Anh Hùng Tử Khí Hùng Không Tử

Khấp – Khóc – Lặng biết tin Anh Hùng tử
Gọi thế nào cho đủ nỗi tiếc thương!
Niên Trưởng – Đại Bàng – ông Thầy – Anh thân thiết
Cỡi sóng về Tây miền cực lạc viễn phương
Thời trai trẻ đã bao phen oanh liệt
Dưới cờ hùng Thủy Quân Lục Chiến Việt Nam.
Kính niên trưởng cho phép em gọi Anh như đã bảo: “Cô cứ gọi Anh là được!” – lần Anh ghé nhà kể chuyện được nhận Huy Chương tại Washington DC do cố vấn Mỹ người bạn thân thiết của anh từ năm 1972 khi anh còn ở tiểu đoàn 3 Sói Biển đến tiểu đoàn cuối cùng là tiểu đoàn 6 Thần Ưng (tiểu đoàn của nhà em), ông cố vấn này cũng là người đã cùng Anh chặn đường tiến của cộng quân bằng cách phá hủy chiếc cầu Đông Hà một cách anh dũng – Ông đã kể và câu chuyện được viết lại trong quyển Ride the Thunder – Cỡi Ngọn Sấm và chuyển thành phim vào năm 2015.
Em không biết rõ chi tiết cuộc chiến nên không dám ghi xuống đây, em chỉ nhớ rõ như in buổi xế trưa anh ghé nhà thăm và kể cho nhà em – người lính người đàn em tiểu đoàn 6 Thần Ưng của anh người đã cùng sống trong khu vực Tân Định – Sài Gòn ngày xưa cùng anh, biết rõ anh đã có bao huyền thoại có bao tấm gương sáng làm các anh chàng thư sinh khi ấy thèm thuồng – lý do đã khiến nhà em cũng đã chọn đơn vị tác chiến Thủy Quân Lục Chiến sau khi được trui rèn trong quân trường Võ Bị Đà Lạt và may mắn là thuộc cấp của anh, người chỉ huy thương lính như em út trong nhà, giữ gìn từng mạng sống của đàn em trong các cuộc hành quân kinh khủng.
Giọng nói trầm chậm rãi miền Nam vẫn giữ âm vực miền Bắc của người Sài Gòn, kể cho chúng em nghe cuộc sống tha hương của người anh hùng một thời của gia đình Thủy Quân Lục Chiến sau 1975 sau bao trại tù bất nhân từ Nam ra Bắc từ Bắc vào Nam và được tị nạn HO năm 1991 tại San Jose California, như bao gia đình tị nạn khác phải bắt đầu bằng đôi tay trắng, Anh đã vào làm cho một hãng điện tử và một lần nữa anh trở thành Hero – Anh Hùng của hãng khi các tướng lãnh cố vấn Mỹ ngày xưa nghe tin anh đã còn sống và đã đến bến bờ tự do tìm đến anh, người công nhân rất bình thường của hãng! Những nhân viên từ cấp thật cao đến các người làm trong giây chuyền sản xuất đều biết đến anh đã được nghỉ phép có lương để đi đến thủ đô Hoa Thịnh Đốn nhận huy chương cao quý từ USA Marin chiếc huy chương chưa kịp trao khi miền Nam đã bị mất vì con cờ chính trị tại bàn đàm phán Ba-lê, sau này đã bao người có trách nhiệm trong chính trường Mỹ thời đó đã chuyển lời xin lỗi đến quân lực Việt Nam Cộng Hòa và những dân miền Nam cả đến những oan linh của bao người vượt biển.
Trong căn bếp nhỏ nhà em lúc ấy, chuyện anh hùng hay không là anh hùng đọng lại trong em chỉ một chút thế thôi nên em chỉ nhắc lại rất qua loa không nhiều chi tiết – nhưng khắc trong tim em là ánh mắt long lanh khi Anh nhắc đến chị và cháu Lê Mộng Ngọc.
– Cô chú biết không điều anh ân hận mãi là không lo được cho chị và cháu như mọi người chồng người cha khác, chị cực khổ vì anh nhiều lắm, có con nhỏ anh đâu được ở nhà nhiều! Khi đi tù về con đã lớn nên anh không gần gũi nhiều với cháu – sang Mỹ lại loanh quanh chuyện cuộc sống!
Anh bỏ lửng và nghẹn!
Được quen biết và được Anh giao phó làm bao nhiêu điều khi anh cần cho binh chủng là điều vợ chồng em rất hân hạnh, em nhớ mãi những ngày sinh nhật binh chủng, ngày Tất – Tân niên anh chăm lo tổ chức cùng bao nhiêu anh em chiến hữu cũ ai ai cũng qúy mến cách Anh tổ chức.
Năm 2020 đang tận, Anh cũng bỏ cõi thế này mà đi xương cốt không muốn làm việc nữa, tuổi hạc đến lúc phải về Tây Phương Cực lạc, Anh đã sống với tất cả trái tim dũng cảm sau khi đi tù về mang theo bao nhiêu chứng bệnh không tên trong người, và anh đã mang nó theo để lại cho Chị và cháu Mộng Ngọc nỗi đau buồn chia ly khó nguôi ngoai . Với em Chị là người phụ nữ hiền hòa đẹp từ tâm luôn tỏa sáng bên cạnh Anh khi thịnh vượng đến lúc nguy nan, cung cúc tận tụy khi còn là bà trung tá đến lúc là vợ người tù, Chị cùng anh dựng lại mái ấm gia đình trên đất mới, dáng vẻ uy nghiêm lời nói ngọt ngào cương quyết, khi anh đau yếu chị chăm sóc đỡ nâng đến ngày cuối.

