Thiên Thu – Nguyễn Tất Nhiên

(Bài thơ buồn ơi là buồn – Nguyễn Đức Quang cho nốt vào để mình hát lại càng chẳng thể nào vui – nên ai đang buồn đừng nghe – ai đang vui lại càng không nên nghe – đừng hỏi tại sao lại hát lại đăng nghen – Tại cô bạn gõ bài thơ Thiên Thu than là chưa từng nghe bao giờ – Hừm ngoài trời đang mưa đang bão – thế là nhạc chảy như nước ngoài hiên)


Sao thiên thu không là xa nhau?
nên mưa xưa còn giăng ngang hồn sầu
tôi đứng như cây cột đèn gẫy gập
và một con đường cúp điện rất lâu Đọc tiếp “Thiên Thu – Nguyễn Tất Nhiên”

Gà Tây

Cuối đời lá về đất
“Tháng Mười chưa cười đã tối” nay đã cuối tháng 11 trên con đường về nhà đã không còn ánh nắng nhạt cuối ngày, ánh nắng thoi thóp cũng không. Tháng mười đã qua, tháng mươì một cũng đang qua, cuối năm đang đến. Lá cũng gần cạn trên cây vòm lá vàng thưa dần, dưới gốc xác lá nhiều hơn những khoảng tròn chung quang tán cây những con đường ngập lá.
Mùa lễ Đông đang đến cái lạnh se sắt khô da thường làm lòng người ta chùng xuống. Ở tuổi đôi tám chưa ai nghĩ đến những nốt chùng, chỉ là những âm thanh bay bổng bốc hơi. Đọc tiếp “Gà Tây”

Lâu Đài Biltmore –

Ngày thứ Hai 4 tháng 11
Buổi sáng thức giấc sau giấc ngủ chập chờn nửa mê nửa tỉnh, chưa biết mình đang ở đâu, định thần mới hay đêm qua sau khi lên Núi Ông, Grandfather Mountain cả nhóm lò mò tìm đến ngôi nhà mướn ở tạm hai đêm số 71 Hershel Ln. Swannanoa NS. Dùng chữ lò mò vì thật sự là thế: trời tối là một đường xá không quen là hai căn nhà nằm trên đồi cao là ba, ba thứ này cộng lại tạo cho nhóm một kỷ niệm không dễ gì quên được là xe lọt xuống mương. Khi gặp trắc trở có nhau là sự nối kết bền vững nhất sau khi vượt qua nó! Những đôi vợ chồng hạnh phúc theo thống kê của cả tỉ nguồn đáng tin cậy thì trong quá khứ họ đã cùng nhau trải qua khốn khổ cùng nhau, những đôi tan vỡ cấp kỳ sau vài năm chung sống luôn có cuộc tình hay kỷ niệm quá suông sẻ khi đến với nhau dễ sinh nhàm chán, nhìn những cặp tài tử – triệu phú – tỉ phú là thấy ngay chuyện rộn ràng đám cưới ồn ào chia tay! Bạn bè đi chơi chung cũng giống y như thế, phải có chút trắc trở gập ghềnh mới biết bụng dạ tim gan trí óc của họ thế nào, nhất là tài nghệ lèo lái trong cơn sóng gió bão bùng. Đọc tiếp “Lâu Đài Biltmore –”

Grandfather Mountain Núi Ông

Chủ Nhật ngày 3 tháng 11, tám người chúng tôi hăm hở vác va-li chất lên chiếc xe to đùng 15 chỗ, chương trình đi chơi hoàn toàn do cô “thổ địa” bé bỏng xinh xắn trẻ trung nhất trong đoàn xắp xếp, cô tự gọi mình là “thổ địa không chồng” vì “được” đi một mình không có “bầu đoàn phu tử!”
“Ðoàn người đi phía xa vừa le lói
Ánh dương nhuộm hồng cánh đồng vàng tươi
Ôi thế gian dường như biến thay đời
Ánh sáng đem vui đến cho bao người.”
Đọc tiếp “Grandfather Mountain Núi Ông”

Ngóng Thu

Có lẽ chẳng cần ngóng Thu cũng ghé, người ta bảo tuổi vào Thu hay bị bệnh “ấm ớ” giống như các cô các cậu bước từ phía “con nít ranh” sang thanh niên – thiếu nữ, con trai bắt đầu bể tiếng con gái bắt đầu trổ mã, đứa bị gọi là “gà tồ” đứa bị kêu là “ngựa chứng” có lẽ gà tồ và ngựa chứng đều ấm ớ giống các quý bậc trưởng thượng vào Thu là cùng.
Thời xa xưa người ta dùng kinh nghiệm để răn đe dậy dỗ quý “gà tồ- ngựa chứng” bây giờ hiện đại hơn người ta dựa trên các nghiên cứu khoa học để phán quyết lý do tại sao có những khoảnh khắc ấm ớ ấy! Đọc tiếp “Ngóng Thu”

Một Góc Trời Mưa

Cái góc trời ấy rất hay mưa, những cơn mưa bất chợt, nó đến và đi không hẹn trước, mùa Xuân đã mưa! Những cánh hoa Sơn Thù Du – Dogwood trắng lung lay như bướm, bướm bay bay bay trong mưa!
Người ta hay dùng câu: “ Cảnh nào cảnh chẳng đeo sầu – Người buồn cảnh có vui đâu bao giờ!” trong truyện Kiều để than thở khi nhìn mây giăng gió cuốn lá hoa bay. Riêng mình lòng thì buồn mà nhìn cảnh nào cũng đẹp, nét đẹp của thiên nhiên mà con người chỉ là những sinh vật sống trong cảnh trí ấy.
Ừ: “Trời mưa thì mặc trời mưa – em không có nón trời chừa em ra!

Đọc tiếp “Một Góc Trời Mưa”

Gập Ghềnh Tình Mẹ

thphapmeTrời mưa bong bóng phập phồng
Mẹ đi lấy chồng con ở với ai?

Đã sang tháng năm, trời lại tặng thêm cơn mưa tuyệt đẹp, những bong bóng mưa dịu dàng đến rồi đi. Lời ca dao nghe ru tự thưở nào tìm về ngậm ngùi, hình như lần ngồi trú mưa dưới mái lá, chờ đò ngang, đưa sang xóm Kinh 2 Cái Sắn – Rạch Giá. Giọng ru văng vẳng đâu đó vọng lên.

Không phải bỗng dưng mà nhớ, không phải chỉ vì mưa mà nhớ, những bong bóng mưa phập phồng nổi lên rồi vỡ trên mặt dòng sông màu nâu đỏ phù sa mong manh, như chút tình tan tác còn lưu lại. Đọc tiếp “Gập Ghềnh Tình Mẹ”