Duyên Hoa

Mỗi bông hoa ấp ủ chút hương thầm kín, ngay cả cỏ dại cũng thế, hương là duyên màu sắc là dáng, có cô duyên ơi là duyên mà sắc thì chẳng có chi hoặc ngược lại.

Hồi đó, lại nhớ lại ấm ớ trở về cái thuở có người hì hụi mang tặng hoa hồng cho nàng, không phải tặng một cành, anh chàng tóc dài chấm ót mang một chậu hoa chỉ có đúng một cây hoa hồng vừa có đúng một nụ, băng ngang con đường Hùng Vương sang cho nàng . Nàng khi ấy chanh chua ô mai cam thảo, biết “kê tủ đứng” vào những lời người ta tán tỉnh, biết móc biết khều làm người định bụng nói chi đó với nàng đỏ mặt tía tai cụt cả hứng, mất cả bình tĩnh trước ánh mắt tinh nghịch của nàng “đực mặt” khờ câm!
Trở lại chậu hoa hồng được tặng, anh chàng ấy ở đối diện nhà nàng, không ở cạnh nên chẳng có giậu mồng tơi mà làm thơ, cũng chẳng có hoa sứ tỏa mùi mà viết nhạc, vì cách cả con đường đầy xe cộ qua lại nên chẳng có gì là thơ là mộng. Nhà chàng lan can quay ra mặt đường có trồng vài chậu kiểng, nhà nàng lan can không quay ra trông đường mà quay sang hướng Tây, mỗi chiều nàng hay ra ngồi ngóng chiều buông cùng đám hoa Tí Ngọ – Sao Nhái – dưới giàn Thiên Lý có cả vài chậu lan rừng chỉ có lá chẳng thể có hoa. Có lẽ chàng thấy nàng mơ màng như thế mà “cả gan” mang chậu hoa từ Đà Lạt về tặng nàng. Cái chậu hoa này đọng trong ký ức gần nửa thế kỷ vì nó quá đặc biệt, cây hồng phải to phải gân guốc mới đơm nụ nở hoa, đằng này cái chậu chỉ gấp sáu lần cái lon sữa bò, thân cây bằng ngón tay cái xù xì vỏ, mang cái nụ chúm chím nở cao hơn quyển vở chút xíu màu hoa đỏ thẫm như nhung. Lục mãi trong ký ức không ra cái tên của chàng, thế mà lại nhớ cái dáng gầy gầy lừ đừ kiểu bất cần thuở “rớt tú tài anh đi trung sĩ”, giọng nói nửa Nam nửa Bắc sang gõ cửa đưa chậu hoa nói đúng một câu: “Như trồng đi hoa này thơm lắm!” Đọc tiếp

Posted in Văn | 1 Phản hồi

Chấp Nhận

Chiều nay sẽ ghé thăm anh T, dùng chữ ghé thăm có nghĩa là mình sẽ gặp người muốn gặp rồi thì về nhà, lần sau lại gặp nữa có phải!
Nơi mình sẽ ghé là nhà quàn, người mình ghé thăm “nằm trong ván trông ra” có thể thấy mình có thể không? Đâu có ai đã sang được bên kia thế giới rồi trở ngược về bên này báo cho mình biết có thấy mình khóc – có thấy mình buồn – có thấy mình dịu dàng chào tiễn họ đi đâu chứ!

Chiều nay nhạc đoàn sẽ chơi nhạc tiễn anh, đây là điều anh muốn được có trong ngày ma chay của anh, người nhà báo cho nhạc đoàn biết! Có tiếng kèn đồng trong ngày mình bỏ thế gian ra đi cũng vui vui chứ nhỉ, rộn rã tưng bừng.

(Cám ơn Hải đã thu thanh buổi tập hôm Chủ Nhật vừa rồi)
Không phải anh thích kiểu nhạc ò e, không phải anh thích cả một góc phố phải khổ sở vì một người trong xóm chết như ngày xưa ở Việt Nam, hay bây giờ họ có cả một giàn kèn đồng thổi đủ mọi loại nhạc, có cả người nhạc trưởng đánh nhịp và tung gậy lên trời như đi diễu hành trong các buổi lễ quan trọng. Mà vì anh yêu nhạc thích thổi kèn, anh là người thành lập nhạc đoàn Hùng Tâm cho giáo xứ San Jose, quy tụ các cháu đang học trung học đại học, các anh chị thích nhạc, người lớn tuổi nhất 60 trẻ tuổi nhất 12 – có cả một gia đình bố và các con tổng cộng 5 người – trống saxophone – trumpet – clarinet, nhà mình chỉ hai mẹ con, không phải tính là ba mới đúng, vì người yêu của mình luôn đi theo xách kèn cho vợ con. Hơn vài chục lần anh phải trả lời: “Bả thổi không phải tôi!”

