Rất Vụn

Sáng mở máy vi tính thấy Google có logo thức ăn nhảy múa thế này – để ý sẽ thấy toàn là rau củ quả, có bánh có bơ nhưng không có gà tây!
Đời sống thay đổi sau gần hai năm đối diện với đại dịch toàn cầu đến nay vẫn chưa kết thúc cho dù có thuốc có thang có tin đồn thật giả có cả những người đã về nhà Chúa đã sang miền cực lạc tây phương rất âm thầm rất đau đớn và có cả những người chịu đựng “hậu chấn” của nó, không ít đâu toàn thế giới cơ đấy! Từ những cháu bé vừa được sinh ra đến quý ông bà đang được con cái gởi trong các viện dưỡng lão!

Đọc tiếp “Rất Vụn”

Gà Tây

Cuối đời lá về đất

“Tháng Mười chưa cười đã tối” nay đã cuối tháng 11 trên con đường về nhà đã không còn ánh nắng nhạt cuối ngày, ánh nắng thoi thóp cũng không. Tháng mười đã qua, tháng mươì một cũng đang qua, cuối năm đang đến. Lá cũng gần cạn trên cây vòm lá vàng thưa dần, dưới gốc xác lá nhiều hơn những khoảng tròn chung quang tán cây những con đường ngập lá.
Mùa lễ Đông đang đến cái lạnh se sắt khô da thường làm lòng người ta chùng xuống. Ở tuổi đôi tám chưa ai nghĩ đến những nốt chùng, chỉ là những âm thanh bay bổng bốc hơi. Đọc tiếp “Gà Tây”

31 Tháng 10


“Môi tím


Buổi chiều hôm ấy tan học về, chị G. mở cửa chăm bẳm nhìn tôi rồi ré lên như còi tàu hú:”Lại nói năng lăng nhăng làm sao nên mới bị người ta cắn cho chứ gì!”.
Tôi 11 tuổi vừa mới chập chững bước vào Đệ Thất*, chẳng hiểu chị muốn nói thứ wủy gì. Nói lăng nhăng vốn là cố tật bẩm sinh của tôi, nhưng tại sao vì thế mà lại bị người ta cắn? Người ta là ai? Có mắc mớ chi giữa cái nói của tôi với cái cắn của người ta?
Lũ em ngố của tôi ùa ra từ căn phòng học nhỏ dưới chân cầu thang theo tiếng còi tàu lảnh lót, đứa thì trợn trừng mắt ô-tô ngó như ngó sững kingkong, đứa thì xòe năm ngón tay bụm miệng cười hinh hích như đang bị đè ra cù-lét, đứa lại lăn quay trên nền đá hoa láng bóng quẫy đành đạch như con cá lia thia trong chiếc bồn thủy tinh bị cạn nước – háh, cứ làm như chưa bao giờ trong đời được nhìn thấy môi ai tím rịm một màu sim!
Chợ vỡ, bà bị giật mình bỏ bếp nhẩn nha đi ra, giương cặp mắt kiếng trắng vốn thường được dùng để đọc sách nghiên cứu tử vi, nay được dùng để đăm đắm nhìn vào cái mặt mẹt của tôi rồi lắc đầu thở dài:”Lại nốc cho cố cái lũ sim rừng bán ở cổng trường phải không? Tối nay chắc có đứa không cần phải ăn cơm nữa!”.
Quả bà là nhà thông thái, biết tỏng cái nết ưa lê la ăn quà vặt của cháu. Xụ mặt không dám cãi bà, nhưng cái đầu có cái đuôi cheval thì ngoe nguẩy lầm bầm:”Cơm ăn quanh năm, sim chín chỉ có một mùa, không chịu khó nốc cho cố mùa này thì phải dài cổ chờ mãi đến tận mùa sau. Mà biết mùa sau bà cụ hàng rong có còn ôm thúng sim chín đến cổng trường rao bán? Rẻ thôi, một đồng một chén, xơi 3 chén chỉ tốn có 3 đồng tiền quà mẹ phát, vẫn còn 2 đồng để bỏ vào con heo đất để dành mua sách truyện nhi đồng cho cái lũ ngố kia đọc ké (hoặc nghe kể truyện ké thì cũng thế). Thiệt là cái lũ không biết ơn tí teo nào nhé, mai mốt sẽ đem xài béng 5 đồng cho nào chè bánh lọt / bánh cam / bánh ít / bánh bò / bánh tùm lum mà lại đỡ phải “đắng cay”, hứ!!!
Well, hứ thì cứ hứ chứ đủ hai mùa sim chín tiếp theo sau đó của Đệ Lục*, Đệ Ngũ*, tôi vẫn không thể “cầm lòng” trước cái hình ảnh bà cụ mặc áo bà ba nâu ngồi lặng lẽ một mình bên chiếc thúng nhỏ đầy ắp những nụ môi ngon tim tím hồng hồng trước cổng trường học. Nụ môi Đệ Thất* rất simply ngon. Nụ môi Đệ Lục* cũng vẫn còn ngon nhưng đã bắt đầu hơi rối. Cái rối theo lên Đệ Ngũ* khiến nụ môi không còn ngon lắm khi bất chợt hiểu ra cái nghĩa bóng gió “nói lăng nhăng thì ắt bị người ta cắn” của chị G. Dĩ nhiên cái bất-chợt-hiểu-ra này của tôi không đến từ “kinh nghiệm” bản thân. Chúng đến từ con nhỏ bạn “tam giác hồng”* bị bố mẹ transfered từ trường nữ trung học công lập sang trường nữ trung học ma-sơ của tôi sau một sì-căng-đan tóe lửa…(rồi tôi sẽ ngồi lê đôi mách câu chuyện này sau nếu có dzịp!)

Sau Đệ Ngũ*, tôi vĩnh viễn không bao giờ còn được nhuộm môi tím bằng những quả sim rừng. SG không có rừng nên không có sim – hay cũng có nhưng không còn bà cụ áo nâu nào đem bày bán. Vòng quanh nơi tôi ở bên này, rừng thì nhiều nhưng sim tím rịm thì không có, chỉ thi thoảng gặp bụi blueberry, chúng làm xanh môi nhìn ghê ghê chứ không ngon như nụ môi tím gọi mời những cái cắn!
Đêm Halloween hôm qua kẹo ế vì trời mưa khiến tôi tức tưởi ngồi gặm hết một thỏi dark chocolate to tổ bố. Ah, ngộ quá, có mụ old witch nào đó nhìn tôi chăm bẳm từ trong tấm gương soi, hỏi:”Trick or treat?”.
Môi mụ ta nhẫy màu đen của đêm…
Phù Dung

Cả con đường không một dáng người đêm lễ Ma Quỷ khiến thố đựng kẹo hình trái bí màu cam vẫn đầy ấp – đoản văn nhớ đôi môi nhuộm màu sim tím – nhuộm màu trái trâm đưa bạn về khoảng nào trong đời nhỉ?
Bà phù thủy trốn sâu trong ký ức có lần mò chui ra hù dọa bạn không – bị đòn vì màu lem đáy túi áo trắng đồng phục từ trái trâm trái sim có gây gây nỗi nhớ và thèm được đánh đòn không!
Cô cháu gái nhảy nhót dưới chân – bà ngoại ngồi nhớ thời còn bé tí – ngoài trời mưa con bé cứ lôi tay: “à chá = outside” trái tim môi tím xưa học được ngôn ngữ trẻ thơ hạnh phúc – cần gì lễ hội!

Em Đã Quên Mùa Thu




Buổi sáng chớp mi rớt vào ngày những giọt lệ trong veo từ cơn mưa đêm dai dẳng…
Bụi lilac em đi và bỏ lại hôm nay vừa nở bung một chùm tim tím thoang thoảng mùi hương shampoo em hay dùng để gội đầu…
Mùi hương rù quến một cánh bướm trắng chập chờn lượn quanh chừng như có điều gì băn khoăn muốn ngỏ…
Tôi (hình như) cũng có vài điều ngớ ngẩn muốn ngỏ nhưng còn đang phân vân chưa biết ngỏ cùng ai…
(ngỏ nhầm ai coi chừng bị chì chiết cho tan tác)
Ah, có chú chim xanh vừa vù đến đậu trên gờ chiếc birdhouse gỗ, cái cần cổ thon ngúc ngắc gật gù ra cái điều “ta đây thông cảm”…
Háh, biết cái chi mà đòi thông với cảm…
Dù sao…dù sao…chim cũng vẫn chỉ là chim…
Đến rồi bay đi…
Chim giời sinh có cánh nên chim phải bay…
Người giời sinh có chân nên người phải chạy…
Chim theo mùa bay tìm nơi nắng ấm – (để sinh tồn?)…
Người theo tuổi chạy tuốt luốt về phía chân trời xa lơ xa lắc chẳng thiết nẻo về – (để sớm được thăng thiên hội ngộ cùng ông bà tiên tổ?)…
Vậy cũng tốt – c’est bon!
(đỡ phải mất công ngày lại ngày thấp thỏm hồi hộp chờ đợi hai cái chân nớ lên cơn ngứa ngáy)
Và cũng très bien for the sake của những trái tim phập phồng không còn bấy*
Bùm-bum…bùm-bum…bùm-bum…
Whenever it stops its beating…
Everything’s gone…
Có phải?

Phù Dung

Mùa của Vần Điệu

Ai có thể hờ hững khi nhìn thấy cây thay áo, màu áo Thu nhẹ nhàng quyến rũ, như vàng như bạc như bạch kim những màu sắc ấy lung linh thành hạt kim cương từ sương đêm nhỏ xuống được ánh dương soi rọi.

Đọc tiếp “Mùa của Vần Điệu”

Gerbena Daisy – Cúc Đồng Tiền

I present to you a bouquet of Gerbena Daisy for the New but Last Week of October 2021. Color The symbolism of the gerbera daisy is the simple beauty of a very happy life. Throughout history, the gerbera daisy has symbolized the innocent hearts of children, attributed to the white gerbera, and, happiness and gratefulness for the life you have been given. The meaning is more energized then contentedness or mellowness. It is happiness that bubbles, fizzes and pops with joyous surprises. There is an energetic playfulness to these flowers, which is evident in all their radiant colors. These are not flowers for regrets. These flowers are a celebration of life!

Cảm Ơn Thu

Cảm ơn em những áng mây vô định –
như những cụm bông gòn mềm dịu muốn ngả lưng –
Cảm ơn em ánh mặt trời nồng ấm –
tách nàng mây soi sáng ngày vui –
một nơi nào ấy rất nhiều bí ẩn – giấu kín nỗi niềm chỉ . . . gởi riêng một người!
Lý do chị thích leo lên cao nhìn xuống chênh vênh –
Nhìn lên mây lang thang tháng 10 tự tại –
Tháng sinh nhật của chị đẹp tuyệt phải không em!

Thu 2021

Sáng nay mưa tiếng tí tách rất nhỏ, chiếc đèn tự phát sáng khi nhận được tín hiệu bay nhảy của lá ngoài hiên, khung cửa sổ bỗng thành bức tranh thật đẹp, mùi cà phê thơm ngào ngạt, hơn sáu giờ rồi mà trời tối đen như mực, nơi tôi ở rất cần mưa vì đang khô hạn, nghe tiếng mưa lòng cũng reo theo tí tách vui, nhất là hôm nay là ngày tôi được sinh ra.

Tháng Mười của tôi luôn bắt đầu bằng những ngày tưởng nhớ hai đấng sanh thành – sinh nhật của cô em thứ ba và chính tôi, ngắm nhìn bạn hữu những người chọn mùa Thu để chào đời tôi nhận ra một điều rất chung là: Mùa Thu nhiều màu sắc trộn lẫn giữa bắt đầu và kết thúc cho nên chúng tôi có rất nhiều điều để thụ hưởng tự thuở lọt lòng, mẫn cảm với chung quanh thích hết tất cả từ trắng đến đen, khéo pha màu dù tương phản hay hòa hợp và yêu tha thiết mọi điều nhất là mau nước mắt cho dù chỉ là nuốt vội vào trong! Vì những lý do ấy nên thượng đế cũng rất công bằng hay ban phát cho chúng tôi những điều rất vụn vặt khéo léo tỉ mỉ từ giọng hát đến nhừng góc nhìn nghệ thuật ngay cả kể lể bằng chữ bằng vần. Tôi hôm nay góp thêm được một chiếc lá nừa vào hộp tuổi đời, hộp đã gần đầy tôi phải dùng bàn tay vỗ về ép nó xuống bảo nó phải nằm im đừng chao đảo khiến xương cốt tôi đau nhức. Đọc tiếp “Thu 2021”

Mẹ

Hôm nay nhận được bó hoa con gái và con rể gởi chúc Mẹ vui bình an , đọc câu :”chúng con yêu mẹ” tự dưng mắt nhòa đi vì hạnh phúc , nhưng sau niềm hạnh phúc đó lại vấn vương nhớ Mẹ . Ngày còn mẹ có bao giờ mình làm gì cho mắt Mẹ nhòa đi vì hạnh phúc chưa ? Có bao giờ mình nói cho Mẹ nghe :”Con yêu Mẹ” chưa .
Mẹ dịu hiền, đôn hậu , thương con tùng phục chồng , chưa bao giờ một lần nghe mẹ lớn tiếng, chưa bao giờ thấy bố mẹ cãi nhau , nhớ đến Mẹ chỉ là nụ cười hay giọt nước mắt thầm che dấu .

Mẹ không đẹp như bác, như cô , Mẹ không học trong trường Tây, trường Trưng Vương, Mẹ chỉ học đủ để viết thơ, tính tóan nhưng Mẹ thuộc nhiều ca dao lắm, Mẹ thêu đẹp lắm, Mẹ nấu ăn ngon lắm . Mẹ yêu các con lắm .

Ngày Mẹ mất bất ngờ như không thật . Ngày đầu niên học , được về sớm, Mẹ và Bố đi công việc, sợ mai mốt vào niên học, các con bận Mẹ không đi được nữa . Và Mẹ đi luôn, đi mãi mãi không về vì tai nạn .

Thế là hết , mười sáu năm có Mẹ không biết là mười sáu năm hạnh phúc nhất đời người . Nhìn áo mẹ mặc còn treo đầy trong tủ, nhìn những vật dụng mẹ dùng, mùi hương của mẹ còn phảng phất , cả lọn tóc mẹ vừa cắt còn gói kỹ càng cất trong hộp gỗ . Mẹ có mái tóc dài , mẹ muốn đi cắt cao lên , bố đùa bảo:”Cô mà cắt tóc, anh đem trả về Me (bà ngoại)”.

Nói thế nhưng bố đưa mẹ đi cắt và uốn hơi gợn sóng. Cuối tuần đó bố sẽ đưa mẹ đi dự tiệc, buổi tiệc họp bạn mỗi năm. Những người bạn rất thân của bố mẹ. Mẹ muốn thay đổi kiểu tóc . Cuối tuần chưa đến mẹ đã đi thật xa , để lại bao ngỡ ngàng tiếc nuối.

Con gái lớn của mẹ vừa tròn trăng, con gái út của mẹ vừa lên bảy, mẹ có những năm cô con gái , cậu út mẹ yêu biết bao vừa biết đi, biết nói bi bô. Thế mà mẹ đi mất.

Mẹ ơi cảm giác lạnh người khi con chui từ cốp xe của bác ra, thấy cổng nhà xác bệnh viện Chợ Rẫy . Hơn một ngày không có mẹ, hỏi ai cũng bảo mẹ bị thương nặng , bác sĩ không cho thăm . Nhất là buổi chiều khi bác đến bảo con lấy cho mẹ chiếc áo dài trắng . Bác đùa :”mẹ mày điệu rơi điệu rụng, nằm nhà thương còn đòi mặc áo đẹp” con hỏi bác :”sao lại áo trắng ?” bác bảo :”chướng thế đấy, thôi chiều mẹ đi con” . Buổi tối bố về , đưa cho con sợi dây chuyền có thánh giá mẹ đeo, chiếc áo của bố vương máu , con hỏi :”Sao bố không ở trong nhà thương với mẹ ?” Bố nói : “trong phòng lạnh người ta không cho người nhà vào” . Khi bác đến, chở bố đi, con lẻn chui vào xe, không kịp thay quần áo, vẫn bộ quần áo mặc trong nhà, con cắt may lấy một mình mẹ khen đẹp và bảo :”mai mốt con may quần áo cho các em thay mẹ” . Mẹ ơi ! con đã ngất đi vì biết con mất mẹ thật rồi, trước đó, con vẫn tin mẹ sẽ về nhà sau khi bị xe đụng, mẹ chỉ gẫy chân thôi mà . Tỉnh dậy , trong vòng tay bố, chung quanh các anh chị con của bác, các bác . Bố nói :”Con lớn nhất , giúp bố chăm sóc các em, khoan cho các em biết ” . Chị con của bác vừa khóc vừa nói :”em muốn thăm mẹ không ?” . Vào thăm mẹ, đầu mẹ quấn băng trắng, khuôn mặt mẹ bình an thanh thản, hai tay khoanh trước ngực , ngủ vùi .

Các em khóc không còn nước mắt, tay quíu hẳn lại khi biết mẹ đã chết . Sáng sớm ngày thứ ba , trời còn tối, vừng đông chưa mọc , bà nội gào từ ngòai cửa :”con ơi là con , đi bỏ con bỏ chồng cho ai con ơi” bà thuê xe đi suốt đêm từ Vũng Tàu về , khi nghe tin mẹ mất . Họ hàng thân thuộc không ai tin, gởi điện tín , gởi thơ tay qua xe đò , không ai chịu về . Đánh điện hỏi lại đúng hay sai ? Làm sao có thể như thế ?

Từ Bảo Lộc cả xe đò chở vừa người vừa chè về đưa mẹ . Đám của mẹ đầy tiếng than thở :” Đi sao đành hả em ?” Hình của mẹ đẹp lắm, trẻ lắm , bà ngọai cứ ngất đi tỉnh lại mấy lần , bà khóc không nên tiếng , cứ lịm đi . Con trai của mẹ , đạp chiếc xe con nít đụng vào hòm gỗ cười vang, chiếc mũ rơm em đội tang cho mẹ cứ bị ném xuống đất, bác lại đội lên, chép miệng bảo :”bằng cái kẹo đã mất mẹ con ơi” . Chú đang đi lính ở xa , bất ngờ lấy phép về nhà, ngay ngày động quan, mẹ rất thương chú . Thắt tang chị lên đầu xong chú ghé vai khiêng mẹ ra xe . Hôm ấy các bạn học cùng lớp đến đưa mẹ đi , áo dài trắng , trắng lạnh người, mang từng vòng hoa tím, thành hai hàng dẫn xe tang rời dần nhà đến nghĩa trang .

Ngày nhập quan, giao cho anh con của bác chụp hình , những tấm hình rửa ra trắng xóa, mẹ không muốn ai lưu giữ hình ảnh ngày mẹ vĩnh biệt cõi tạm ra đi . Chỉ còn những thước phim quay lại hình ảnh ngày đưa tiễn , con thấy bố và các con trong ấy , không còn khóc nữa chỉ những khuôn mặt vô hồn .

Mẹ đi rồi mới biết vì sao băng đêm chờ ngóng mẹ , chính là linh hồn mẹ , chào vĩnh biệt con gái , mới biết tự dưng tại sao mọi vật trong nhà mất đi một chiếc , con bướm bà màu cam to hơn mặt người cứ lưu luyến bay vòng vòng trong nhà những ngày có đám của mẹ. Đưa mẹ đi cũng con bướm ấy bay trước xe , đến tận huyệt.

Linh hồn có thật, mẹ có thật , dù đi xa lúc nào mẹ cũng quanh quẩn bên các con , mãi đến bây giờ con đã lớn tuổi hơn mẹ ngày xưa , mẹ vẫn quẩn quanh che chở.

Mẹ ơi ! Ước gì . . . con quay vòng lại mặt trời, con chuyển ngược mặt trăng , để con được bên mẹ . Con được ôm mẹ thật chặt, nói thầm cho mẹ nghe :”Mẹ ơi con yêu mẹ” , con được chở mẹ trên chiếc cady, hai mẹ con sẽ đi chợ Saigon mua vải may áo dài , như điều mẹ nói với con trước khi mẹ bỏ con đi mãi .

Xôi Chè

Xôi Chè
Hôm qua Chủ Nhật thích ghê
Xế chiều mẹ dọn xôi chè một mâm
Cha con ai nấy đều ăn
Chè đường ngọt xớt trộn dầm với xôi
Xôi vò nếp dẻo, đậu bùi
Lẫn trong vị ngọt có mùi nhài thơm
Cha con tấm tắc khen ngon
Mẹ cười nhìn thấy hết trơn mâm chè!

Đọc tiếp “Xôi Chè”

Thời Gian

Các bạn thương yêu! Khoảng thời gian này quá nhiều biến cố xảy ra cho thế giới – từng quốc gia – từng gia đình và trong chúng ta ai cũng còn chút liên hệ máu mủ hay bè bạn thân thiết còn sống tại Việt Nam, chúng mình buồn lo và nhiều cảm xúc về sự mất còn. Càng thương yêu càng đau lòng khi mất đi phải không? 
Chẳng lẽ không thương yêu nữa để không đau lòng khi bị mất đi? Không đâu cứ thương yêu khi còn có thể để khi bị mất không tiếc nuối mình chưa yêu đủ người đã ra đi, và quan trọng nhất là tỉnh táo nhận thức rằng sự ra đi khỏi cõi đời này là chuyện bắt buộc phải đến cho từng người chỉ là trước hay sau. Sự ra đi của người trẻ là điều đau lòng cho cha mẹ và người thân nhiều nhất nhưng với thời gian sự đau buồn cũng sẽ tan dần đi!

Hoàng hôn vạt sáng cuối ngày
Long lanh trong mắt tạ từ tiễn đưa
Hoa nào kết trái cầu mưa
Hoa nào rụng xuống đất vườn ươm cây
Cũng là một cách chia tay
Cũng là một cách ngất ngây cuộc đời
Còn đây hai tiếng: Xin vâng!

Nếu không xin vâng theo sự tuần hoàn của đất trời cũng chẳng thế nào trả lại hơi thở cho nguồn sống đã tắt

Đọc tiếp “Thời Gian”