Kén Chồng

Chị Hai quên trả lời câu em hỏi rồi sao? Cùng một lúc hai người cầu hôn em , một ông làm bác sĩ, một ông làm nha sĩ, em khó nghĩ quá chị Hai ơi!

Tui thiệt lòng xin lỗi chị , tính tui ào ào như cào cào châu chấu , gặp chuyện là tui tuôn xối xả, nói không dòm trước ngó sau, sợ người ta nói hết tui không được nói. Tui a thần phù húc vô cãi tào lao thiên đế, không đếm xỉa chi tới gốc tới rễ, nên tui quên phức chuyện kén chồng của chị.

Kén chi mà xốc hông xốc óc , kén ai không kén, kén ông thầy thuốc tây y với ông thầy nhổ răng cho bàn dân thiên hạ, hai ông thầy này người ta kính trọng biết bao nhiêu, người ta tôn lên tới hàng phụ mẫu chứ đâu nói khơi khơi, chị nhớ câu “lương y như từ mẫu không?” Mà so sánh hai ông đó, ông chín chỉ ông một lượng, tui thấy lấy ông nào cũng đặng hết ráo, tỉ như tui nè không cần biết chữ u chữ á, mà lấy đặng mấy ổng, ra chợ ai cũng gọi “bà đốc”, ui cha má ơi còn chi bằng hả chị, “một bước lên quan” ông bà xưa coi vậy chớ nói chi cũng đúng, bước này dễ hơn bước tango, dịu hơn bước xì-lô, mà trong lòng đàn bà con gái được mấy ông này mang khay trầu sang xin cưới, tui nhắm chắc họ phải nhảy cà lưng tưng như mấy thằng nhỏ bán thuốc cao đơn hoàn tán, chưa kể mẹ cha mừng hết lớn chớ hỗng chơi nghen chị.
Để tui bàn mao tôn cương, dông dài tam quốc chí cho chị nghe nghen. Thời tui mười bảy bẻ gãy sừng trâu là thời kỳ tình cảm tràn trề chan chứa, nhìn đời bằng cặp mắt con gà mái tơ có đeo cặp kính hường, hễ thấy con gà trống gáy te te đẹp mã, khươi ba hột thóc mốc meo đem cho mổ cầu thân, cái là làm duyên làm dáng khỏi cần kén cá chọn canh chi ráo, tui hăng hái yêu cái rụp, yêu không cần biết tình cho đi có lấy lại nhiều ít gì không? Rồi đem tặng hình cười mím chi cọp, đôi mắt mở mơ màng, lãng đãng có đề tặng đàng hoàng, ghi ngày giờ năm tháng, có thêm hàng chữ “dù cho ảnh có phai màu, xin đừng xé bỏ đau lòng người cho” nữa chớ. Đọc tiếp “Kén Chồng”

Lấy Chồng Nha Má

Má à!

Hồi khuya má ho hung đó nha má, tui nằm phòng bên mà lo cho má hết sức. Mùa này bông nở lung tung, chưa tính cỏ cũng đơm bông, làm cho con người bị dị ứng.
Trời chuyển Xuân mà gió còn lạnh cóng. Người ta lo hà rầm chuyện trái đất tả tơi vì con người phá tới lủng trời, rách đất, phần tui lo cho má một mình ên, chiếc bóng bên đèn.

Tui đọc thơ bà Hồ Xuân Hương, giọng đàn bà miền Bắc chì chiết trả treo, nói về phận đàn bà con gái mà tui buồn khan. Đó má coi: Đọc tiếp “Lấy Chồng Nha Má”

Ðoạn Cuối Tình Yêu


(Tranh vẽ của con gái út Kim Thục)
Chèn ơi! Cuối cùng rồi ông cũng đòi cưới tui. Tui không biết tui mê hay tỉnh, tui đợi chờ ngày này gần như khô héo đời tui. Mười mấy năm rồi ông biết không. Tui tưởng ông phải hỏi cưới tui hồi tui mười tám tuổi.
Cành hồng đỏ tía hồi nãy ông đưa tui, còn tươi rói trong ly nước lạnh tui để ngay đầu nằm, cái nhẫn hột xoàn năm hột bự đùng đang chiếu lấp lánh trên ngón tay đeo nhẫn của tui, sự thiệt đây mà, ông đòi cưới tui, tui đâu có mơ.
Ông ơi! Sao ngoài trời long lanh như mở hội, chắc tụi nó mừng cho tui sắp đạt thành ước nguyện, Phật trời thương tui kiên trì cầu khẩn, ăn chay mỗi tuần trăng mà khiến ông mở miệng cầu hôn tui.
Không lẽ giờ này tui mở đèn sáng trưng rồi ca lên: Yêu cho biết sao đêm dài… Má tui bả lại tưởng tui mắc đằng bố bả lo. Nên thôi tui dạo chơi hạnh phúc trong căn phòng tối thui thùi lùi này với cái bông hồng và cái nhẫn của ông.
Ông biết ông làm khổ tui tới mức nào không? Mấy bà chị nhọn mồm nói tui mát dây yêu ông, để đời tui tàn lụi héo khô, mai mốt già chết xuống âm phủ làm ma không chồng lạnh lẽo. Mấy con em tui rỉa rói, yêu gì mà kỳ, không thấy lấy nhau, chỉ yêu nhau lạt nhách. Trời thần đất quỉ ơi! Tụi nó mà biết ông chưa hề nói yêu tui tụi nó còn rủa xả đến đâu nữa Trời! Đọc tiếp “Ðoạn Cuối Tình Yêu”

Tình Xuân


Chuyện tình của tui chưa kể hết, nhưng chắc một điều là năm nào tui cũng nấu nồi khổ qua hết ráo, coi coi năm nay có bớt khổ không nghen, tui nói rồi, hễ có là khổ, mà không có cũng không sướng đâu à nghen.

Ừa ! để tui kể tiếp chiện tình của tui, cho chị đỡ buồn chiện kinh tế suy thoái trầm trọng, dù đã có nguyên thủ quốc gia mới, dù đã mở kho bạc tuôn ra mấy trăm tỷ mỹ kim mà bị mấy cha nội giám đốc nhà băng, mang tiền “cứu nguy” tự thưởng cho mấy giả, để Tổng Thống Obama chửi “thứ đồ tham lam, ích kỷ.” Phải mà ngoại tui còn sống heng, bả rủa là “đồ hà bá thiên binh, sống không nhân nghĩa, chết thành con đuông.” Đọc tiếp “Tình Xuân”