Trôi

Tôi thích hát thơ – vì trong thơ có nhạc – Lười ghi nốt dù có sẵn Encore dễ dãi trên máy vi tính – cứ hát và dùng Adobe Audition thu âm và dùng Proshow tạo thành phim. Bài thơ Trôi của Ngọc Dung rất lạ, đọc lên tôi mường tượng người con gái có mái tóc dài ngồi nhờ trốn mưa trên một chiếc thuyền được xử dụng thành quán cà phê – đang dập dềnh trong cơn mưa! Nàng đang ướt, vì mưa hay vì một “điều kỳ diệu không thể giải thích phút giây linh thiêng rúng động đất dầy” – Tôi chỉ cảm được điều người viết bài thơ muốn ngỏ để “nào dám trách chi nhau!” và chiếc thuyền bập bênh biết tìm bến nao để đến

Người ca sĩ hát những bài hát mưa
Không thể biết người nghe đang bị ướt
Câu ca đến phương nào không biếtt
Mưa bay giờ mưa trút cũng vô tâm
Ngồi nhờ trong một góc quán trôi
Xao xác thuyền ghe xuôi ngược dòng
Ai về phố chợ ai ra biển
Trông sớm chiều hôm con nước ròng
Điều kỳ diệu làm sao mà giải thích
Phút linh thiêng rung động cả đất dầy
Để nợ nần nợ nần nhau chồng chất
Nợ khúc tình nào dám trách chi nhau!

Niệm Khúc Ngậm Ngùi

 

Chiều trôi nhanh quá nên dòng thác cuồng Tình si si quá cho lòng lơ vương Ngày ơi lơi với xin đừng bước vội Về đâu chiếc lá theo dòng trôi trôi Ai đi ai đi ngày ấy xa rồi Sao ta sao ta lòng mãi mong hoài Ai đi ai đi ngày ấy lâu rồi Sao ta ôm chi hình bóng xa vời Từ khi ta biết trên đời có người Là khi ta tiếc bóng thời gian trôi Từ khi ta nhớ trên đời vắng người Là khi ta biết mối sầu tương tư Ai đi ai đi ngày ấy xa rồi Sao ta sao ta còn mãi mong hoài Ai đi ai đi ngày ấy lâu rồi Sao ta ôm chi hình bóng xa vời Về đâu chiếc lá cho dòng suối buồn Chiều nay bến vắng nghe lòng thương thương!

Hai Dòng Máu

Mấy hôm nay không dám xem ti vi tin tức buồn quá không chịu nổi. Ngồi chờ máy bay chuyện kinh khủng cho 19 cháu bé và hai cô giáo ở một trường tiểu học được nhắc từng chi tiết!
Đi chơi với con cháu – ôm cháu trong tay lòng vui không tả được, trốn nỗi kinh khiếp bao gia đình đang chịu đựng phải tìm gì đó làm để không bị ám ảnh chuyện kinh khủng vừa xảy ra! Hứa là không chểnh mảng chuyện gõ lóc cóc – mà lòng quả đã lặng không còn bị nhấp nhô như thuở xưa nữa nên cứ nhẩn nha nhặt mớ lá sâu tìm xem hoa nào sắp nở hoa nào sắp tàn, bình an pha chế mắm muối làm hết món này đến món nọ trong bếp dù không cần thiết.
Đọc sách của bạn gởi dù sách đã có trên kindle từ tháng 8 năm 2014, lâu nay cầm quyển sách không còn là chuyện thường thấy nữa, người ta cầm điện thoại thông minh Iphone – Samsung để đọc để viết để trao đổi tin tức, sao thì tốt và xấu luôn dính vào nhau như mặt trái mặt phải của chiếc huân chương, họa hoằm lắm mới thấy người cầm sách đọc trong khi chờ đợi ở phi trường trên máy bay, quầy sách cũng dần biến mất khi tôi lang thang rảo bước dọc hàng lan khi bị hãng máy bay thông báo “delay”. Cháu tôi nói chỉ có các ông bà già mới cầm sách đọc, nhận ra tóc mình trắng và quyển sách đang cầm trên tay có màu đỏ.

Đọc tiếp “Hai Dòng Máu”

Ơi!

Trả lời hay gọi ƠI đây nhỉ!

