồn,
tiếng oa oa khóc chào đời thảng thốt.
Đến giữa đời khăn bọc thân trần trụi
Đỏ hoe hoe, ngoe nguẩy ngón chơ vơ.
ba tháng biết lẫy, bẩy tháng biết bò
chín tháng lò dò biết đi . . . .

đi – đi mãi trên đường đời mỏi mệt.
Học làm con gái – học làm thiếu nữ –
học làm đủ món nhân gian chế biến
Chờ xuân chín mọng bước theo chồng,
Học làm vợ –
học đợi chờ –
học thắt đáy lưng ong,
chắt chiu xu hào,
góp gom thóc gạo
đỡ lưng chồng – bọc thân con
ấp ủ sớm hôm!
Đi vẫn bước đi – đôi chân trần nứt nẻ,
đã một thời đã được gót chân son!
đồi đất khô, cầy cuốc trổ hoa tình
nụ cười tươi, giọt mồ hôi chát lưỡi
vòm khoai lang dưới nắng cháy lưng gầy!

Lận đận đông sang tây, nụ quỳnh ẻo lả
Run cơn lạnh giá, tái mét môi khô trổ hoa lần lữa
đời vẫn vui tình đôi lứa keo sơn
Không bật lời than van – chẳng thốt lời trách móc
đời an trôi thanh thản tháng ngày vui
con khôn lớn – cháu quanh chân múa hát
ngỡ đã qua cơn bỉ cực – hồi thái lai bên cửa đợi chờ!

Ai nào ngờ!

Thượng đế bày hàng, nẻo khấp khểnh chông chênh
Quãng dốc tuổi thơ đường Chi Lăng lên xuống
Mờ hơi sương cầu Ông Đạo hồ Xuân Hương
Ngày về thăm! Cũng dốc cũng đồi,
Cũng ngày định mệnh biết hung tin.
Quả không trên cây, quả gầy trong bụng
Nghiệp thuở nào mang vác đến ngày này!

Ngày mười chín – tháng mười một,
hai ngàn thêm mười hai năm cộng
Buổi sáng không mưa chẳng gió rất êm đềm
Sáu giờ ba mươi sáng thinh không tịch lặng
Chị xuôi tay an nghỉ – đóng nợ duyên .
Duyên chị em mình một khoảng đời chia sẻ
mái lá nghèo mưa dột, gió luồn phên
đến mái nhà xinh khu vườn hồng, hoa vươn ngạo nghễ
Khóm hoa chị cho, vẫn còn nở vườn em
Hoa Tâm chị ơi, tên em sẽ gọi
Khóm hoa thành kỷ niệm chị em mình .

Em biết có ngày em mất chị chị ơi!
Em yếu đuối không dám tin lẽ đời có – mất
Mất! đến thật rồi em vẫn không tin
Nhớ chị em khóc, đôi hàng chữ thay lòng em nức nở .
Chị ngủ bình an chị nhé –
giấc ngủ yên không đau đớn –
không vật vã thuốc men –
không sợ tuần hóa trị –
chẳng đếm ngày xạ trị đến gần,
Ngủ bình an chị nhé
Nợ nhân gian trả bằng nụ chị cười.
Em còn giữ đây một đóa thương yêu.

Chị không đợi được đến ngày lễ Tạ Ơn 2012 này nữa sao chị Tâm ơi!

Thơ Viết Cho Tháng Mười

…..

Năm mươi mấy năm xưa tôi chưa có tuổi nào
Sao bây giờ chợt tuổi đâu nhiều thế ?!!
Ai cũng phải qua một thời tuổi trẻ
Tôi ước gì tôi níu được thời gian …

Giữa hai đầu trời đất mênh mang
Tôi cát bụi nên làm gì có tuổi ?
Em ơi, xin đừng gặng hỏi
Tuổi tôi bây giờ bao nhiêu ….

Ngày của người ta từ sáng đến chiều
Ngày của tôi dài từ niềm vui này đến niềm vui nọ
Chợt một lần niềm vui giận hờn không đến nữa
Ngày của tôi là đêm …..

Tháng của những người yêu tính bằng những cuối tuần ăn kem
Tháng trong tôi cộng bằng những lần được nghỉ
Như người lính bỗng được rời vũ khí
Tôi được buông chiếc cần câu cơm ….

Một năm người ta đếm bằng lịch treo tường
Tôi đếm năm của tôi bằng những lần được mất
Thời gian cũng phũ phàng như sự thật
Sẽ chẳng bao giờ biết đợi biết chờ

Mỗi sáng dậy thấy mình già hơn xưa
Chiếc gương lau mãi mà vết hằn chẳng sạch
Ngay cả nụ cười cũng nhuốm màu hổ phách
Tự hỏi mình nên buồn hay nên vui ….

Thử một lần kéo thời gian giật lùi
Dẫu trong cơn mơ, cũng sẽ là hạnh phúc
Giữa tháng Mười, mùa thu ngủ gục
Mặc cho lá vàng rơi rơi ……
Buì Chí Vinh
thothang10-10-11
* Ba mươi mấy năm xưa tôi chưa có tuổi nào –