Cảm Ơn Thu

Cảm ơn em những áng mây vô định –
như những cụm bông gòn mềm dịu muốn ngả lưng –
Cảm ơn em ánh mặt trời nồng ấm –
tách nàng mây soi sáng ngày vui –
một nơi nào ấy rất nhiều bí ẩn – giấu kín nỗi niềm chỉ . . . gởi riêng một người!
Lý do chị thích leo lên cao nhìn xuống chênh vênh –
Nhìn lên mây lang thang tháng 10 tự tại –
Tháng sinh nhật của chị đẹp tuyệt phải không em!

Thu 2021

Sáng nay mưa tiếng tí tách rất nhỏ, chiếc đèn tự phát sáng khi nhận được tín hiệu bay nhảy của lá ngoài hiên, khung cửa sổ bỗng thành bức tranh thật đẹp, mùi cà phê thơm ngào ngạt, hơn sáu giờ rồi mà trời tối đen như mực, nơi tôi ở rất cần mưa vì đang khô hạn, nghe tiếng mưa lòng cũng reo theo tí tách vui, nhất là hôm nay là ngày tôi được sinh ra.

Tháng Mười của tôi luôn bắt đầu bằng những ngày tưởng nhớ hai đấng sanh thành – sinh nhật của cô em thứ ba và chính tôi, ngắm nhìn bạn hữu những người chọn mùa Thu để chào đời tôi nhận ra một điều rất chung là: Mùa Thu nhiều màu sắc trộn lẫn giữa bắt đầu và kết thúc cho nên chúng tôi có rất nhiều điều để thụ hưởng tự thuở lọt lòng, mẫn cảm với chung quanh thích hết tất cả từ trắng đến đen, khéo pha màu dù tương phản hay hòa hợp và yêu tha thiết mọi điều nhất là mau nước mắt cho dù chỉ là nuốt vội vào trong! Vì những lý do ấy nên thượng đế cũng rất công bằng hay ban phát cho chúng tôi những điều rất vụn vặt khéo léo tỉ mỉ từ giọng hát đến nhừng góc nhìn nghệ thuật ngay cả kể lể bằng chữ bằng vần. Tôi hôm nay góp thêm được một chiếc lá nừa vào hộp tuổi đời, hộp đã gần đầy tôi phải dùng bàn tay vỗ về ép nó xuống bảo nó phải nằm im đừng chao đảo khiến xương cốt tôi đau nhức. Đọc tiếp “Thu 2021”

Mẹ

Hôm nay nhận được bó hoa con gái và con rể gởi chúc Mẹ vui bình an , đọc câu :”chúng con yêu mẹ” tự dưng mắt nhòa đi vì hạnh phúc , nhưng sau niềm hạnh phúc đó lại vấn vương nhớ Mẹ . Ngày còn mẹ có bao giờ mình làm gì cho mắt Mẹ nhòa đi vì hạnh phúc chưa ? Có bao giờ mình nói cho Mẹ nghe :”Con yêu Mẹ” chưa .
Mẹ dịu hiền, đôn hậu , thương con tùng phục chồng , chưa bao giờ một lần nghe mẹ lớn tiếng, chưa bao giờ thấy bố mẹ cãi nhau , nhớ đến Mẹ chỉ là nụ cười hay giọt nước mắt thầm che dấu .

Mẹ không đẹp như bác, như cô , Mẹ không học trong trường Tây, trường Trưng Vương, Mẹ chỉ học đủ để viết thơ, tính tóan nhưng Mẹ thuộc nhiều ca dao lắm, Mẹ thêu đẹp lắm, Mẹ nấu ăn ngon lắm . Mẹ yêu các con lắm .

Ngày Mẹ mất bất ngờ như không thật . Ngày đầu niên học , được về sớm, Mẹ và Bố đi công việc, sợ mai mốt vào niên học, các con bận Mẹ không đi được nữa . Và Mẹ đi luôn, đi mãi mãi không về vì tai nạn .

