Chim và Người

dalat7
Ả tìm ra được chữ hay vô cùng, mỗi lần đọc lại một lần cười mỉm, người đâu có nhiều ý ngộ – ai có thể nghĩ ra nhỉ?

It’s from here: https://en.wikipedia.org/wiki/American_robin

Turdus: a Latin word for “thrush” which stands for “a small or medium-sized songbird, typically having a brown back, spotted breast, and loud song”.
Turdussing: coming from ả Phù’s silly dictionnary which means “Turdus’ singing”.

Turdussing*

Buổi sáng khá yên tĩnh ngoại trừ tiếng ríu rít đòi breakfast của hai tiểu thư robin con trên lùm cây magnolia.
Tội nghiệp madame robin mẹ, tới tấp bay đi bay về tha mồi để mớm những cái mỏ đang oang oác gào protein cho cuộc growing-up.
Có một nụ hoa phơn phớt hồng mỉm cười bên chiếc tổ be bé xinh xinh bện bằng cỏ mùa đông. Mister robin bố sau khi xây nhà xong đã bỏ đi đâu không thấy. Hỏi thì madame robin mẹ chép miệng:”Lão đang bận bịu play concerto ở Summer Music Fes. trong thành phố. Lão sẽ trở về sau hai tuần để tập bay cho lũ con.”
Ah, thì ra họ đã chia nhau nhiệm vụ để hoàn tất cái quá trình “marriage” cho một đời chim ấy. Bố xây tổ, mẹ đẻ trứng/ấp trứng/ nuôi con. Bố tập tành cho con bay/con nhảy, mẹ hướng dẫn con “lắng nghe đất chuyển” để tìm dzun chuẩn bị cho cuộc sống mới. Rồi sao nữa?
Madame robin mẹ chu mỏ: Đọc tiếp

Posted in Của Người Ta, Văn | Để lại bình luận

Hôm Nay Làm Gì?

Dự định leo lên Mission Peak đình lại, lý do em bé đau – mình đã chuẩn bị sẵn nên sẽ leo lên Eagle Peak gần nhà.
Leo đâu cũng là leo sao cần đi cho xa nhỉ.

Thật ra cái đỉnh cao cần chinh phục ấy đâu là gì đâu, có thể là thử sức có thể là muốn khoe . . .
Mình muốn giữ đôi chân dẻo dai – mình muốn trái tim đập nhẹ nhàng thường nhật có lúc phải cuồng nhiệt sôi ầm ĩ, để các cục mỡ đóng trong thành động mạch bung ra trôi tuột vì bị hơi nóng cơ thể làm cho tan chảy ra thế thôi, không muốn khoe gì đâu!
Hết tuổi yêu cuồng sống vội, chẳng còn điều gì làm máu cuống cuồng dâng lên đỏ má, chẳng còn câu nói nào làm tim đập xôn xao, thương vay khóc mướn chuyện người dưng cũng từ từ hết trơn hết trọi, học được từ thiên nhiên nỗi khổ của muôn loài, giống vật nào càng hung dữ càng đáng thương hơn đáng trách! Khoan khoan, để nói nghe nè thí dụ nha: con chim đại bàng, con chim ưng xà xuống bắt con gà mình nuôi, mình la chói lói mắng mỏ nó ác độc, thật ra nó đi tìm miếng ăn khó lắm, con thì đói kêu chíp chíp chíp trên cái tổ quá chừng quá đỗi xa và Trời cho nó chỉ đúng một đứa, cọp beo con gì dữ cũng bị xua đuổi nhìn xem mặt nó buồn thiu buồn thỉu hà. Còn con gì hiền lành ôi thôi tràn đầy mặt đất, Con Người là một giống vật hiền lành đó nha, vì độc thì khó sinh sôi nảy nở! Viết đến đây mình thấy tự hào quá chừng luôn, dân Việt của mình sinh sôi cấp số cộng cộng cộng có nghĩa là hiền ơi là hiền luôn.
Có người khều, anh chàng kế bên Việt Nam cũng sinh sôi đến độ đi đến đâu cũng có thì bà nghĩ sao?
Ui trời, hết nghĩ luôn đứng lên đi leo núi rồi mai suy nghĩ tiếp vậy. Điều chính mình tin tưởng: Con Người là một sinh vật hiền lành.