Tiếng Việt yêu dấu của tôi đó, ngày xưa khi nghe gọi Ấy ơi! Hai chân muốn sụm, nhưng tự ái “ta là con gái” không sợ, chanh chua trả lời: “Muốn gì hả hả?” một tay xách cặp một tay khuỳnh ra sau như chống nạnh, hai tà áo lúc ấy không biết nó có bay bay như cánh bướm hay không nữa! Không ít lần nghe gọi léo nhéo: “Ới ơi!” Ngúng nguẩy buông câu: “Cái gì!” Rồi đến khi nghe gọi: “Tên ơi!” tim lúc lắc!

Chỉ chữ Ơi thế thôi đó, mà thơ mà nhạc tràng giang đại hải, sóng trong tách trà khói trên điếu thuốc, nhân loại xôn xao lẩm cà lẩm cẩm viết chuyện tình mình. Có những chuyện tình làm con người ta lớn khôn thêm, yêu thêm! Có những chuyện tình khiến thiên hạ đau lòng thay cho hai nhân vật chính! Cũng có những chuyện tình tồn tại thiên thu nếu như sách vở không theo thời gian bị mục ruỗng bụi trần!

Ha! Chuyện tình bây giờ được truyền đi trên mạng toàn cầu Ấy ơi!

– Cái gì, ai trả lời đó! Tui biết chứ nhưng đang lải nhải chuyện trăng sao giữa thanh thiên bạch nhật, trời sáng tỏ bên ngoài vị cà phê trên lưỡi mười ngón tay ở không thì phải gõ lóc cóc cho vui chứ sao? Hồi đó bạn bè đầy bên cạnh, chẳng cần kêu réo thích thì đạp xe đến thăm nhau, bây giờ bạn lên đến số cả ngàn, chẳng có cái vỗ bất ngờ trên vai kêu “Đi uống cà phê nha nhỏ!”

Ai bảo con gái không biết đi uống cà phê chứ! Ngày xưa chữ “ngày xưa” như huyền thoại nhưng chỉ như vừa mới đây thôi:

– Theo nhau ra quán cóc của cô bạn, phụ bạn bưng cafe khi đông khách, vắng khách thì “xí” hẳn một bàn, chiếc bàn tròn đóng bằng tre, vài chiếc ghế con và nhánh lá thuộc bài cắm trong ly nước lọc, “bản doanh” của ngũ long đó, ai muốn tìm thì đến đấy thế nào cũng gặp. (Thuở ấy không có điện thoại tay điện thoại bàn, kể lại làm chứng tích cho con cháu biết thời xưa có niềm vui của thời xưa. )

Trước hiên quán nếu thấy có chiếc xe đạp đòn dông là hai nhỏ Tâm và Song đã ngồi trong đó, chiếc màu đỏ rượu chát với cái giỏ xe gắn chùm hoa hippy cúc trắng là của mình, giàu có lúc ấy là Nga và Ngọc đi xe PC. Thời mộng mơ trải dài theo nắng sớm , sách vở không chỉ là toán học , sinh ngữ, vạn vật khô khan mà có cả thơ , văn, nhạc.
Những Tâm – Song – Nga – Ngọc mỗi đứa là một ngón tài hoa, mỗi đứa là một Trùng Dương, Nguyễn thị Hoàng , Nguyễn thị Vinh mang chút sóng ngầm nổi loạn. Áo dài nào che dấu được ánh mắt ngông nghênh bất cần , khuôn mặt kênh kênh kiêu hãnh, bỏ mặc những “cái đuôi” những “cây si” bên đường ngơ ngẩn. Cả năm đứa cùng thề : “Không để tim son nhúc nhích vì bất cứ anh chàng nào dẫu thế nào dẫu ra sao!” trong một hôm mưa như trút. Chuyện đứa nào bẻ gẫy lời thề ấy trước thì phải đợi có thời gian để kể tiếp (?)
Mà có đoạn đời nào dừng lại một điểm , có ai tìm được đúng giòng sông xưa trầm mình ngơi nghỉ, nên thời gian phải trôi nên bạn xưa phải xa, người ta nói rồi: “Tuổi trẻ hướng về tương lai, tuổi già nhìn về quá khứ.”

Ừ mới đó mà đã hơn 40 năm.

