Em Biết Có Ngày Ta Phải Mất Nhau!

Em biết có ngày ta phải mất nhau!
Ngày ấy đến ngực em không nặng lắm,
Thản nhiên thôi, định luật thượng đế bày.

Từ khoang bụng trứng – tinh hòa hợp
phôi thai tượng hình hài, mắt mũi tay chân
Khai hoa nở nhụy òa vỡ nước nguồn,
tiếng oa oa khóc chào đời thảng thốt.
Đến giữa đời khăn bọc thân trần trụi
Đỏ hoe hoe, ngoe nguẩy ngón chơ vơ.
ba tháng biết lẫy, bẩy tháng biết bò
chín tháng lò dò biết đi . . . .

đi – đi mãi trên đường đời mỏi mệt.
Học làm con gái – học làm thiếu nữ –
học làm đủ món nhân gian chế biến
Chờ xuân chín mọng bước theo chồng,
Học làm vợ –
học đợi chờ –
học thắt đáy lưng ong,
chắt chiu xu hào,
góp gom thóc gạo
đỡ lưng chồng – bọc thân con
ấp ủ sớm hôm!
Đi vẫn bước đi – đôi chân trần nứt nẻ,
đã một thời đã được gót chân son!
đồi đất khô, cầy cuốc trổ hoa tình
nụ cười tươi, giọt mồ hôi chát lưỡi
vòm khoai lang dưới nắng cháy lưng gầy!

Lận đận đông sang tây, nụ quỳnh ẻo lả
Run cơn lạnh giá, tái mét môi khô trổ hoa lần lữa
đời vẫn vui tình đôi lứa keo sơn
Không bật lời than van – chẳng thốt lời trách móc
đời an trôi thanh thản tháng ngày vui
con khôn lớn – cháu quanh chân múa hát
ngỡ đã qua cơn bỉ cực – hồi thái lai bên cửa đợi chờ!

Ai nào ngờ!

Thượng đế bày hàng, nẻo khấp khểnh chông chênh
Quãng dốc tuổi thơ đường Chi Lăng lên xuống
Mờ hơi sương cầu Ông Đạo hồ Xuân Hương
Ngày về thăm! Cũng dốc cũng đồi,
Cũng ngày định mệnh biết hung tin.
Quả không trên cây, quả gầy trong bụng
Nghiệp thuở nào mang vác đến ngày này!

Ngày mười chín – tháng mười một,
hai ngàn thêm mười hai năm cộng
Buổi sáng không mưa chẳng gió rất êm đềm
Sáu giờ ba mươi sáng thinh không tịch lặng
Chị xuôi tay an nghỉ – đóng nợ duyên .
Duyên chị em mình một khoảng đời chia sẻ
mái lá nghèo mưa dột, gió luồn phên
đến mái nhà xinh khu vườn hồng, hoa vươn ngạo nghễ
Khóm hoa chị cho, vẫn còn nở vườn em
Hoa Tâm chị ơi, tên em sẽ gọi
Khóm hoa thành kỷ niệm chị em mình .

Em biết có ngày em mất chị chị ơi!
Em yếu đuối không dám tin lẽ đời có – mất
Mất! đến thật rồi em vẫn không tin
Nhớ chị em khóc, đôi hàng chữ thay lòng em nức nở .
Chị ngủ bình an chị nhé –
giấc ngủ yên không đau đớn –
không vật vã thuốc men –
không sợ tuần hóa trị –
chẳng đếm ngày xạ trị đến gần,
Ngủ bình an chị nhé
Nợ nhân gian trả bằng nụ chị cười.
Em còn giữ đây một đóa thương yêu.

Chị không đợi được đến ngày lễ Tạ Ơn 2012 này nữa sao chị Tâm ơi!

Thơ Viết Cho Tháng Mười

…..

Năm mươi mấy năm xưa tôi chưa có tuổi nào
Sao bây giờ chợt tuổi đâu nhiều thế ?!!
Ai cũng phải qua một thời tuổi trẻ
Tôi ước gì tôi níu được thời gian …

Giữa hai đầu trời đất mênh mang
Tôi cát bụi nên làm gì có tuổi ?
Em ơi, xin đừng gặng hỏi
Tuổi tôi bây giờ bao nhiêu ….

Ngày của người ta từ sáng đến chiều
Ngày của tôi dài từ niềm vui này đến niềm vui nọ
Chợt một lần niềm vui giận hờn không đến nữa
Ngày của tôi là đêm …..