Đọc cáo phó em biết thật sự anh đã cỡi hạc về trời, nhưng khí hùng Bắc Giang Anh để lại còn nguyên vẹn trong lòng các chiến hữu Thủy Quân Lục Chiến quân đội Việt Nam Cộng Hòa, máu của anh đã được ghi trong trang Quân Sử – tuổi trẻ Việt Nam sống trên xứ người biết đến anh qua sách qua phim Ride The Thunder – Em nhớ mãi Anh gọi: “Cô Ấu Tím!” vì anh thích bút hiệu ấy hơn là gọi “Cô Thực” và trong lòng em sự kính phục vô biên đến người Anh mang anh hùng tính nhưng tràn đầy lòng nhân hậu – Kính vĩnh biệt anh.

Ấu Tím – cuối năm 2020



Uốn Nắn

 “Dạy con từ thuở còn thơ, dậy vợ từ thuở bơ vơ mới về” 

Nghe thấy dễ mà hình như không dễ chút nào hết, nói viết luôn tạo cho người nghe người đọc cảm giác dễ dãi khi bắt tay vào làm mới biết: “Khó thấy mồ!”

Dạy con lúc con khỏang ba bốn tuổi, tiếng bi bô bắt chước người lớn, câu hỏi thơ ngây không kết thúc, vui biết bao sung sướng biết bao, hạnh phúc biết bao vì mình nói gì con nghe và làm theo đến đấy. Khi con lên năm sáu tuổi, tiếng đọc bài tiếng hát, tiếng cười, khiến cha mẹ thi nhau dậy con đủ điều hay điều đẹp. Có đôi khi con học vài điều lạ trong trường mang về nhà, chỉ khác điều mình dậy dỗ chút thôi, cũng đã khiến bậc làm cha mẹ hết cả hồn, nhất là trường học ở Mỹ, văn hóa Mỹ.  

Đến khi con trưởng thành, lên trung học vào đại học là xong, các cô các cậu như diều gặp gió, như suối ra đại dương tha hồ vùng vẫy, tự các cô các cậu dựng nên nhân cách riêng cho chính mình, những điều răn dậy ngày xưa từ mẹ, chỉ là phần ký ức, có muốn dạy thêm điều gì cũng khó. Nhưng chắc chắn một điều phần uốn nắn để con trẻ có được nền tảng vững vàng phải thực hiện ngay khi con tuổi còn thơ là cần thiết. 