“Ơi” lần này không là tiếng trả lời, không là tiếng vọng hay âm thanh thì thầm nghe được mà bằng quyển sách nằm trên tay, chữ nối chữ tình nối tình của người bạn mê chụp hình, mê vợ quý con! Anh chàng thay cái vỗ vai thân thiện bạn bè bằng cách chia hẳn một phần đời của mình trên trang giấy, những điều nhỏ nhoi thế thôi mà sao lắng đọng nhẹ nhàng sau khi đọc.

Có gì lạ lắm đâu, trong phần mục lục của 160 trang giấy có đủ bốn mùa Xuân – Hạ – Thu – Đông, có mây có mưa có gió, có hoa có lá có rừng có biển, có sáng trưa chiều tối, có mày có tao, có hắn có người, có cũ có mới, có ông già có bạn cũ, có buớm có chuồn chuồn, có tài xế có con đường, có tìm kiếm có ôm vào và có cả cục gôm.

Lần mò trong các mùa, các buồn vui ngập ngừng lẫn lộn, những nơi chốn đã ghé thăm, những đóa hoa, những cánh cổng, chuyện kể lại ngăn ngắn thế thôi mà sao tình dài thăm thẳm, ai bảo viết xuống là quên đi, khi viết kể ra là lúc người ta ngậm người ta nhấm, người ta nhâm nhi người ta trân trọng từng chi tiết được giấu kín bưng trong bụng trong dạ trong tâm trong khảm! Trời ơi làm sao có thể diễn tả cho đủ cái ý bằng chữ sau khi đọc xong những trang giấy in trang trọng, cái bìa đơn sơ không màu sắc chỉ mờ mờ xám trắng, có lẽ đó là màu của qúa khứ chăng? Chiếc ghế trống người đã đi khung cửa sổ tầng trệt màn che kín mít, khung cửa sổ trên lầu màn mở, ý gì vầy nè, tiếng Ơi đúng lúc hay lỡ nhịp hẹn hò.

Chắc hẳn không lỡ nhịp nên mở rộng bìa sau sẽ thấy tác giả rất hạnh phúc khoe: “Lập gia đình và có 2 con.”

Những chuyện kể không cần mượt mà văn vẻ, anh chàng như thì thầm kể ai muốn nghe thì nghe, chút tình xưa của Thục – có gói xôi – có đánh nhau giữa Nguyện và Tuệ để sau 20 năm gặp lại kể chuyện xưa buồn thiu, Thục lấy chồng cho dù tiếng Ơi anh chàng Tuệ còn giữ mãi trong lòng, hay bóng dáng của Thảo lởn vởn trong đầu của ông bố trẻ khi chơi banh với con. Những chuyện bất chợt đời thường cũng được anh chàng ghi xuống, tôi thích câu kết thúc rất ngắn kết lại chuyện kể như một kinh nghiệm đã trải, như một câu buông ra đợi ai đó trả lời Ơi.

Tôi thích lời hẹn hò được gìn giữ với thời gian của cụ bà Teresa, dù Peter đã khuất và liên tưởng đến mùa hè nào anh chàng cũng đưa vợ con về lại nơi đầu gặp gỡ hẹn hò.

Tình của anh chàng luôn có tiếng Ơi dịu ngọt bên đời, gấp quyển sách đi ngủ lại sợ nghe tiếng của Zach.

Ai chưa đọc Ơi, lấy ra đọc đi thú vị lắm – đọc đi đọc lại vẫn vui như lần đầu cám ơn Dung Dakao đã kể chuyện cho chị đọc.

Bánh Trái Cây

công thức bánh trái cây mùa lễ Đông bác tặng Bê – Bo làm bánh cho bố me ăn nè.

1/ Tìm trong tủ nếu có hộp trái cây hay các loại hạt nut – nếu không thì chuản bị lấy trái crainberry khô – trái hồng khô hay trái tươi cũng được – nếu trái còn tươi gọt vỏ cắt mỏng cho vào oven để warm vài tiếng cho trái khô bớt – bác không ra đường nên có gì trong nhà bác làm nấy – nói chung là tìm trái khô – nho – đào cherry tủ kho nhà nào mà không có nhỉ – hạt nut thì almond – walnut – pecan – pine nut hay là gói mixed nut các con hay mang đi cắm trại đi hiking còn cất trong tủ – Bác dùng hết chúng nó cho nhẹ tủ. 150 gr trái khô – 50 gr hạt bác cho lượng hẳn hoi chứ thật ra càng nhiều trái và hạt càng ngon 🙂