Dùng chữ ghé thăm này có nghĩa là mình không ngồi cùng nhạc đoàn và thổi kèn cho anh nghe như điều anh muốn, mà chỉ ghé thăm từ biệt thế thôi. Ừ mình thổi kèn đồng, cây kèn to bằng nửa chiều cao của mình, đàn bà con gái thế đấy người ta rải nhạc trên dây guitar, xõa tóc trên những nốt dương cầm, mình thì phùng mang lấy hơi thổi cho ra từng nốt luyến láy cùng lúc ngón tay bấm loạn cả lên trên chiếc kèn saxophone vàng óng ánh, cái bè alto mình thổi chỉ có nhiệm vu làm tôn âm thanh lanh lảnh trumpet, réo rắt sáo, dịu dàng tenor trầm buồn bass, có những đoạn được khoe tiếng một mình trong lúc họ đệm cho mình cũng hay không kể siết.

sax

Duyên gì mà mình ôm nó trong tay, duyên gì mà mình biết niềm sung sướng thở ra nhạc thế nhỉ? Áo đỏ cũ rồi 2003

cimg0499

Áo xanh này 2010, nhìn lại hình cũ mà ngơ ngác hỏi không biết đúng là mình không?

Dài dòng thì nhớ ngày còn con gái biết thổi kèn lá chuối, loại kèn tự vấn tự thổi, trình diễn với một đám lâu la đi theo hầu hạ phá phách cùng mình, đám lâu la mình kể trong “Nhớ Ngày Xưa” này thích nghe mình thổi kèn lá lắm nhất là mấy bài hát hay phát trên radio ngày xa lắc xa lưa ấy. Lớn lên chút mùa Tết có tiền mình mua kèn cũng kết bằng lá, nhưng lá dừa cứng màu vàng có sọc xanh đẹp lắm giữ được vài ngày cho đến khi lá héo không còn thổi được mới vứt đi. Thiếu nữ người ta lo học, mình vừa học vừa tìm thầy học đàn, người ta bảo bị cấm bao nhiêu sẽ tò mò bấy nhiêu, quả không sai, ông cụ cấm không cho chơi đàn mình đến nhà bạn học đàn, cô bạn có hai ông anh giỏi guitar giỏi organ, nó học một mình học một nó học hai mình học hai, cho đến một buổi chiều mây tím nhạt, chẳng đặng đừng mình lôi đàn của ông cụ ra ban công nhà gảy khúc tình tang và hát ngon lành: “Chiều tím chiều nhớ thương ai . . .!” Ông cụ đi làm về nghe văng vẳng thế là ông biết sự cấm cản chính là nguồn động lực cho người ta tìm lấy cho bằng được, nhất là “người ta” ấy là con gái bướng bỉnh của ông, chỉ cần hứa một điều, thích nhạc nhưng phải học cho giỏi không được vì nhạc mà xao lãng tang sin cos. Biết đọc nhạc thì nghịch gì không được, lân la sang sáo ui cha, tiếng sáo Trương Chi có sức mạnh chi mà làm tim nàng Mị Nương lúng liếng, để thành câu chuyện tình thương tâm kết thúc bằng trái tim kết thành chén ngọc, chờ nước mắt nàng nhỏ xuống mới chịu tan khối tình “ôm xuống tuyền đài chửa tan!” Học thổi sáo dĩ nhiên, bài Lòng Mẹ của Y Vân gần suông sẻ, đi học về buông cặp là é é réc réc phì phì âm thanh “như biển Thái Bình dạt dào!” Tiếng của bà nội từ ngoài cửa vang lên: “Đứa nào thổi sáo trong nhà thế?” Bà ghé thăm, ngày xưa ghé là ghé không bao giờ báo trước, cửa cái mở toang cổng không cần khóa, thế nên bị bắt tại trận và tiếng “bốp” vang lên, chiếc sáo bị đập dập không hề thương tiếc kèm theo là bài giảng dài hơn sách giáo khoa thư toàn tập, ý chính chỉ là con gái thổi sáo tiêu tan trinh tiết, tiêu tài tán sản, rù quến quỷ ma gia đạo sẽ “hầm bà lằng” vân vân và vân vân . . . Ôi nỗi lòng lúc ấy hẳn là vô cùng đau đớn, khóc ấm ức cũng đành chứ biết phải làm sao, bà Nội hét ra lửa nói một phải là một, chỉ con gà nói con vịt cháu cũng phải dạ vâng, một lời bà nói ra bốn ngựa cũng khó chạy theo chứ nói gì đến cô cháu gái chỉ có nước mắt làm vũ khí năn nỉ ỉ ôi xin xỏ! Thôi thì bỏ không thổi sáo nữa, gì chứ cái vụ rù quến ma quỷ cũng sợ thật, nó vào được nhà tối làm sao ngủ yên với nó, lì cách mấy thì lì là con gái phải sợ ma,cho dù chẳng biết ma là gì!