Tháng của những người yêu tính bằng những cuối tuần ăn kem
Tháng trong tôi cộng bằng những lần được nghỉ
Như người lính bỗng được rời vũ khí
Tôi được buông chiếc cần câu cơm ….

Một năm người ta đếm bằng lịch treo tường
Tôi đếm năm của tôi bằng những lần được mất
Thời gian cũng phũ phàng như sự thật
Sẽ chẳng bao giờ biết đợi biết chờ

Mỗi sáng dậy thấy mình già hơn xưa
Chiếc gương lau mãi mà vết hằn chẳng sạch
Ngay cả nụ cười cũng nhuốm màu hổ phách
Tự hỏi mình nên buồn hay nên vui ….

Thử một lần kéo thời gian giật lùi
Dẫu trong cơn mơ, cũng sẽ là hạnh phúc
Giữa tháng Mười, mùa thu ngủ gục
Mặc cho lá vàng rơi rơi ……
Buì Chí Vinh
thothang10-10-11
* Ba mươi mấy năm xưa tôi chưa có tuổi nào –

1928 – 2012

Từ cửa sổ đốm sáng bay lên
thăng hoa đời sống nhiệm màu
Thời con gái má hồng tóc xõa
Tim trinh nguyên Mẹ cũng đã mộng mơ
Tình đầu không trọn,
Tình vợ chồng sáu mưoi hai năm bền vững gối chăn!
Tám mươi ba năm, bao ngàn ngày đã khóc
Tám lần khai hoa nở nhụy nhọc nhằn
Bệnh tật đớn đau như mùa đi, mùa đến
Xuân nở hoa – hạ ấm mạch chuyển lưu
Thu chắt chiu ngậm ngùi màu lá úa
Đông kim châm da thịt trĩu nghẹn ngào
Vật vã khóc gọi tên chồng ngày an táng
Vói tay theo mòn mỏi đôi năm!

Đốm sáng linh hồn rời nhục thể thảnh thơi
Bình dưỡng khí tắt đi, Mẹ chẳng cần đến nữa
Gót chân lạnh,tay lạnh mặt lạnh
Nụ cười hồn nhiên đám mây trắng ngoài song

Mẹ đi bỏ não phiền ở lạị
Cõi tạm giăng giăng, mưa khóc tiễn đưa
Con nhớ Mẹ tim nặng niềm thổn thức
Giữ nửa khóe cười dấu lệ vào trong!

Vĩnh biệt Mẹ!

Đan

Chung quanh chị tôi len là len
thuở xuân thì chiếc khăn quàng dang dở
mối tình đầu chết non không pháo hoa xe cưới
chị âm thầm đan cho hết mảnh tình
có nước mắt ngậm ngùi chảy tí tách vào tim!

Chị đan tiếp chiếc áo thiếu phụ ngại ngần,
các em sau lưng thúc hối, “chị còn chờ gì thêm nữa!”
Thân sau thân trước vừa xong, hai cánh tay vừa ráp
chiếc áo choàng qua đầu, màu xám lông chuột ấm áp
chưa kịp trao tay tỏ lộ ân cần
người ta không còn kiên nhẫn, ngoảnh mặt quay lưng!
Lời khen dáng chị gầy ngồi đan như tranh vẽ
chỉ còn là quá khứ.

Chị đan vớ nón cho cháu,
những đứa cháu mũm mĩm xinh xắn gọi chị là bác
chị đan áo lạnh đan thú nhồi bông cũng cho cháu
nhừng đứa cháu nghịch ngợm gọi chị là cô
len quanh chị, bao màu len rối kết vào nhau
chị gỡ từng sợi, đan chăn đắp cho mình
mùa đông lạnh gấp đôi không gian chập chùng trắng xóa!
chiếc chăn len màu sắc không đều đẹp như tranh Picaso
có con mắt trinh nữ tròn xoe không hồn!

len

Cửa mình khép kín chưa lần được mở toang đón hạt mầm cứu chuộc
Chị tôi chậm chạp đan tiếp những hàng len vô định, chẳng biết chị đan gì
cho ai? chung quanh chị đời hối hả xoay vần!