Dạy vợ dĩ nhiên khó hơn dậy con nhiều lắm, dù là dậy tự thuở bơ vơ mới về. “Mới về” chắc chắn còn hiền còn e lệ, nhu mì và các ông chồng lúc ấy còn rất galang chiều chuộng thì giờ nào mà dậy vợ. Viết thế này là nương theo hai câu tục ngữ ở trên, đã truyền tụng trong nhân gian Việt Nam từ rất lâu, còn mãi đến bây giờ thế thôi, thực hiện chuyện dậy vợ bây giờ còn hay không còn, rất khó mà khẳng định. Chỉ biết là được nghe lời uớc ao làm sao để giữ con cái bé hoài, đừng lớn; vợ cứ “mới về” mãi, đừng xưa.  

“Phải mà bà ấy được như cây bonsai trong chậu!”  Câu nói ấy tôi được nghe trong ngày dự buổi triển lãm bonsai câu nói càng làm cho câu:  “Dạy vợ từ thuở bơ vơ mới về” là không dễ, vì nếu dạy được đã không phải ao ước như trên.  

Bonsai là một nghệ thuật uốn nắn gìn giữ tạo hình và thu nhỏ cây cảnh,  mà vẫn giữ đuợc dáng uy nghi hùng vĩ của cây trong thiên nhiên. Khởi thủy từ quần đảo Nhật Bản đất đai hiếm ít,  người ta tạo những khu vườn hài hòa sơn thủy, cùng các cây có dáng dấp đặc biệt để chiêm ngưỡng vẻ đẹp thiên nhiên . Nghệ thuật trang nhã này tuy dễ hơn dậy con dậy vợ, nhưng muốn thành nghệ nhân trồng được bonsai không phải dễ, nó đòi hỏi sự si mê, đòi hỏi sự tận tụy lâu dài, không được chểng mảng. Giữ làm sao để đất nuôi cây lúc nào cũng ẩm vừa đủ, nhiều nước quá rễ úng, ít nước quá rễ khô, chưa kể đến ánh nắng, đến nhiệt độ, phải bao nhiêu nắng, bao nhiêu ấm. Có khác nào chăm sóc con thơ.  

Tôi mê cây cối, tôi nhúng tay vào uốn cây, tôi tìm cách làm cho mình một góc bonsai nho nhỏ mà rồi sự si mê chưa đủ, nên cây bonsai tôi nuôi đã phình to ngoài ý muốn và tôi phải cho ra chậu trồng bình thường, không muốn cây bị chết.  

Tôi đã có duyên để quen biết anh chị Trọng-Vân Khóa 28 cựu sinh viên TVB – QGVN Đà Lạt, theo tôi anh chị là bậc thầy tại thành phố San-Jose về bonsai, người sáng lập hội Việt Bonsai – San Jose, mỗi dịp Tết thường có triển lãm tại hội chợ, vài năm nay không thấy nữa.  Nhìn chị say mê dùng sợi dây đồng quấn từng nhánh cây tùng, gốc được đào trong các bãi đất sa mạc khô cằn, thành dáng vẻ tuyệt vời thanh thoát, mới thấy muốn thành một nghệ nhân không phải dễ. Dưới mắt người thường, nhìn cái gốc cây gần chết chỉ thấy sự chết, nhưng dưới đôi mắt nghệ nhân bonsai cây được giữ lại chăm sóc bằng cách dùng đất phân bón, nước và tình si mê để nâng cây sống lại. Ngắm thân cây một bên đã chết khô, một bên nhánh mới trổ mầm, lá xanh lộc nõn tôi cứ ngẩn cả người. Dây đồng dùng để uốn cây có đủ mọi cỡ, phù hợp cho từng nhánh cây, nhờ có dây đồng cuốn chung quanh thân lá mà nghệ nhân có thể điều khiển cây mọc theo dáng hình mình muốn. Khi cành đã vững rễ đã bám vào đất, là khi thay chậu. Điều kỳ diệu là hoa là trái, cây mai tứ quý nhỏ nhắn mang nặng hoa là hoa, cây tắc cũng thế, trái vàng tươi lúc lỉu. Tôi yêu nhánh trúc thủy trồng chung cùng nhánh hoa ấu cạn, sự hòa hợp tuyệt bích. 

