Trái Tim Tượng Trắng

Chị ơi!
em để quên vài sợi tóc
trong căn phòng khép hờ vuông cửa nhìn ra vũng mây trắng lững lờ
em để lại giọng cười vang lượn cùng thanh âm tiếng dương cầm chập chờn treo nốt fa thăng lơ lửng

Ba Lê hôm nao gió ngưng thở – kẽ lá vườn Lục Xâm Bảo im thinh – chân em nhón cao tay vói chạm trái tim lạnh băng pho tượng trắng
Đọc tiếp “Trái Tim Tượng Trắng”