2/ Lấy 2 trứng to khoảng 120 gr cả vỏ trong tủ và 1 cây bơ không muối (unsalted) ra ngoài trước khi đi ngủ để sáng dậy làm bánh – nhớ là phải có 200 gr bột mì APF nha nếu có thêm bột almond nữa thì càng ngón ngon ngon – nếu không cũng vẫn ngon vì có bơ có đường – có sữa. Muốn thêm bột almond bác bớt 50 gr bột mì ra – cho 50 gr bột almond vào

3/ Sáng dậy
– a/ ngâm trái cây khô vào rượu cho mềm – có rượu ruhm thì ngon không thì có chi dùng nấy – các loại hạt cho vào oven 200 độ f 10 phút cho thơm – 1/4 cup sữa để ra ngoài – chuẩn bị khuôn quét bơ hay dầu cho đều khuôn rồi rây bột thật mỏng vào
– b/ 200 gr bột + 1 muỗng cà phê bột nổi 1/2 muỗng cà phê muối rây đều chia làm 4 phần
– c/ lấy bơ đã mềm cho vào thau cùng với 120 gr đường nhuyễn khuấy bằng tay cho tan cũng là cách tập thể dục ha, rồi cho từng trứng vào bơ đánh cho tan đều (đánh xong một trứng với bơ bác lấy trái cây khô ra khỏi rượu) –
– d/ mở lò lên 375 độ F và bắt đầu trộn bột , lấy 1 phần bột xóc vào trái cây đã ráo rượu – ba phần còn lại bác khuây vào bơ từng phần một – mỗi lần khuấy 1 phần bột xong bác lại đổ 1/3 sữa vào khuấy, tiếp tục cho đến hết –
– e/ trộn trái cây và nut vào – nhà bác có cây chanh Thái Lan bác lấy vỏ của trái chanh này thái mỏng băm nhuyễn trộn thêm vào – Bê không có thì dùng vỏ cam hay vỏ quýt cũng được – đổ vào khuôn và bắt đầu nướng bánh.Bác nhớ nhà con lò nóng nhanh nên chỉ cần khoảng 25 đến 30 phút là 375 độ khi ngửi thấy mùi thơm hạ nhiệt xuống 320 khoảng 10 thử bằng cách dùng đũa cắm vào bánh rút ra thấy khô là xong – bác thử tài Bê và Bo đọc tiếng Việt thế nào có làm xong bánh mời Bố Mẹ Nhi Chu ăn không nha./.

Những Bài Thơ Tôi Viết

Tháng 4 – 22 – 2022 vẫn còn tháng Tư, vẫn còn chiến tranh ở một nơi xa nước Mỹ nơi tôi đang sống – hình ảnh tin tức bây giờ nhanh và loạn hơn cách đây 47 năm, tôi lại so sánh 1975-2022! Tại sao lại không nhỉ, hành trang của con người trước khi về dưới chân Chúa về nước Phật là những góp nhặt sỏi đá lá hoa trên đường đời – khi nóng khi lạnh – khi hạnh phúc lúc gian nan! Các đấng trên trời thương nhân loại luôn ngụp lặn trong bể khổ có thể các Ngài muốn thử xem con dân đối phó thế nào trước khi rước chúng về thiên quốc, nên ký ức đau đớn được xóa dần, những kỷ niệm đẹp đẽ trong lòng được lưu giữ!

Đọc tiếp “Những Bài Thơ Tôi Viết”

Vụn!

Đừng đeo kính ngắm hình nghen, cuối tuần đi đám cưới mình rehearsal tự làm tóc tự trang điểm – tự chụp hình nói chung là không cần chồng cũng có thể lung linh tạo ra phong cách “lão bà bà”! không đẹp như trăng nõn cũng không mòn như trăng khuyết nhưng rất can đảm không nhún nhường các cô trăng tròn, chỉ hơi buồn chút là “lão gia” hoàn toàn … không liếc mắt nhìn dù một thoáng mà thốt một câu: “Em lên giá nào để anh bầy lễ!”

Trời đất Thiên ơi Địa ơi! Bà Chúa xứ nào – Cô nào có giá giống mình được chứ! Mơ đi . . . Hứ!

Đọc tiếp “Vụn!”