Trái Tim Tượng Trắng

Chị ơi!
em để quên vài sợi tóc
trong căn phòng khép hờ vuông cửa nhìn ra vũng mây trắng lững lờ
em để lại giọng cười vang lượn cùng thanh âm tiếng dương cầm chập chờn treo nốt fa thăng lơ lửng

Ba Lê hôm nao gió ngưng thở – kẽ lá vườn Lục Xâm Bảo im thinh – chân em nhón cao tay vói chạm trái tim lạnh băng pho tượng trắng
Đọc tiếp “Trái Tim Tượng Trắng”

Phương nào Lan Vẫn nở hoa

Phương nào Lan vẫn nở hoa
Từ tâm tịnh độ thế gian an hòa
Gió mưa gột sạch lo toan
Gót hồng nhón nhẹ chẳng vương bụi trần!

Cô Tổng Giám Thị Lê Khắc Phương Lan cùng học trò Sương Nguyệt Anh một thuở. Thanh Huyền – Đỗ Dư – Anh Thư – Vũ Hải – Như Hoa, thăm cô một ngày Paris mưa như trút, trời lạnh nhưng tình thầy trò ấm như nắng hạ năm nào.

Đi Với Về Có Cùng Nghĩa Như Nhau ?

Ngày bỏ đi không dám nói
Ngày trở về không hé môi
Đi một lần là cách biệt
Về một lần là hỡi ơi !

Hỡi ơi! Mẹ ta xưa hề!
Mất
Hỡi ơi! cõi lòng ta hề!
Đau
Tình yêu xưa hề!
Hết
Bạn thân xưa hề!
Cõi nào

Lùa tay vào tóc
Vài sợi rụng
Nhấp rượu cay nồng
Vị rưng rưng
Hít hơi khói mỏng
Sầu ngây ngất,
Cách gì xoá đây!
nỗi thống khổ tận cùng?

Đi lần này chào giã biệt
Cha ngậm ngùi xiết chặt tay
Mắt già rưng lệ! không cần dấu
Mắt trẻ ráo khô! Biết còn về

Cha có đợi không
Đời nhiều dâu bể
Vũng hóa đồi
Đồi biến vũng
Ta đang về hay ta đang đi!

2000

Đàn Nhớ Âm Xưa


Đàn Nhớ Âm Xưa
Nhạc: Nguyễn Minh Châu
Lời: Ấu Tím

Mây ơi bay đến nơi nào vùng trời vô định đó
Mây! Mây bay đến nơi nào không nhắn ta nửa lời
Trong đêm thinh vắng ta chờ, màn lay gió khẽ thở dài
Nhành lan rũ cánh, tiếng dương cầm thiết tha còn đây?

Hương đêm lưu luyến mơ hồ mùi tóc ai thơm dạ lý
Bao yêu dấu tan tành theo bóng trăng xanh ảo huyền
Dang tay ôm lấy dáng ngà, chỉ còn làn khói sương mờ
Người xưa đã khuất tiếng hát buồn vấn vương
Đêm cô độc
Tìm

Trong góc phòng chiếc dương cầm trơ trọi
Phím ngà bụi phủ buồn tênh
Đợi chờ – giọng hát – liêu trai

Đàn rung não nề
Người quên ước thề
Bỏ đi chẳng về
Đọc tiếp “Đàn Nhớ Âm Xưa”

Khúc Giao Mùa

Tháng ba, 2011. Những cơn bão từ đại dương thổi vào, lá hoa tơi tả trước sân – tiếng những hạt mưa hắt vào khung kính – con đường trước nhà thẫm mưa – tôi hát bài hát từ trên trời rớt xuống – người nhạc sĩ sống trong lòng Paris sao nhìn thấy cảnh trí nơi tôi ở miền bắc California, để khẩy tiếng đàn – cám ơn nhạc sĩ Ngô Càn Chiếu đã cho tôi thưởng thức làn điệu nhẹ nhàng, cám ơn anh cho tôi âm điệu du dương để cất tiếng theo mưa.

Bài nhạc này tôi nghe có đoạn giống nhạc nền trong phim Đại Hàn Boys Before Flowers

Con đường đi qua
Trời chiều mây xám trôi lững lờ
Bao niềm phôi pha
Mùa xuân quay bước đi không ngờ
Mùa đi mau quá
Miên man con phố buồn chơ vơ
Theo bao mây gió về giăng tơ
Hắt hiu bên đời
Lưa thưa lối cũ nay vắng người
Mây đang giăng kín che khắp trời
Tiếng mưa rơi
Khúc giao mùa Đọc tiếp “Khúc Giao Mùa”