Sau Ngày Rong Chơi

Sau Ngày Rong Chơi – Sẽ là những ngày tập trở lại đời sống thường nhật!
Khó lắm không phải dễ đâu. Câu nói được nghe: “Tiền mất cho du lịch là mất luôn, tiền để mua vật dụng cho gia đình thì còn!”
CònMất phải viết trong ngoặc kép, “còn” thì được gì mà “mất” có sao không?
Số tiền dùng mua vé máy bay (dĩ nhiên mua vé trước cả mấy tháng cho rẻ), thuê khách sạn từ ba sao trở lên, đi ăn khắp các nhà hàng quán xá, từ bình dân đến không bình dân, cộng tất cả lại có thể mua được quá chừng thứ, xe thì loại rẻ nhất cũng được một cái – kim cương cũng một hạt không bé – bàn ghế tủ giường mua được cả bộ loại có kèo cột, quần áo thì cũng được chanel kèm ví – giày . . . Kể ra thì cũng tùy túi tiền, tùy người đi du lịch kiểu nào, dùng tiền gì để đi, người được con gái con rể “thưởng” công giữ cháu ngoại, người có tiền hưu nhiều, người để dành mỗi tháng, nói chung là những người thích đi “một ngày đàng học một sàng khôn” tìm đủ cách để rong chơi, dù “cuối trời” vẫn còn chưa “quên lãng”, đợi đến “cuối trời quên lãng” mới vác túi “rong chơi” thì muộn mất rồi, còn vật dụng đầy nhà để làm gì, xe đẹp nhà sang cũng để làm chi, thà rong chơi du lịch tiền mất mà lòng vui, mắt thấy tai nghe bao điều chỉ đọc chỉ nhìn trên sách vở. Đọc tiếp “Sau Ngày Rong Chơi”

Động Tâm

Thiệt cái mà là tình, tui muốn tu chị Sáu biết rồi đó heng, mà có tu nổi đâu, bà ngoại tui dậy tui hoài, tu chùa tu miễu không bằng tu tại gia, tu chợ, tu đời! Mèn ơi hễ sống trong tiếng kinh tiếng kệ, sống giữa mấy ông tượng đâu cần chi tu, đâu cần chi dằn ba thứ lục phủ ngũ tạng, ý tui muốn nói là từ cái nguồn lục phủ ngũ tạng này nó mới sanh ba cái hỉ nộ ái ố, thất tình lục dục.

Chị Sáu đừng cười tui nói chữ – không có tim gan phèo phổi tì vị lấy chi để cái nhục thể biết hó hé giận người này ghét người kia, yêu thương rối rắm, thèm muốn không cùng không tận chớ hả.

Người ta nói, dĩ nhiên, không phải tui à nha, vị là cái biển chứa đồ ăn, người ngoài bắc kêu nó là “bể chứa” hễ chị nghe quảng cáo thuốc đông y dược là chị nghe chữ tì chữ vị, chị khơi khơi gọi nó là cái bao tử cái lá lách, nghe không có sang, không có y học cổ truyền không có chứng tỏ chị có đọc sách.  Để tui trả bài cho chị sợ heng, trong sách cổ người ta viết vầy nè:

Vị được  mô tả là một cơ quan rỗng, trên tiếp với thực quản, dưới thông với tiểu trường, miệng trên gọi là “bí môn”, miệng dưới gọi là “u môn”. Bí  môn còn gọi là “thượng quản”, u môn còn gọi là “hạ quản”, cả ba vùng gọi là “vị quản”. Thức ăn từ miệng qua thực quản rồi vào vị, được vị làm chín nhừ, cho nên vị gọi là “đại thượng”, là cái kho lớn, cái “bể chứa đồ ăn”.

Tỳ là một cơ quan đặt nằm bên trái của vị, có chức năng hấp thu và vận chuyển chất dinh dưỡng, được gọi là có công năng vận hóa. Tỳ và vị hợp tác với nhau để hoàn thành chức năng tiêu hóa, hấp thu thức ăn và chuyển vận chất dinh dưỡng. Tỳ vị được quy nạp theo hành “Thổ” trong hệ thống ngũ hành Kim – Mộc Thủy Hỏa Thổ của triết học cổ đại phương đông.

“Thổ” là mẹ đẻ ra vạn vật cũng giống như tỳ vị có chức năng hấp thu, chuyển vận chất dinh dưỡng để nuôi các bộ phận khác trong cơ thể. (Trích sách trên trời!) Đọc tiếp “Động Tâm”