Quá khứ như thế, nên khi có con rồi con thích gì mình cũng “dạ” theo con! Sang Mỹ cô Út được học âm nhạc trong trường, hỏi con thích gì cô nàng chọn clarinet, mình cẩn thận hỏi cho chắc trước khi đi mua kèn, tại sao là clarinet mà không là piano? Không phải vì sợ tốn nhiều tiền chứ, piano vài ngàn clarinet chỉ một? Cô Út trả lời thật sự thích thổi hơn là làm điệu! Nghe con nói sao mà giống mình ngày xưa, nghêng ngang nói mấy con nhỏ học piano là thích điệu hơn là thích nhạc! Khổ nỗi hồi xưa cô nào có đàn dương cầm thường là con nhà giàu nhà to cửa rộng có xe hơi đưa đón, còn bên Mỹ này nhà nào cũng tương đối giống nhau, mua cái đàn là chuyện không có gì là không thể, sao nó giống mình thế nhỉ! Đi mua kèn clarinet cho con học mà vui ơi là vui cái kèn nằm vừa vặn trong cái hộp bằng cái ví của mình thế là thoải mái sau bữa tối nghe ré rẹt rẹt ré é é.

dscn2197

sax1

Thế là mình quyết định, nó ré ré mình rè rè để âm thanh thêm đều đặn khắp nhà, clarinet saxophone cùng bộ kèn gỗ, người ta chia ra vậy đó, kèn đồng cần có miếng gỗ mỏng gắn vào để bật thành âm thanh. Có quyền đổ tội vì con mà mẹ hư vì con mà mẹ đi thổi kèn đồng. Đổ tội cho con làm mình hư nhưng khi con không còn trong nhạc đoàn vì đi học xa mẹ vẫn trong đoàn không bỏ niềm vui thở ra nhạc, chỉ chấp nhận thôi “tò tí te” ngày lên chức bà ngoại, không còn cuối tuần rảnh rỗi để đi tập, chồng không theo xách kèn giúp nữa, cái kèn saxophone đựng trong hộp to gần bằng cái rương chứ đâu có gọn gàng và nhất là mê cháu hơn mê kèn.

Tuần trước, nghe tin anh T ra đi và ý anh mong muốn, sau sáu năm không đụng đến kèn, kèn giận kèn nấc kèn nghẹn kèn lặng câm, lưỡi không nảy được âm vực mong muốn, ngón không nhanh để lướt nốt ba tư, thôi thì ý anh mong nhưng duyên kèn đã cạn, sẽ ghé thăm anh và nghe tiếng kèn mới cất tiếng Lâm Khốc – Ngày Về! Vả lại sợ nhất là các bà thấy có người đàn bà trong đoàn lại ghé đến gần nghe xem thổi thật hay giả.

Chẳng còn bà nội cấm cản thổi phù phù mình lại chấp nhận thôi không thổi nữa, chẳng còn bạn bè khen chê tiếng đàn hay, tóc xõa điệu đà trên phím dương cầm thì mình lại mày mò tập cho ngón tay không bị đau vì khớp già lão, thêm việc ép não cùng lúc đọc hai ba nốt rồi khiến nó tỏa ra âm thanh khác nhau trên hai bàn tay trái phải phòng ngừa bệnh lãng trí lăm le ghé đến.

Quái lạ thật, thời gian trôi chi mà nhanh ghê gớm vầy nè, xem hình xưa mới đó thôi đã hơn mười mấy năm. Đang tạ ơn đời cho mình nhiều niềm vui quá đỗi, bên cạnh những thường nhật đa đoan, trò chơi gì mình cũng được đụng đến một chút.

(Chị Tám đọc đi để biết có người cám ơn lời chị gọi: Gõ nữa đi kẻo tay rỉ sét, ý cùn chữ cạn! Phím giận không ghi xuống nỗi niềm yêu. Sâu thẩm đâu đó niềm yêu chữ nghĩa vẫn còn chưa phai nhạt.)

