Nó Và Tôi

Nó! Cái thằng!!!

Ừ cái thằng bạn tôi từ thời để chỏm. Thật ra đầu tiên nó là bạn của thằng anh họ tôi; tất cả chúng tôi đều ở cùng xóm, gần sát bên chợ Vườn Chuối. Tên nó là Thiện, vì da nó ngâm đen nên nó bị chết với cái tên Thiện Đen. Cái thằng thiệt lạ, trời sinh ra nó để mà phò tôi, khổ vì tôi. Cả nhóm tụi tôi gồm có: tôi, con ông đại úy; thằng Hoàng, con ông thiếu tá; con Mai, nhà ông Tư cảnh sát; con Lan, tiệm tạp hóa; thằng Đức, tiệm vàng; thằng Thành, tiệm may và nó thằng Thiện, tiệm giặt ủi. Sở dĩ tôi phải kể hết nguồn gốc từng đứa vì đó là cách để bà con chòm xóm nhận diện tụi tôi. Không hiểu tại sao tũ thằng anh tôi đến hết thảy tụi nó đều nghe theo lời tôi và nhất là thằng Thiện đen, chắc có lẽ tại tôi nhỏ con hơn tụi nó, lùn nhất, ốm nhất.

Hồi đó cả lũ tụi tôi học trường tiểu học Bàn Cờ, cứ mỗi lần xếp hàng đi uống sữa bột viện trợ là có màn rình đem đổ. Tôi ra lệnh cho thằng Thiện làm sao phải thanh toán ly của nó trước sau đổi lấy ly không của nó cho tôi, có nhiều lần nó không đổ được đành phải bịt mũi nhắm mắt uống một hơi trước mặt cô giáo, nhờ vậy mà sau này khi nhổ giò nó cao hơn tôi cả hai cái đầu. Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Văn | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Trăng Ngọt – Lê Đình Viễn Lan

Tự dưng “nổi điên” hát thơ của cô bạn Lê Đình Viễn Lan – Nhớ nó quá, nó tự dưng đóng cửa đời như con ốc trốn trong vỏ, không liên lạc với ai! Song à, còn nhớ thuở tụi mình leo lên mái nhà làm thơ, hát ngu ngơ không – bây giờ đã thành . . . bà già! Mà ai có thể cấm mình “nổi điên” chứ nhỉ, ngày xưa có Bác theo dõi hai đứa mình xem “chúng bay làm gì thì thào trên ấy thế!”
Ừ! đứa đọc thơ cho bạn ghi xuống, con nhỏ ghi xuống xong cầm đàn lên hát, cóc cần ghi nốt xuống giấy, cứ gam la thứ mà bấm, tính la thứ – rê thứ – mi bảy là từng tứng tưng hát loạn, ừ tao nhớ mày Song ạ con nhỏ bạn cóc cần đời của tao!

Treo trăng ngọt giữa môi cười – em đeo gươm bén giết người có biết không?
Đày ta tận chốn phiêu bồng – đôi con mắt cuốn nghìn sông đổ về.
Tay ngà vạt áo mân mê – chao ơi hết cả lối về tuổi thơ,
Gót son cuống quýt mong chờ – tim ơi chớ vội tình cờ thương đau.
Tóc mây thả gió qua cầu – thôi em lấy cả đời nhau cho rồi!

Đăng tải tại Nhạc, Thơ | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Ngũ Long Công Chúa

Nhà có 5 cô công chúa

Con Của Công Chúa

Đăng tải tại Văn | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Lại Chè Bưởi!

Cô cháu nhõng nhẽo: Dì nấu chè bưởi đi dì!
Mất công quá mà khi ăn cũng có chi đặc biệt hơn món hạt lựu hay bột báng bột khoai đâu nào?
Chỉ để nhớ những món ăn quê mùa dân dã thấm vào lòng thuở bé, trở thành ký ức đẹp không phai, có những hôm ngóc ngách trổ hoa trong khu vườn nỗi nhớ của người xa xứ. Phương tiện hiện đại khiến con người chia sẻ với nhau những thông tin nhanh chóng hơn, máy móc cũng giúp các bà nội trợ thích thú hơn trong việc chế biến, thêm vào đó là sự thừa mứa nguyên liệu, mở các tủ đựng trong khu bếp được xây như một cung điện là tìm được cả chục thứ để nấu món này món nọ, “tỉ như” không có ai ăn giúp thì cho vào thùng rác cũng không cảm thấy tội lỗi như ngày xưa, hay cho vào tủ đá để dành, nói cho có vậy thôi, vài tháng sau tủ đầy dọn ra nhìn nó – thành phẩm mình hí hoáy cả đêm, cùng với vài ngày chuẩn bị – ánh nhìn rất thờ ơ và rồi chẳng nghĩ suy chi quăng thẳng vào thùng rác, giống như thuở xưa quyết định tuyệt tình với “thằng bạn” thời thơ ấu, không dưng dám gởi thư tỏ tình “Tao yêu mày!” Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Gia Chánh | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Cung Chúc Tân Xuân

Hình ảnh | Posted on by | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Lâng Lâng Nỗi Nhớ – Phai!

Tại sao đã lâng lâng “nỗi nhớ” lại thêm “phai”?
Hình như mỗi năm Tết dần đến trong lòng lại phai đi một tị “lâng lâng nỗi nhớ” thì phải! Đôi khi mình tự nghĩ màu áo còn phai huống gì nỗi nhớ. Trời đã cho con người một điều vô cùng quý giá là “buồn tủi thì buông – vui sướng thì bám” nếu không tại sao khi đi đám ma người ta toàn nói tốt cho người đã khuất, ngay cả như mình nè chuyện khổ ngày xưa bây giờ cũng dần quên đi, nghe ai nhắc kể lại tưởng như chuyện của người nào đó không phải của mình, nỗi hừng hực vá trời lấp biển muốn thế này ham thế nọ ngày một nguội dần, nhìn mọi sự như lá đến mùa thì đổ, hoa đến lúc sẽ đơm bông, ngủ một giấc trời sẽ sáng, làm việc một ngày mệt mỏi tối sẽ được nằm xuống nghỉ ngơi. Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Văn | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Năng Vận Động

Đồng vợ đồng chồng

Bà Cháu cùng tập

Đăng tải tại Tản Mạn | Bạn nghĩ gì về bài viết này?