Và dĩ nhiên, khi đã yêu thương đặt hết tâm hồn vào nhánh cây bé bỏng, nghệ nhân xem chậu bonsai của họ như những đứa con thân yêu, họ đã mang nặng đẻ đau nên nó. Tôi ngắm bonsai của anh chị Trọng-Vân mỗi năm trong hội Xuân, tôi nhận ra những “đứa con” của chị ngoan quá, năm nào gặp tôi chúng cũng  tưng bừng chào đón, bằng nụ e ấp, bằng hoa hàm tiếu, bằng rực rỡ khoe hết nhụy hương. Niềm đam mê của anh chị, là sức mạnh để anh mang từng “đứa con” lên xe chở đi khoe, chở đi triển lãm, không có niềm đam mê này, ai có sức để chưng bày hơn ba mươi chậu bonsai, chậu nặng nhất cần ba bốn người khiêng mới nổi.  

Ghé thăm căn nhà bonsai của anh chị, tôi cứ ngẩn ngơ trước những gốc cây già đến cả trăm năm. Ngắm nghía cách uốn cây, cách làm nổi sự khác biệt giữa sống chết, và học cách thế của cây có tên gì, tôi liên tưởng đến con trẻ, tôi nghĩ đến dạy con từ thuở còn thơ, dạy vợ từ thuở bơ vơ mới về. Tôi nghĩ ngợi về sự thanh thản khi ngắm nhìn, khi chăm sóc cây cối khác xa với sự dạy dỗ con cái, nhiều người khẳng định khi chăm sóc cây cảnh là tuổi già đang đến, tôi thì không nghĩ thế. Chăm sóc đuợc cây cảnh chính là chăm sóc phần tâm linh sâu kín của con người, không cây hoa nào bị bỏ luống lại trổ hoa. Bonsai là một nghệ thuật đòi hỏi niềm say mê cao độ, và nó cũng kén chọn người để gởi gấm thân phận chính nó. Bonsai đẹp vào tay trần tục khác nào bông hoa nhài cắm bãi phân trâu, con rồng vàng tắm bãi ao tù.  

Không biết bao giờ bonsai mới ghé mắt thăm tôi: “Chơi bonsai là tập Thiền đó chị!”  

Vườn Xuân

Buổi sáng trong như ngọc, buổi sáng mùa Xuân vẫn còn vấn vương chút sương mù Ðông giá se se lạnh đêm qua mưa hương hoa thoảng dâng. Khu vườn mùa Xuân của em cõi riêng của em đôi khi gai nhọn đâm ngón tay đau điếng, đôi khi những con ốc sên làm em bực mình nhưng tất cả những điều ấy có hề gì có so sánh được đâu với nguồn hoan lạc em tìm thấy trong khu vườn em! Khu vườn không chứa muộn phiền chỉ toàn là an ủi sẻ chia .

Hít thật sâu không khí hạnh phúc giữ thật lâu trong lồng ngực mình, nhẹ nhàng thở ra những muộn phiền đời sống, để lọc niềm vui còn lại mãi bên em. 

Ông ơi mùa Xuân len lén tới
Con chim chèo bẻo nó gọi rân trời
Mấy cái nụ mai coi chừng muốn nở
Tui dặn dò: “Khoan nở đợi giao thừa.”

Hôm qua tui ra vườn hái trái
Đám bưởi dây vừa kịp chín trên cây
Giàn trầu xanh lá vừa tầm đặng hái
Buồng cau măng trái căng mọng hây hây.

Ông có nghe hương hoa vạn thọ
Rủ đám bướm vàng bay lượn quanh co
Rồi thêm bày chim sẻ ù ríu rít
Bẹ dừa oằn con chim én rúc vô.

Ông thấy không vàng rơi cành quít
Lá xanh um không che hết mỹ miều
Trái bóng lưỡng hẹn hò tan vị ngọt
Tui bẻ mấy chùm đặng đón ông bà

Ông có rảnh ra vườn chặt lá
Lựa tàu lá nào liền lặn à nha
Tui sẽ gói hai chục đòn bánh tét
Mang chia cùng làng xóm đón Xuân sang

Ừa còn chiện tui dí ông hai đứa
Cũng y nguyên như Xuân thuở năm xưa
Đến Xuân này như men nồng rượu thắm
Ông lại gần đây cho tui tựa mái đầu.

Vọng Xuân Xưa

Ông ơi mùa Xuân len lén đến –
Xuân đến 
Không mai vàng 
Không pháo đỏ 
Chạnh lòng 
Xuân lại đến! 
Xư’ người lạnh lẽo 
Nửa địa cầu xa 
Nhớ Xuân xưa 
Ðốt trầm hương, hương gây mùi nhớ
Dạo cung đàn, đàn nhả nhạc sầu 
Còn đâu đêm trừ tịch, còn đâu phút ngân tiêu
Ngậm ngùi ta ngâm câu, thân lạc loài viễn xứ .
Cố hương, cố hương, ơi hỡi ! cố hương 
Vọng tưởng lòng đau, dạ héo thẫn thờ 
Ðể mặc Thủy Tiên phai tàn hương phấn 
Kệ hoa hồng đào cánh rữa rụng đầy sân. 
Biết bao giờ một lần trở lại 
Lảy lá Mai đợi hoa đâm chồi 
Tỉa Thuỷ Tiên ngóng giờ nụ nở 
Bên bạn xưa, Giao Thừa cùng saỵ

Mẹ và Cơm

Món ăn Việt Nam có tràn đầy tại San Jose tại Sài Gòn Nhỏ tại khắp mọi nơi có người Việt định cư trên đất mới, từ Mỹ đến Pháp đến Đông Âu Tây Âu món gì cũng có, các món ăn đặc trưng của từng miền, canh cua rau đay, canh bún, bún riêu, bún ốc, phở bò, phở gà đặc thù của miền Bắc. Bánh nậm bánh khoái bánh đập bánh lá chạo tôm mì quảng cơm hến đặc thù của miền Trung. Lẩu mắm, mắm và rau cá kho tộ, canh chua cá bông lau, đặc thù của miền Nam. Kê khai vài món đặc biệt thế thôi, nếu kể ra cho bằng hết các món ăn thì hơn trang viết cũng không đủ để kể về sự phong phú trong văn hóa ẩm thực của người Việt.

Đọc tiếp “Mẹ và Cơm”

Đổi Đời!

Đọc lại bài viết đầu năm 2011, chỉ chín năm thôi mà mọi sự dường như không có thật – từ ngay chính tôi đã thấy lạ lầm, dù tôi luôn biết mình là người không để mọi sự khó ngăn bước tiến của mình, tôi đã trải qua nhiều sự đổi thay “kinh khủng” tưởng không thể đứng lên được mà rồi đời vẫn trôi êm đềm sau đó! Năm nay năm 2021 sẽ ra sao? Hôm nay là ngày sinh nhật của người tôi yêu và yêu tôi, chúng tôi bắt đầu cằn nhằn cửi nhưởi cãi qua cãi lại những chuyện chẳng đâu vào với đâu dù tôi vẫn nhớ có lần tôi nói với anh ấy: “Lạ ha, em không thể hiểu tại sao đã từng yêu nhau tha thiết ngày còn trẻ đến khi già lại hay cãi nhau hay giận nhau!” khi thấy các cụ hục hặc giận nhau!
Tôi đã viết rất nhiều – bây giờ ít đi chẳng hiểu tại sao nhưng khi đọc lại mới hay sau năm 2020 con người sẽ bước sang cách sống mới khác xa với ngày trước – không còn bắt tay nhau, không còn ôm chầm lấy nhau chia sẻ, che mặt khi ra đường v.v Hy vọng có thuốc chủng ngừa sẽ bớt sự lây lan nhưng khi đã quen với phong thái giao tiếp xa cách cũng khó trở lại như xưa! Lâu rồi đời mình sẽ quen thế thôi, y như sau biến cố 911 mình tự động quen với bị khám xét trước khi lên máy bay vậy thôi mà. Đọc lại bài viết năm 2011 cho báo V-time để hồi tưởng ngày vui qua nhanh – nhanh quá!