Posted in Tản Mạn | Để lại bình luận

Lười Biếng …Hư

Là mình chứ ai, bao nhiêu việc chung quanh mà cứ lì ra không muốn làm gì hết, viết gõ thơ phú vân vân và vân vân.

Cả tháng rồi, chính xác là hơn tháng rồi đó, bao nhiêu việc xảy ra vui buồn đủ cả, cuộc đời mà! Giống như làng Thế Vận Hội Rio vậy đó, lúc nào cũng cố gắng để lấy cho bằng được cái huy chương, người ta cố gắng còn mình thì ngồi nằm đủ thế để mở to mắt ra xem, ngay cả khóc theo khi nghe Quốc Thiều trổi lên vì người được huy vàng mắt rưng rưng miệng lẩm bẩm hát theo. Có lẽ mình đã bị nhập tâm bài “Lá Cờ Lấp Lánh Ánh Sao -The Star-Spangled Banner” nên nghe là vui rộn rã, còn nghe bài khác là đứng lên cho không bị tê chân tay.

Người ta nói đàn bà làm một lúc cả chục thứ cùng lúc được, đàn ông thì không thể, bởi thế cho nên cùng một lúc mình vừa lười vừa làm biếng vừa hư không có gì lạ cả, sự gì cũng có lý do của nó, tại cặp mắt mà ra, tháng này là tháng kị hay sao mà cùng lúc mắt trên mắt dưới bị nạn, nạn chẳng lớn lao chi, chỉ là nhắc cho mình biết toàn bộ từ trên xuống dưới đều là quý giá, một sợi tóc đến cái móng chân! Cứ mà dài dòng văn tự thế này thì vài trang vẫn chưa biết nàng đang định kể chuyện chi, y như buổi sáng thức giấc vươn vai đi tìm xem một nửa của mình đang ở đâu, rồi là “hoạnh họe” cà phê nước ấm, tay tê lưng mỏi, hôm nay làm gì, cái lệ của buổi sáng nó thế, trước khi tỉnh hẳn để Lười Biếng Hư tạm thời. Đọc tiếp

Posted in Văn | 6 phản hồi

Dứt Tình

checongloc1Hôm qua B đến gặp tôi, mái tóc dài màu nắng được cột bằng năm sợi thun nằm thẳng thớm sau lưng, khác với mọi hôm chỉ được buộc sơ xịa bồng bềnh, đến cả chiếc áo thun màu đen cũng điệu đàng, không như mọi hôm là chiếc áo nhăn nhúm vừa lấy từ máy xấy ra. Anh chàng đẹp trai, có khuôn mặt tôi đã khen giống hình ảnh của Jesus lần đầu gặp mặt.
Tôi nói: – Nếu đau chút xíu đừng giận nha B, hôm nay không có thuốc tê đâu!
B trả lời: – Còn gì có thể đau hơn khi tôi vừa ký giấy li hôn trước khi đến đây!
Không biết phải trả lời thế nào khi nghe thế tôi ngập ngừng: – Chao ơi! tôi nên chia vui hay chia buồn đây B?
Đôi mắt B buồn rười rượi: – Tạ ơn Thương Đế tôi đến đây mà không bị còng vào tù vì tội giết người! Đọc tiếp

Posted in Tản Mạn | Để lại bình luận

Ơi!

valent3
Trả lời hay gọi ƠI đây nhỉ!
Tiếng Việt yêu dấu của tôi đó, ngày xưa khi nghe gọi Ấy ơi! Hai chân muốn sụm, nhưng tự ái “ta là con gái” không sợ, chanh chua trả lời: “Muốn gì hả hả?” một tay xách cặp một tay khuỳnh ra sau như chống nạnh, hai tà áo lúc ấy không biết nó có bay bay như cánh bướm hay không nữa! Không ít lần nghe gọi léo nhéo: “Ới ơi!” Ngúng nguẩy buông câu: “Cái gì!” Rồi đến khi nghe gọi: “Tên ơi!” tim lúc lắc!
Chỉ chữ Ơi thế thôi đó, mà thơ mà nhạc tràng giang đại hải, sóng trong tách trà khói trên điếu thuốc, nhân loại xôn xao lẩm cà lẩm cẩm viết chuyện tình mình. Có những chuyện tình làm con người ta lớn khôn thêm, yêu thêm! Có những chuyện tình khiến thiên hạ đau lòng thay cho hai nhân vật chính! Cũng có những chuyện tình tồn tại thiên thu nếu như sách vở không theo thời gian bị mục ruỗng bụi trần!
Đọc tiếp

Posted in Tản Mạn | Để lại bình luận

Chim và Người

dalat7
Ả tìm ra được chữ hay vô cùng, mỗi lần đọc lại một lần cười mỉm, người đâu có nhiều ý ngộ – ai có thể nghĩ ra nhỉ?