Posted in Văn | Để lại bình luận

Thứ Năm Chim Hót Líu Lo

Sáng nay mở máy lên thấy hình của trang google quá đẹp,

mới biết hôm nay tưởng nhớ bà Phoebe Snetsinger, nếu còn sống hôm nay là sinh nhật thứ 85 của bà. Đọc tiếp

Posted in Tản Mạn | Để lại bình luận

Tháng 6 Trời Không Mưa

Sáng nay thức dậy sương mù phủ thung lũng, tí nữa thôi ánh nắng sẽ đến xua đám sương này đi, cây cỏ sẽ vui lúng liếng.

Giật mình đã đến giữa tháng 6, năm nay đi suốt thôi, đôi chân chưa mỏi chưa tìm chỗ nghỉ ngơi, bay như chim trời, ngồi trên xe “hạnh phúc tù chung thân” dù tình yêu cũ rích rì ri.
Lạ là không hề cãi cọ, chỉ cười vui cho dù có hôm nhiệt độ lên đến 100 độ F hơn, dừng chân mua đá nhận uống chơi, lưỡi xanh lè, lưỡi đỏ lè cười vang nhìn nhau.

“Ông woại, V like this one”
“Không được, màu đó vàng khè!”
“What does it mean wàng hè?

Leo lên, tuột xuống!
Đọc tiếp

Posted in Tản Mạn | 1 Phản hồi

Tháng 5 Nỗi Nhớ Tràn Về

Đã qua Tết, ngày rằm rồi còn gì! Ông trăng đến sáng bạch vẫn còn treo trước khung cửa sổ.
Đi làm ở Mỹ sau Giáng Sinh – Tết Tây, chẳng còn ngày nghỉ nào nữa – Sinh nhật Tổng Thống chỉ các cơ quan công quyền nhà trường là được nghỉ, các văn phòng hãng xưởng của  tư nhân phải đợi đến tháng 5 ngày lễ Chiến Sĩ Trận Vong.  Trước tháng 5 là tháng 4, ngày cuối tháng 4 cộng đồng Việt Nam luôn có những chương trình tưởng niệm nỗi đau lưu vong xa xứ, các bài hát các chuyện kể lại được nhắc đến, còn những bao nhiêu là ngày nữa mới đến ngày 30 tháng 4 mà đêm qua tôi lại nằm mơ một giấc mơ kỳ lạ.

Trong giấc mơ, tôi thấy hình ảnh  quá khứ trộn với hiện tại, California và Sài Gòn của tôi dập dìu trên những con đường tôi đã đi qua: Tú Xương, Yên Đổ,  Hùng Vương, Phan Đình Phùng, Trần Quốc Toản, những góc cạnh lạ lùng xưa cũ ấy có vướng vất những hình ảnh của Calaveras BLVD – South Park Victoria – Free way 680 – 101 và cả con đường số 5 tôi hay đi xuống Orange County nơi được gọi là Thủ Đô Tị Nạn.

Đã bao nhiêu năm tôi tị nạn tại Mỹ? 1990 – 2016 tôi vẫn tưởng như chưa từng có ngày tôi xa quê cha đất tổ, chưa từng bao giờ tôi lìa chiếc nôi đã mang tôi vào đời với tiếng khóc oa oa. Trong giấc mơ kỳ lạ ấy tôi thấy cô giám thị hiền lành nhất trong các cô giám thị trường nữ tổng hợp Sương Nguyệt Anh, nơi tôi học cho đến ngày cuối tháng 4 năm 1975. Tôi đã hát và các bạn tôi đã khóc trong một góc phòng học sau ngày 30 tháng 4, khi chúng tôi cùng trở lại trường xem người nào còn, kẻ nào đã mất, mất vì lên tàu bay lên tàu thủy không đau lòng bằng mất vì cô bạn xưa mặc bộ đồ bà ba đen quấn khăn rằn đội nón tai bèo vào trường kêu gọi các bạn “tự giác” gia nhập đoàn này đảng nọ.  Cũng nụ cười đó, cũng khuôn mặt đó mà sao cảm giác lạnh sống lưng vẫn còn y như ngày cũ lúc này khi tôi đang ngồi gõ lại.

Bài tôi hát chỉ vài câu thôi: Đọc tiếp

Posted in Tản Mạn, Văn | Để lại bình luận

Hít thở cùng tôi

Posted in Văn | Để lại bình luận

Người Em Gái Dakbla

 

Posted in Nhạc | Để lại bình luận