Đọc tiếp “Đổi Đời!”

Giáng Sinh 2020

Mùa Đông đất trời buồn hiu hắt. Nắng ấm cũng đi ngủ để sương giá hoành hành nhất là con vi khuẩn Covid19 theo cơn lạnh truyền bệnh nhanh hơn trên toàn thế giới!

Sáng nay thức dậy đã gần 7 giờ trời vẫn âm u tối, miền Đông tuyết đổ có nơi bị lụt vì mưa bão, mình sống ở miền Tây không có tuyết vẫn thấy lạnh thấm vào xương, nhìn hàng xe đậu hai bên đường thinh lặng mái nhà cũng phủ màu trắng bạc không còn nghe tiếng xe lái qua vì lệnh chính phủ khuyên dân chúng ở trong nhà không nên đi đâu vì nhà thương đã không còn chỗ để chăm sóc đặc biệt cho bệnh nhân, cùng lúc hãng xưởng đóng cửa văn phòng cho nhân viên làm việc ở nhà. không cần phải giao tiếp với người khác.

Sống ở tiểu bang California để trốn cái lạnh miền Đông, trốn buổi sáng ngủ dậy phải cào tuyết lấy lối đi ra ngoài trốn cảnh trắng xóa một mầu không thấy xe đâu sau khi đi chợ phải chịu giá sinh hoạt cao tiền nhà mỗi tháng cũng cao với tình trạng bệnh dịch làm tê liệt mọi thứ , tin tức vừa loan dân chúng đang từ bỏ California để sang những tiểu bang lân cận vì vẫn có thể làm việc cho công ty từ xa qua máy vi tính vừa giảm được chi tiêu không cần thiết!

Đọc tiếp “Giáng Sinh 2020”

Một Quãng Xuân Thì

Hai mươi năm trước ai có thể nghĩ quyển sách mình cầm trên tay chỉ nằm gọn trong lòng bàn tay nhỉ – mời các bạn thích đọc mở những chuyện đời của Như Hoa – Ấu Tím ghi lại sau năm 1975 nhé – nhừng mảnh vụn vỡ – những yêu thương đau đớn trong góc ẩn giấu của người phụ nữ sống trong thời Sai-gòn thay đổi.

“Ở Trong Nhà”