It’s from here: https://en.wikipedia.org/wiki/American_robin

Turdus: a Latin word for “thrush” which stands for “a small or medium-sized songbird, typically having a brown back, spotted breast, and loud song”.
Turdussing: coming from ả Phù’s silly dictionnary which means “Turdus’ singing”.

Turdussing*

Buổi sáng khá yên tĩnh ngoại trừ tiếng ríu rít đòi breakfast của hai tiểu thư robin con trên lùm cây magnolia.
Tội nghiệp madame robin mẹ, tới tấp bay đi bay về tha mồi để mớm những cái mỏ đang oang oác gào protein cho cuộc growing-up.
Có một nụ hoa phơn phớt hồng mỉm cười bên chiếc tổ be bé xinh xinh bện bằng cỏ mùa đông. Mister robin bố sau khi xây nhà xong đã bỏ đi đâu không thấy. Hỏi thì madame robin mẹ chép miệng:”Lão đang bận bịu play concerto ở Summer Music Fes. trong thành phố. Lão sẽ trở về sau hai tuần để tập bay cho lũ con.”
Ah, thì ra họ đã chia nhau nhiệm vụ để hoàn tất cái quá trình “marriage” cho một đời chim ấy. Bố xây tổ, mẹ đẻ trứng/ấp trứng/ nuôi con. Bố tập tành cho con bay/con nhảy, mẹ hướng dẫn con “lắng nghe đất chuyển” để tìm dzun chuẩn bị cho cuộc sống mới. Rồi sao nữa?
Madame robin mẹ chu mỏ: Đọc tiếp

Posted in Của Người Ta, Văn | Để lại bình luận

Hôm Nay Làm Gì?

Dự định leo lên Mission Peak đình lại, lý do em bé đau – mình đã chuẩn bị sẵn nên sẽ leo lên Eagle Peak gần nhà.
Leo đâu cũng là leo sao cần đi cho xa nhỉ.

Thật ra cái đỉnh cao cần chinh phục ấy đâu là gì đâu, có thể là thử sức có thể là muốn khoe . . .
Mình muốn giữ đôi chân dẻo dai – mình muốn trái tim đập nhẹ nhàng thường nhật có lúc phải cuồng nhiệt sôi ầm ĩ, để các cục mỡ đóng trong thành động mạch bung ra trôi tuột vì bị hơi nóng cơ thể làm cho tan chảy ra thế thôi, không muốn khoe gì đâu!
Hết tuổi yêu cuồng sống vội, chẳng còn điều gì làm máu cuống cuồng dâng lên đỏ má, chẳng còn câu nói nào làm tim đập xôn xao, thương vay khóc mướn chuyện người dưng cũng từ từ hết trơn hết trọi, học được từ thiên nhiên nỗi khổ của muôn loài, giống vật nào càng hung dữ càng đáng thương hơn đáng trách! Khoan khoan, để nói nghe nè thí dụ nha: con chim đại bàng, con chim ưng xà xuống bắt con gà mình nuôi, mình la chói lói mắng mỏ nó ác độc, thật ra nó đi tìm miếng ăn khó lắm, con thì đói kêu chíp chíp chíp trên cái tổ quá chừng quá đỗi xa và Trời cho nó chỉ đúng một đứa, cọp beo con gì dữ cũng bị xua đuổi nhìn xem mặt nó buồn thiu buồn thỉu hà. Còn con gì hiền lành ôi thôi tràn đầy mặt đất, Con Người là một giống vật hiền lành đó nha, vì độc thì khó sinh sôi nảy nở! Viết đến đây mình thấy tự hào quá chừng luôn, dân Việt của mình sinh sôi cấp số cộng cộng cộng có nghĩa là hiền ơi là hiền luôn.
Có người khều, anh chàng kế bên Việt Nam cũng sinh sôi đến độ đi đến đâu cũng có thì bà nghĩ sao?
Ui trời, hết nghĩ luôn đứng lên đi leo núi rồi mai suy nghĩ tiếp vậy. Điều chính mình tin tưởng: Con Người là một sinh vật hiền lành.

Posted in Văn | Để lại bình luận