Tình Xuân

(Chuyện tình của tui chưa kể hết, nhưng chắc một điều là năm nào tui cũng nấu nồi khổ qua hết ráo, coi coi năm nay có bớt khổ không nghen, tui nói rồi, hễ có là khổ, mà không có cũng không sướng đâu à nghen.)

Ừa ! để tui kể tiếp chiện tình của tui, cho chị đỡ buồn chiện kinh tế suy thoái trầm trọng, dù đã mở kho dầu, mấy thằng chủ bán dầu ích kỷ lo bo bo kiếm tiền hỗng nghĩ tới nhơn loại cần dầu chạy xe cần dầu ủ ấm, tui hỗng có tiền mua xe chạy bằng điện nên tui ghét tụi nó khơi khơi hà chị! Phải mà ngoại tui còn sống heng, bả rủa là “đồ hà bá thiên binh, sống không nhân nghĩa, chết thành con đuông.”

Đọc tiếp “Tình Xuân”

Số Mệnh

Động đất hơn năm chấm, hoa vẫn nở tím bờ giậu. Cháy rừng lan vào nhà cư dân, mây vẫn lãng đãng bay. Chỉ khi đang lái xe quẹo trái qua bảng ngừng tự giác (stop sign), suýt chút nữa bị một chiếc xe chạy vội, không ngừng đúng luật đâm vào mình, thì hoa và mây mới không còn tồn tại.

Ông bà xưa nói đúng, điều bất hạnh không xảy đến với mình, thì xem như không có nó trên cõi đời này, cho dù cả vạn tiếng lao xao huyên náo chung quanh.
Sống chết hợp tan bây giờ không còn là suy nghĩ cho tôi, người thích kể lể nữa, chỉ còn tự hỏi mình – hôm nay sẽ làm gì cho “anh của tôi” vui.

Đọc tiếp “Số Mệnh”

Tản Mạn Cuối Tháng Ba

Tôi bỏ rơi góc nhỏ  bàn viết này của tôi vì những góc nhỏ khác của đời sống. Chuyện gì tôi cũng thích  cũng muốn ôm đồm  cũng muốn hoàn tất  cũng muốn chu toàn sợ không làm thì mất.  Mất như tôi đã mất những yêu dấu của tôi đột ngột, mất Mẹ 1972 rồi mất Cha tháng 5 1975 sau khi ông bị bắt đi và mất trong trại cải tạo sau đó vài tháng.


Đời sống của tôi bây giờ êm ả bình an như những thân cỏ. Tôi nhớ ngày còn bé dại , chưa đủ mười tuổi mùa nghỉ hè, trước khi đi làm bố tôi hay ra đề tài cho các con ở nhà tập viết: “Lớn lên con thích sẽ làm gì?”. Tôi đã viết trả lời ông: “Con thích được làm cỏ!” và tôi vẽ căn nhà tranh có cửa sổ, có màn treo kéo sang hai bên, ngoài khung cửa chập chùng núi  có cây dừa cao, trước nhà có dòng sông lượn lờ và cỏ mọc khắp nơi. Tôi còn nhớ điều này mãi  vì tôi được 0 điểm trong khi các em bé hơn tôi ráng viết vài câu lại được những điểm cao hơn! Bây giờ tôi hiểu Ông muốn tôi phải viết một bài văn dài rành rọt nhiều câu thay vì vẽ và   trả lời cho xong để đi chơi banh đũa.


Căn nhà tôi ở bây giờ có vài chi tiết giống như tôi đã vẽ ngày còn thơ dại ấy  và tôi  luôn cảm thấy tôi giống cỏ! Cỏ chan hòa xanh, cỏ bình an sống dù có thế nào có ra sao. Tôi nghe một câu thơ không biết từ đâu: “Xin làm cây cho chim đậu – xin làm cỏ cho lá nằm”. Buổi sáng trong lành của tôi luôn bắt đầu với tiếng chim ríu rít và hôm nay đã là ngày cuối tháng Ba trời vào Xuân sau cơn bão giông bất chợt! Có điều gì đó trong tôi không bình an như trước nữa vì toàn thế giới đang dậy sóng COVID19 – tôi đang tự nhốt mình trong nhà và không biết thời thế sẽ chuyển biến thế nào sẽ ra sao giống như khoảng thời gian của tháng Ba 1975.