Lần đầu là ngày 17 tháng 3 năm 2020 – lần thứ hai này California cho phép từng khu vực tuyên bố ngày “ở trong nhà” tùy theo số giường chăm sóc bệnh nhân đặc biệt còn bao nhiêu nếu dưới 20 giường là phải yêu cầu dân chúng tự nguyện ở trong nhà tránh dịch từ đầu tháng 12 năm 2020 sau khi hệ lụy của ngày lễ Tạ Ơn xẩy ra theo đúng dự kiến của các nhà khoa học đã nói trước: “Ở nhà thì ít bệnh – đi thăm nhau ăn uống cùng nhau sẽ thấy con số nhiễm dịch gia tăng.”
Mãi đến bây giờ nhiều người mới thật sự hiểu câu mắng câu rủa “đồ mắc dịch” là kinh khủng và ghê gớm, phải sống lâu mới thấy “dịch” mỗi lần nó xẩy ra trên toàn cầu cũng phải cả 100 năm!
Không có nhiều kiến thức chỉ nghe ngóng kể chuyền từ ông bà cô bác thì thế, có kiến thức đi học từ thấp đến cao từ chuyên đến không chuyên cũng biết sơ sơ là khi có dịch là có chết chóc chia lìa và buồn nhiều hơn vui – khổ nhiều hơn sướng! Chuyện đối phó không phải từ một người mà từ nhừng người có chức có quyền cao chức trọng được gọi là “chính quyền – chính phủ” do . . . ôi mình đang bị gì mà dám ra khỏi khu vực nấu nướng bước qua ranh giới quý ngài thế này – ngưng tại đây thôi! Ừ mình đang suy nghĩ và ráng nhớ xem mình rủa xả chửi rủa câu “đồ mắc dịch” bao lần trong đời cho đến hôm nay nhỉ và có bao lần bị rủa “mắc dịch” mà rồi mình bị mắc nó không?
Ừ! Mình mắc dịch thật – dịch kỳ quái lần này được các ông âu yếm gọi Cô ấy – các bà thì gọi Con ấy – tên thật của nó được thế giới gọi là COVID19.
Lúc mắc dịch không ai hay chỉ nhởn nhơ thế thôi, cứ nghĩ là cúm cảm lạnh khi cơ thể nhức nhối cái đầu như có ai gõ, đôi mắt thì tóe hào quang khi đứng dậy và dĩ nhiên tỉnh bơ thả vi khuẩn tung bay tứ phương vì chưa biết dùng mặt nạ! Mặt nạ này khi đi du lịch sang Nhật mình đã tròn xoe mắt ngẩn cả người khi thấy dòng người trên phố đeo nó, Tokyo giờ bận rộn đi làm có hàng đoàn người mặc trang phục hầu như cùng màu đen và đeo mặt nạ y tế màu trắng, cứ nghĩ họ đang có đại tang vì lúc ấy chưa biết con cháu của nữ thần mặt trời muốn mọi người ngang hàng giống nhau bằng đồng phục màu xậm khi đi làm đi học để không có cách biệt sang hèn nơi công sở và trường học, ngay cả khu buôn bán xầm uất quần áo đầy màu sắc cũng thế có rất nhiều người đeo mặt nạ che miệng và mũi, tìm hiêu ra mới biết họ không muốn làm phiền nhừng người chung quanh khi họ hắt hơi sổ mũi vì bị dị ứng phấn hoa bụi cỏ, đồng thơi ngăn cản chúng làm cho họ bị dị ứng ngứa mắt nhức đầu không thể đi làm được. Trong lúc ấy Châu Âu hoàn toàn không có chuyện che mũi miệng khi ra đường cho dù có bị ho dị ứng hắt hơi sụt sịt.

Đọc tiếp ““Ở Trong Nhà””

Ngổn Ngang

Cuối năm trời lạnh, bão mùa đông thổi vào thành phố, thành phố của tôi hai hàng cây đã thay màu, lá màu vàng nhạt của những cây phong Canada, màu đỏ của cây phong mật, và bao nhiêu loại cây khác được nhân viên cây xanh trồng dọc theo từng khu phố. Nhìn lá bay theo gió tôi choàng áo chụp hình cho chính minh với lá với cây tôi yêu chúng nó biết bao.

Cuối đời lá về đất

Tôi yêu những hàng cây, thuở bé bỏng cây trứng cá cây bã đậu,  thuở cắp sách đến trường hàng cây dầu có trái như những chiếc cầu lông xoay trong gió, đến thuở hẹn hò hàng me đổ lá như confecti gài trên tóc, mỗi hàng cây là một dẫy kỷ niệm, mỗi vùng đất trên quê hương xưa là mỗi hàng cây ghi nỗi nhớ trong lòng người viễn xứ xa nhà.

Đọc tiếp “Ngổn Ngang”