Mối Tình Của Má

Má ơi !

Hai mươi mấy năm rồi Má !

Con biết yêu  thấm hiểu tình, Má xưa

Ngày còn Má khi chiều tà nắng úa

Con đâu hay tại sao mắt Má buồn?

Thời con gái Má hẳn là đẹp lắm!

Tóc Má dầy, môi mọng khoé đồng tiền

Con yêu Má giọng ầu ơ buồn lắng,

Con nào hay Má bầy tỏ niềm riêng,

“Ầu ơ ! Bướm vàng đậu ngọn mù u

Lấy chồng càng sớm tiếng ru càng buồn!” Đọc tiếp “Mối Tình Của Má”

Hãy Sợ Vợ

Hãy Sợ Vợ

Chiến tranh này không là chiến tranh hạt nhân, không là chiến tranh giữa Iran-Irac, cũng chẳng phải chiến tranh chống khủng bố, lạnh –nhạt, lại càng không phải chiến tranh giữa các vì sao, mà là chiến tranh giữa hai mũi tên, mũi chỉa lên, mũi chúi xuống, chiến tranh giữa Anh và Em, Chồng và Vợ, Ông và Bà, nói chung là giữa đàn ông và đàn bà, rõ ràng hơn nữa là giữa ông Adam và bà Eva.
Cuộc chiến tranh không ranh giới, không xác định được quân số, không có binh lược binh pháp rõ rệt, những loại vũ khí mơ hồ được xử dụng. Từ khai thiên lập địa đến nay, cuộc chiến này vẫn còn ray rứt mãi trong lương tâm nhân loại.
Khoan khoan đừng giật mình sợ hãi, khi đọc những chữ “đao to búa lớn,” má hồng trong bếp không lo, lo việc to tát bao đồng: “Chiến tranh từ thời khai thiên lập địa, tự thuở ông Adam dại dột nghe theo lời bà Eva khôn ngoan.” Đọc tiếp “Hãy Sợ Vợ”

8 Tháng 3 Mẫu Hệ

– Hôm nay tám tháng ba là ngày lễ phụ nữ đó chị biết hông?
– Lễ phụ nữ là lễ gì, tui thiệt không biết à nghen, nào giờ có ai biểu tui là có ngày lễ phụ nữ đâu chớ!
– Mèn ơi, thiệt chị không biết ha, ngày này bên Việt Nam người ta bàn tán xôn xao lắm lận, mấy ông đi mua hoa dìa tặng vợ, tặng người yêu, tặng đàn bà con gái trong công ty tặng lung tung xà bèng, tặng từ trên xuống dưới từ trong ra ngoài, thấy phụ nữ là tặng hà chị.
– Ủa tui nhớ trước năm 1975 có nghe nói tới đâu nà !
– Chị thiệt ngộ ha, sống thời này nhớ thời khác, hồi đó hỗng có bây giờ có. Chị đọc nè nghen, cô này cỗ sanh sống tại Sài Gòn cổ kể cho tui nghe chuyện Sài Gòn bây giờ nè:
“Ngày tám tháng ba. Người ta bày hoa hồng ra lề đường mà bán. Người nào trong hình hài phụ nữ bước vào các quán cà phê hoặc nhà hàng có cửa kính máy lạnh đều được tặng một cành hồng cầm chơi hoặc được tặng kèm món quà gì đó vào phần ăn thức uống. Đám phụ nữ ở công sở háo hức hoặc khấp khởi chờ xem mình sẽ được cánh đàn ông tặng gì. Có bà chờ quà hoài không thấy, còn thẳng đuột đặt câu hỏi “quà đâu” và lẽo đẽo đi theo các ông để đòi quà cho bằng được. Đọc tiếp “8 Tháng 3 Mẫu Hệ”

“Chơi Đồ Hàng”

Chỉ ba chữ “Chơi Đồ Hàng” thế thôi mà cả một trời kỷ niệm ùa về, ai bảo già hay lú lẫn – lú lẫn mà có thể lôi trong hộp ký ức ra cả ngàn chi tiết thuở xa xưa nửa thế kỷ được sao? Hộp ký ức ấy trong suốt như khối thạch được nấu từ bột rong biển ẩn hiện những đóa hoa tim tím xinh xinh bị mưa ngoài vườn được hái mang thả vào khi thạch còn ở trạng thái lỏng.
Đọc tiếp ““Chơi Đồ Hàng””

Tuyên Ngôn YÊU!

Lễ tình nhân là gì?
Là ly cà phê Mình pha cho em buổi sáng!
Là bát cháo lúa mạch Mình nấu cho em ngày mưa!
Là câu mắng yêu “ngủ trương” không dậy sớm!
Là đủ thứ trò chọc ghẹo cho em cười,
khi em phụng phịu đòi “kim cương” ngày lễ Tình Nhân! Đọc tiếp “Tuyên Ngôn YÊU!”

Hường

Trời mưa . . .!
Thiệt ác nhơn mà, ai đòi uýnh đờn bà bằng một cành hường vậy ta. Tui nghe hoài đó nghen chị: “Không nên uýnh đờn bà, dù chỉ bằng cánh bông hường!” Ông Địa ơi hường nào tui không biết, chớ cây hường của tui ha, gai nó chỉa ra y như tóc mấy thằng đầu đinh có trét keo cứng ngắc vậy đó chị. Nó đâm cái nào tui la trời cái nấy, tưởng tượng thôi mà tui đã nổi gai ốc, thử thời ông nội nào cầm cành hường tui trồng, quất tui một cái có nước tui kiêu nai quăn quăn (911).

Chị đừng hỏi sao tui trồng hường hen, cái nghiệp tui nó khổ, khổ từ khi tui được đầu thai làm đờn bà, mà là đàn bà Việt Nam nữa chớ, hễ chồng cầy thì vợ cấy, hễ chồng nghỉ thở, vợ tiếp tục mần tiếp. Ừa! Mần tiếp công chiện trong nhà chớ chi, nấu cơm hen, dọn rửa hen, đến chừng cha con nó chà chưn sạch bùn leo lên chõng ngủ rồi, tui cũng còn mần. Đọc tiếp “Hường”

Cung Chúc Tân Xuân

Sẽ như Giao Thừa trước – nghe tiếng pháo từ xa vọng lại – Quê nhà đã sang ngày Tết tự buổi trưa
Chẳng áo mới chẳng có gì thay đổi – nhành đào rực rỡ nở tung tự tại – chẳng là Tết hoa cũng nở thế thôi mà!
Cũng có bánh chưng – bánh tét – chút mứt ngọt ngào – Ừ cũng đón chút Xuân – Mưa đang tầm tã.