Cách nay vài mươi năm tôi hay kể lể cho các con nghe những điều xảy ra vào  tháng Ba mà tôi được chứng kiến mỗi ngày trên đài truyền hình số 9 chỉ phát hình vài tiếng ban đêm, Bố tôi lo lắng khi báo chí đăng tải tình hình chiến sự ngày một nóng bỏng, chuyện nên làm gì nếu chiến tranh xảy ra ngay tại Sài Gòn, tôi vẫn thản nhiên không đọc tin chiến sự chỉ mở phần truyện dịch mỗi kỳ hay thơ văn ra đọc, tin biểu tình tin gài bom tôi không cần biết, chỉ đến khi họ hàng trong đoàn người bỏ chạy cộng sản từ miền Trung về được đến Sài Gòn tôi mới có chút hoảng hốt đi mua đủ thứ như lời Bố tôi dặn dò, rồi gia đình tôi được di tản tuần thứ ba của tháng 4 năm 1975 nhưng không đi, ở lại để chứng kiến cảnh người như ong vỡ tổ khắp phố phường muốn bỏ chạy cộng sản mà không biết phải chạy đi đâu, tôi nghe tiếng đạn pháo kích lần đầu tiên, thấy máy bay trực thăng bay đầy trời ngày 28 – 29 tháng 4.  Tôi cũng hay kể những chuyện xảy ra sau ngày 30 tháng Tư  hay dặn dò  ngay cả khó chịu khi thấy các con có vẻ như được hưởng thụ nhiều quá, chê bai món này ngon món kia dở quần áo này đẹp quần áo kia xấu, trong tôi những hình ảnh lê la tội nghiệp của những người hành khất, những khó khăn ngày thiếu gạo, thiếu cơm, những lo lắng không đủ ăn cho một ngày chợ vắng không thế nào quên được.  Cho đến một ngày, các con tôi  nói thật: “Mẹ ơi chuyện đó trong quá khứ rồi, sao me bắt con phải nhớ?”


Tôi sững sờ và chợt hiểu, uốn các con bằng cách đặt những khó khăn nhục nhằn cha mẹ đã gánh chịu xuống vai các con là không đúng, mà phải trang bị cho các con  kiến thức căn bản về cuộc đời, thả các con vào xã hội, cho các con đụng chạm vào cuộc sống, phải thấy phải nghe và tìm hiểu về nguồn về cội,  thời gian không gian sống đều có những đau khổ, dằn vặt hình thức khác nhau, nhưng cảm nhận lo toan sợ hãi giống nhau. Tôi thôi không đặt thêm lên vai các con tôi những đau đớn tôi đã trải qua. Thế hệ kế tiếp sẽ tìm hiểu để đọc những điều bao nhiêu chứng nhân thuở ấy cố gắng lưu giữ lại về khoảng thời gian tôi đã sống.


Thế kỷ này con người khác xa với thế kỷ trước vì máy móc ảnh hưởng vào đời sống nhiều quá, khiến con tim dường như cũng trở thành chiếc máy hoàn hảo theo dõi số liệu ngân hàng chứng khoán lên xuống nhiều hơn cảm nhận được nụ cười ngấn lệ đến từ người chung quanh. Vài tuần nay thế giới chới với, cuối tháng Ba đầu tháng Tư trong tôi lẫn lộn 1975 – 2020, 45 năm trôi đi mà ký ức còn nguyên để so sánh chuyện xưa chuyện nay, để thấy các con đang lo cho các cháu, để thấy mình băn khoăn không biết phải làm gì giữ khoảng cách an toàn trong nỗi nhớ muốn ghé thăm.


Các con tôi bây giờ có gia đình riêng, cơn bão lần này to tát quá, con người phải tự cách ly nhau tránh xa nhau, trái tim bỗng đập nhịp chậm hơn muốn đến gần nhau hơn, biết rằng nhừng con số chỉ là ảo vọng, hơi ấm vòng tay thật sự nuôi sống niềm tin  chia xẻ khó khăn thành chất keo gắn bó, tôi khuyên các con nhớ giữ trong ký ức những điều nhân bản đang xảy ra người cứu giúp người, đừng ghi lại những nghi kỵ xấu xa hằn thù chia cách thấp cao, để mai sau kể lại cho các cháu của tôi nghe. Sợi dây liên kết nhân loại không khởi đi từ nghi kỵ , nó phải bắt đầu từ những cảm thông.

Như Hoa Ấu Tím – tháng Ba 2020

%d người thích bài này: