Dâu!


Lâu rồi không còn thèm thuồng trái dâu chín mọng, trái dâu một thuở Đà Lạt êm đềm. Ngày ấy dâu là món đắt tiền phải vào dịp đặc biệt mới dám mua, chẳng nhớ dâu được trồng ở xó xỉnh nào trên Đà Lạt, chỉ nhớ mận Trại Hầm, những trái mận chua chua màu xanh, khó lắm mới có cây cho vị ngòn ngọt, gần đến hạt trái có vị đắng làm mất cả ngon, sau này các cô gái Đà Lạt tỉ mỉ dùng dao lam khứa mỏng trái mận làm mứt, mứt mận ngon và đẹp vì công ngồi cắt vòng, ngâm cho ra hết vị chua vị đắng, để tẩm đường vào, trái mận màu xanh vàng biến thành màu đỏ hổ phách thơm tho. Khu đập Đa Thiện – ấp Thái Phiên người ta trồng cà rốt, đến mùa thu hoạch, trước khi đem ra chợ bán, dân buôn mang cà rốt xuống bờ hồ, gần cầu Ông Đạo rửa cho sạch đất cát trước khi đóng hàng gởi về Sài Gòn bán. Khu Nha Địa Dư, chuyên trồng rau xà lách, loại lá lụa từng búp để ăn với thịt bò xào, loại cứng lá nhúng nhai giòn sần sật thuở ấy được người Đà Lạt ăn kèm với phở thay giá, bông cải cũng được trồng ở khu này. Ấp Du Sinh hình như trồng khoai tây, cà rốt và đủ mọi thứ. Đọc tiếp “Dâu!”

Thạch Chè – Một Tên Gọi

Nói đến các món ăn tráng miệng, các món ăn chơi ở San Jose không biết phải viết sao cho đủ. Ngoài các món ăn chính cơm, phở hũ tiếu, mì v.v còn các tiệm chuyên bán chè, cùng vài loại bánh ngọt, được đặt tên là Hiển Khánh.
Bảng hiệu Hiển Khánh xuất phát từ Sài Gòn thời 60, đi đâu cũng thấy – nam , bắc Cali ngay cả đến các tiểu bang ở xa cũng thấy tên Hiển Khánh thân thuộc này, tên hiệu này in đậm vào nỗi nhớ của một số đông người Việt Nam đã xa quê hương xứ sở. Các cụ khi được mời ă bánh trung thu luôn so sánh với bánh Đông Hưng Viên, đặt bánh phu thê, bánh cốm, bánh đậu xanh phải tìm đến tiệm Bảo Hiên Rồng Vàng, cho dù ông bà chủ tiệm bây giờ chẳng dính líu gì đến các ông các bà chủ tiệm ngày xưa. Đọc tiếp “Thạch Chè – Một Tên Gọi”

Nhuốm Màu Thời Gian


Là Mẹ có dễ không nhỉ – đến nay khi đã có cháu ngoại rồi mình nhìn ngắm lại khoảng thời gian làm mẹ của mình nhiều bồi hồi không tả – các bạn trên facebook đăng những hình ảnh thuở xưa khi các cháu còn bé nay các cô các cậu ấy đã thành nhân hình cậu bé sún răng nay là bác sĩ – cô bé tóc bum bê nay là kỹ sư – có cháu không là gì cả chỉ có một gia đình êm ấm để các bà mẹ được lên chức làm bà nội bà ngoại đã là đủ! Đọc tiếp “Nhuốm Màu Thời Gian”

Đậu Phụ – Tàu Hũ


Hôm nay nắng đẹp quá
Ước gì chụp được mùi hương nhỉ,
Gởi em gởi bạn chút tình phương xa!
Trong vườn những đóa hồng nở rộ thật đẹp thật rực rỡ chỉ cần nắng lên

Hứa sẽ viết cho em cho bạn về món tàu hũ tào phớ cách làm đậu phụ nữa – Nhớ quá đi thôi có một thời!

Cái thời chuẩn bị sang Mỹ, giấc mơ bỏ nước ra đi khoảng cuối thập niên 1980, khoảng thời gian người ta có câu “cột đèn có chân cũng đi”, lúc ấy chẳng biết tương lai sẽ thế nào sẽ làm gì nếu được ra đi ODP hay HO, tin đồn từ mọi nguồn nhất là khi đứng trướcSở Ngoại Vụ Nguyễn Du chờ ngóng – Đọc tiếp “Đậu Phụ – Tàu Hũ”

Quỳnh Hương

Hôm qua chậu hoa quỳnh hương của tôi bung nở, hoa đã bắt đầu nở từ mùa Xuân, nhưng chỉ lác đác vài đóa, tối qua mới gọi là nở, tôi không đếm có bao nhiêu hoa, nhưng những cánh hoa trắng toát xoắn xuýt vào nhau, nhụy đối nhụy, cánh đan cánh. Nhất là sau khi tôi ép cho nhánh lá quỳnh trở thành một thân cây vững trãi, cưu mang khóm lá tròn trịa bên trên, như một lẵng hoa.
Tôi yêu quỳnh hoa không vì tại sao , không vì lý do nào cả chỉ vì Quỳnh đã là tên của Mẹ tôi.
Mẹ tôi mất sớm chưa đầy tuổi bốn mươi. Nụ cười hiền dịu của Mẹ luôn nhẹ nhàng an ủi tôi mãi đến bây giờ.
Bác tôi, anh lớn nhất của mẹ, cho tôi nhánh Quỳnh trồng để nhớ Mẹ năm 1972, tôi biết hoa Quỳnh từ dạo ấy. Dạo hoa Quỳnh là loài hoa quí ở Việt Nam, hiếm người có và ít người biết đến, biết chăng chỉ qua những câu chuyện kể, hoa quỳnh là nàng tiên bị mắc đọa sau khi làm vỡ chén vàng trên thượng giới, hay là câu chuyện huyễn hoặc khóm lá quỳnh là nơi để những hồn ma bóng quế ghé vào cư ngụ. Đọc tiếp “Quỳnh Hương”

Thiên Thu – Nguyễn Tất Nhiên

(Bài thơ buồn ơi là buồn – Nguyễn Đức Quang cho nốt vào để mình hát lại càng chẳng thể nào vui – nên ai đang buồn đừng nghe – ai đang vui lại càng không nên nghe – đừng hỏi tại sao lại hát lại đăng nghen – Tại cô bạn gõ bài thơ Thiên Thu than là chưa từng nghe bao giờ – Hừm ngoài trời đang mưa đang bão – thế là nhạc chảy như nước ngoài hiên)


Sao thiên thu không là xa nhau?
nên mưa xưa còn giăng ngang hồn sầu
tôi đứng như cây cột đèn gẫy gập
và một con đường cúp điện rất lâu Đọc tiếp “Thiên Thu – Nguyễn Tất Nhiên”

Gà Tây

Cuối đời lá về đất
“Tháng Mười chưa cười đã tối” nay đã cuối tháng 11 trên con đường về nhà đã không còn ánh nắng nhạt cuối ngày, ánh nắng thoi thóp cũng không. Tháng mười đã qua, tháng mươì một cũng đang qua, cuối năm đang đến. Lá cũng gần cạn trên cây vòm lá vàng thưa dần, dưới gốc xác lá nhiều hơn những khoảng tròn chung quang tán cây những con đường ngập lá.
Mùa lễ Đông đang đến cái lạnh se sắt khô da thường làm lòng người ta chùng xuống. Ở tuổi đôi tám chưa ai nghĩ đến những nốt chùng, chỉ là những âm thanh bay bổng bốc hơi. Đọc tiếp “Gà Tây”

Lâu Đài Biltmore –

Ngày thứ Hai 4 tháng 11
Buổi sáng thức giấc sau giấc ngủ chập chờn nửa mê nửa tỉnh, chưa biết mình đang ở đâu, định thần mới hay đêm qua sau khi lên Núi Ông, Grandfather Mountain cả nhóm lò mò tìm đến ngôi nhà mướn ở tạm hai đêm số 71 Hershel Ln. Swannanoa NS. Dùng chữ lò mò vì thật sự là thế: trời tối là một đường xá không quen là hai căn nhà nằm trên đồi cao là ba, ba thứ này cộng lại tạo cho nhóm một kỷ niệm không dễ gì quên được là xe lọt xuống mương. Khi gặp trắc trở có nhau là sự nối kết bền vững nhất sau khi vượt qua nó! Những đôi vợ chồng hạnh phúc theo thống kê của cả tỉ nguồn đáng tin cậy thì trong quá khứ họ đã cùng nhau trải qua khốn khổ cùng nhau, những đôi tan vỡ cấp kỳ sau vài năm chung sống luôn có cuộc tình hay kỷ niệm quá suông sẻ khi đến với nhau dễ sinh nhàm chán, nhìn những cặp tài tử – triệu phú – tỉ phú là thấy ngay chuyện rộn ràng đám cưới ồn ào chia tay! Bạn bè đi chơi chung cũng giống y như thế, phải có chút trắc trở gập ghềnh mới biết bụng dạ tim gan trí óc của họ thế nào, nhất là tài nghệ lèo lái trong cơn sóng gió bão bùng. Đọc tiếp “Lâu Đài Biltmore –”

Grandfather Mountain Núi Ông

Chủ Nhật ngày 3 tháng 11, tám người chúng tôi hăm hở vác va-li chất lên chiếc xe to đùng 15 chỗ, chương trình đi chơi hoàn toàn do cô “thổ địa” bé bỏng xinh xắn trẻ trung nhất trong đoàn xắp xếp, cô tự gọi mình là “thổ địa không chồng” vì “được” đi một mình không có “bầu đoàn phu tử!”
“Ðoàn người đi phía xa vừa le lói
Ánh dương nhuộm hồng cánh đồng vàng tươi
Ôi thế gian dường như biến thay đời
Ánh sáng đem vui đến cho bao người.”
Đọc tiếp “Grandfather Mountain Núi Ông”