Thế là hết , mười sáu năm có Mẹ không biết là mười sáu năm hạnh phúc nhất đời người . Nhìn áo mẹ mặc còn treo đầy trong tủ, nhìn những vật dụng mẹ dùng, mùi hương của mẹ còn phảng phất , cả lọn tóc mẹ vừa cắt còn gói kỹ càng cất trong hộp gỗ . Mẹ có mái tóc dài , mẹ muốn đi cắt cao lên , bố đùa bảo:”Cô mà cắt tóc, anh đem trả về Me (bà ngoại)”.

Nói thế nhưng bố đưa mẹ đi cắt và uốn hơi gợn sóng. Cuối tuần đó bố sẽ đưa mẹ đi dự tiệc, buổi tiệc họp bạn mỗi năm. Những người bạn rất thân của bố mẹ. Mẹ muốn thay đổi kiểu tóc . Cuối tuần chưa đến mẹ đã đi thật xa , để lại bao ngỡ ngàng tiếc nuối.

Con gái lớn của mẹ vừa tròn trăng, con gái út của mẹ vừa lên bảy, mẹ có những năm cô con gái , cậu út mẹ yêu biết bao vừa biết đi, biết nói bi bô. Thế mà mẹ đi mất.

Mẹ ơi cảm giác lạnh người khi con chui từ cốp xe của bác ra, thấy cổng nhà xác bệnh viện Chợ Rẫy . Hơn một ngày không có mẹ, hỏi ai cũng bảo mẹ bị thương nặng , bác sĩ không cho thăm . Nhất là buổi chiều khi bác đến bảo con lấy cho mẹ chiếc áo dài trắng . Bác đùa :”mẹ mày điệu rơi điệu rụng, nằm nhà thương còn đòi mặc áo đẹp” con hỏi bác :”sao lại áo trắng ?” bác bảo :”chướng thế đấy, thôi chiều mẹ đi con” . Buổi tối bố về , đưa cho con sợi dây chuyền có thánh giá mẹ đeo, chiếc áo của bố vương máu , con hỏi :”Sao bố không ở trong nhà thương với mẹ ?” Bố nói : “trong phòng lạnh người ta không cho người nhà vào” . Khi bác đến, chở bố đi, con lẻn chui vào xe, không kịp thay quần áo, vẫn bộ quần áo mặc trong nhà, con cắt may lấy một mình mẹ khen đẹp và bảo :”mai mốt con may quần áo cho các em thay mẹ” . Mẹ ơi ! con đã ngất đi vì biết con mất mẹ thật rồi, trước đó, con vẫn tin mẹ sẽ về nhà sau khi bị xe đụng, mẹ chỉ gẫy chân thôi mà . Tỉnh dậy , trong vòng tay bố, chung quanh các anh chị con của bác, các bác . Bố nói :”Con lớn nhất , giúp bố chăm sóc các em, khoan cho các em biết ” . Chị con của bác vừa khóc vừa nói :”em muốn thăm mẹ không ?” . Vào thăm mẹ, đầu mẹ quấn băng trắng, khuôn mặt mẹ bình an thanh thản, hai tay khoanh trước ngực , ngủ vùi .

Các em khóc không còn nước mắt, tay quíu hẳn lại khi biết mẹ đã chết . Sáng sớm ngày thứ ba , trời còn tối, vừng đông chưa mọc , bà nội gào từ ngòai cửa :”con ơi là con , đi bỏ con bỏ chồng cho ai con ơi” bà thuê xe đi suốt đêm từ Vũng Tàu về , khi nghe tin mẹ mất . Họ hàng thân thuộc không ai tin, gởi điện tín , gởi thơ tay qua xe đò , không ai chịu về . Đánh điện hỏi lại đúng hay sai ? Làm sao có thể như thế ?

Từ Bảo Lộc cả xe đò chở vừa người vừa chè về đưa mẹ . Đám của mẹ đầy tiếng than thở :” Đi sao đành hả em ?” Hình của mẹ đẹp lắm, trẻ lắm , bà ngọai cứ ngất đi tỉnh lại mấy lần , bà khóc không nên tiếng , cứ lịm đi . Con trai của mẹ , đạp chiếc xe con nít đụng vào hòm gỗ cười vang, chiếc mũ rơm em đội tang cho mẹ cứ bị ném xuống đất, bác lại đội lên, chép miệng bảo :”bằng cái kẹo đã mất mẹ con ơi” . Chú đang đi lính ở xa , bất ngờ lấy phép về nhà, ngay ngày động quan, mẹ rất thương chú . Thắt tang chị lên đầu xong chú ghé vai khiêng mẹ ra xe . Hôm ấy các bạn học cùng lớp đến đưa mẹ đi , áo dài trắng , trắng lạnh người, mang từng vòng hoa tím, thành hai hàng dẫn xe tang rời dần nhà đến nghĩa trang .

Ngày nhập quan, giao cho anh con của bác chụp hình , những tấm hình rửa ra trắng xóa, mẹ không muốn ai lưu giữ hình ảnh ngày mẹ vĩnh biệt cõi tạm ra đi . Chỉ còn những thước phim quay lại hình ảnh ngày đưa tiễn , con thấy bố và các con trong ấy , không còn khóc nữa chỉ những khuôn mặt vô hồn .

Mẹ đi rồi mới biết vì sao băng đêm chờ ngóng mẹ , chính là linh hồn mẹ , chào vĩnh biệt con gái , mới biết tự dưng tại sao mọi vật trong nhà mất đi một chiếc , con bướm bà màu cam to hơn mặt người cứ lưu luyến bay vòng vòng trong nhà những ngày có đám của mẹ. Đưa mẹ đi cũng con bướm ấy bay trước xe , đến tận huyệt.

Linh hồn có thật, mẹ có thật , dù đi xa lúc nào mẹ cũng quanh quẩn bên các con , mãi đến bây giờ con đã lớn tuổi hơn mẹ ngày xưa , mẹ vẫn quẩn quanh che chở.

Mẹ ơi ! Ước gì . . . con quay vòng lại mặt trời, con chuyển ngược mặt trăng , để con được bên mẹ . Con được ôm mẹ thật chặt, nói thầm cho mẹ nghe :”Mẹ ơi con yêu mẹ” , con được chở mẹ trên chiếc cady, hai mẹ con sẽ đi chợ Saigon mua vải may áo dài , như điều mẹ nói với con trước khi mẹ bỏ con đi mãi .

Xôi Chè

Xôi Chè
Hôm qua Chủ Nhật thích ghê
Xế chiều mẹ dọn xôi chè một mâm
Cha con ai nấy đều ăn
Chè đường ngọt xớt trộn dầm với xôi
Xôi vò nếp dẻo, đậu bùi
Lẫn trong vị ngọt có mùi nhài thơm
Cha con tấm tắc khen ngon
Mẹ cười nhìn thấy hết trơn mâm chè!

Đọc tiếp “Xôi Chè”

Thời Gian

Các bạn thương yêu! Khoảng thời gian này quá nhiều biến cố xảy ra cho thế giới – từng quốc gia – từng gia đình và trong chúng ta ai cũng còn chút liên hệ máu mủ hay bè bạn thân thiết còn sống tại Việt Nam, chúng mình buồn lo và nhiều cảm xúc về sự mất còn. Càng thương yêu càng đau lòng khi mất đi phải không? 
Chẳng lẽ không thương yêu nữa để không đau lòng khi bị mất đi? Không đâu cứ thương yêu khi còn có thể để khi bị mất không tiếc nuối mình chưa yêu đủ người đã ra đi, và quan trọng nhất là tỉnh táo nhận thức rằng sự ra đi khỏi cõi đời này là chuyện bắt buộc phải đến cho từng người chỉ là trước hay sau. Sự ra đi của người trẻ là điều đau lòng cho cha mẹ và người thân nhiều nhất nhưng với thời gian sự đau buồn cũng sẽ tan dần đi!

Hoàng hôn vạt sáng cuối ngày
Long lanh trong mắt tạ từ tiễn đưa
Hoa nào kết trái cầu mưa
Hoa nào rụng xuống đất vườn ươm cây
Cũng là một cách chia tay
Cũng là một cách ngất ngây cuộc đời
Còn đây hai tiếng: Xin vâng!

Nếu không xin vâng theo sự tuần hoàn của đất trời cũng chẳng thế nào trả lại hơi thở cho nguồn sống đã tắt

Đọc tiếp “Thời Gian”

Dear Cu Bi

Honestly, I have no words. It is impossible because I am numb from the call from that Sunday morning, 8/8/2021. What can I say or write about someone who is so dear to you and is now gone? What can I say or write about someone who was a perfect child, who matured before his age, intelligent, responsible, considerate, who had personal qualities that I consider many adults lacked?What can I say or write about someone who was diagnosed with the deadly disease and still carry on with a positive attitude? You would not let your pain show and focus on the science treating it. You told me you were willing to be a test subject for the advancement of science so others will benefit in the future. Not once did I hear you complain about your disease or the pain you went through but willing to go through with any procedures to the end. What can I put into words about someone who was near perfect in any way whose life is about to take off into a very bright future, a useful contributor to society? It hurts. It’s a numbing loss to family beyond words. The only comfort for me is knowing that you are in a better place. You are with our God almighty. Knowing you, I know you are probably smiling right now, looking down and protecting us.

We love you Anthony

Your Aunties Như Hoa, Hồng Nhung, Ánh Tuyết, Mộng Thu, Your Uncle Benjamin Chu

https://www.stjude.org/donate/

Không Còn Nữa

Không Còn Nữa

Joseph Anthony Duy Tran 1991-2021

Hơn một năm nhân loại quen với mất mát vừa thấy đó đã không còn! Những con số choáng váng đọc mỗi ngày mỗi quen không còn thắc mắc, thoáng nghe tin còn mất cũng dửng dưng! Nhưng trái tim biết máu mủ ruột rà và tự nó đau như dao cắt, vết cắt từ lưỡi dao cùn cứa day cứa dứt – không như vết cắt của lưỡi dao mổ sắc lẻm cứa sâu đến xương vẫn chưa hay đã bị cắt!
Đau đau quá nỗi đau biết rằng không còn nữa dù đã tự chuẩn bị cho phần mình từ những 3 năm về trước, hai chữ thôi mà hành hạ bao con người khi nghe phán quyết từ bác sĩ sau khi đọc kết quả linh tinh từ máu từ những thử nghiệm Ung Thư – Cancer – Ung Bướu!
Người ta có thể la hét cho hạ nỗi u uất, người ta có thể khóc kể có thể làm vài việc điên rồ khi phẫn uất và người ta có thể trầm mặc khi lồng ngực vỡ toang vì quá yêu thương tiếc nuối, hai phần khác nhau khi so sánh cơ thể sinh học và thần học, uyên bác thì dùng này nọ để viết xuống bình thường thì thấy hai phần này như dầu và nước! Dầu cứ mãi nổi lãng đãng cảm giác lâng lâng đau, nước thản nhiên trôi về biển muối mặn chát xót!
Mẹ khóc một bác cũng khóc một, Mẹ khóc hai bác cũng khóc hai, có lúc bác giả vờ lên giọng chị Hai áp đặt Mẹ con đừng khóc thầm nữa chấp nhận sự sắp bày của Chúa của các đấng tối cao có quyền hạn tạo nên con người tạo nên vạn vật, các đấng ấy cũng có quyền lấy lại bất kỳ khi nào bất cứ phút giây nào con người các đấng đã tạo nên? Có một điều cả Mẹ và Bác đều không trả lời được: “Tại sao là con!”

Đọc tiếp “Không Còn Nữa”

Nóng

100 độ Fahrenheint = 37,7777778 độ Celsius hơi cao hơn thân nhiệt con người – cao hơn 100 độ F có nghĩa là bị nóng sốt là phải lo đi thử xem có bị nhiễm Covid hay không? À không định viết chi đến chuyện này vì ai cũng biết rõ rồi, chỉ vì nó thôi bao nhiêu triệu con người đã thôi không sống nữa, cho dù ai cũng biết sống để khổ rồi chết mà hỏi thử xem có mấy người muốn không sống kia chứ! Cũng vì nó cuộc sống loài người trên quả địa cầu này bỗng đổi thay chóng cả mặt, ngày nào ríu rít níu níu kéo lôi ôm ghì đủ cả, nay thì cách khoảng xa xa nếu không cũng đeo mặt nạ không cần đánh son!
Đang nói đến cơn nóng sôi cả tiểu bang California chín cả trứng gà, bỗng ngã ra nhớ nghĩ lại xem có thời nào đã mình đã chịu đựng nóng như thế chăng nhỉ, hình như chưa có thì phải, trái đất bây giờ cũng già lão nên hậm hực nhiều hơn khó chiều nhiều hơn, nơi thì cuồn cuộn gió mưa nơi thì khô khốc cháy đến độ đất rung nứt nẻ, cây khô hoa héo và người thì cũng hâm hâm, sáng ra xem tin tức thế nào cũng có chuyện lôi súng ra bắn loạn cả lên chả vì gì cả, đổ cho chuyện này chuyện nọ khiến nên thế này thế kia!

Đọc tiếp “Nóng”

Tùy Nghĩ

Đi bộ mỗi ngày 3 kilomet sẽ giúp cơ thể hoạt động tốt, bạn có tin không?

Sẽ tin nếu bạn đã sống qua 50 năm đừng tính 10 năm đầu đời có sự trợ giúp từ cha mẹ ông bà nhé!
Chuyện gì xẩy ra trên 3 kilomet ấy nhỉ, bạn có nghe tiếng tim đập không có để ý đến hơi thở vận chuyển từ ngón chân đến đầu ngón tay không? Có nghe vang vang trong đầu là những đoạn nhạc dạo đầu của bài hát: Kìa con bướm vàng xòe đôi cánh không?Trên trời cao mây trắng bay, vài tia nắng sớm rọi xuống những nhành lá lay cho hoa rụng cánh phơi trái vừa được tượng hình nhờ ong chấm phấn!
Ôi thượng đế ta ơi – chính ta đang là thượng đế ư – nhìn quanh mình đúng là thiên đàng hiển hiện từng bước ta đi hoa rạp cúi mình!
Có ngoa ngoắc lắm không, có sợ bị phạt không vì dám ngạo nghễ tưởng chừng mình là thượng đế – Ngài đã tạo nên mọi loài Ngài đã cho chúng sinh hơi thở cho nắng cho gió cho lạnh cho ấm cho mọi sự ngay cả ưu tư phiền muộn – bệnh tật thiên tai – hiển nhiên Ngài nhân ái nhìn khắp chốn tìm cách giải trừ tha thứ mọi tội lỗi người phàm gây ra cho nhau nên suy ra khi đi bộ 3 cây số tận hưởng nguồn sống vô tận chan hòa, không nghĩ suy không thương không ghét không nhớ không mong mình chính là . . . thượng đế mình chính là người quyết định sẽ làm gì hôm nay không cần thắc mắc ngày mai sẽ thế nào – vậy đi nhé mà đếm bước chân đi!

Những Mảnh Tình Vắt Vai

“Tui thề tui hổng yêu ai, dì nguời ta cứ phụ tui gòai.” Giọng chị Hai hát nghe rầu thúi ruột. Cái âm giọng miền Nam rặt thấy thuơng làm sao.- Chị Hai à ! chị hát chi một bản nhạc hoài hủy dị chị ?”- Thì tui bị phụ phàng, tui hát dị chớ sao.”- Bị phụ phàng là sao chớ ?”- Chèn đét, phụ phàng là mình thích nó, nó thích mình hai đứa thích nhao, cái gồi nó bỏ mình cái đùng, đi lấy con nhỏ khác chớ sao ?”- Chị kể tui nghe đuợc hôn ?

”Tui tên Lụa, ông già tía tui muốn đời tui suôn sẻ, dịu nhiểu như sa Tân Châu, như lụa xứ Xiêm mà cho tui cái tên như dị. Tên cúng cơm tui điệu đàng mà đế ai biết đặng gọi , ngừi ta gọi tui là con Hai Đẹt. Hồi đó sanh con ra , phải kiêu nó bằng cái tên xấu xí, ra xóm ban điêm phải quẹt lọ nghẹ lên trán để xí gạt quỉ thần, hỗng thôi mấy ổng bắt mất. Rồi tui bị dính cứng ngắt dí cái tên Đẹt đó. Gọi tui tên Đẹt mà tui hỗng đẹt chút nào, ông bà nói con gái muời bảy bẻ gẫy sừng trâu , tui chấp ông bà hai năm, mới mười lăm tuổi tui đà trổ mã con gái.

Đọc tiếp “Những Mảnh Tình Vắt Vai”