Tuyên Ngôn YÊU!

Lễ tình nhân là gì?
Là ly cà phê Mình pha cho em buổi sáng!
Là bát cháo lúa mạch Mình nấu cho em ngày mưa!
Là câu mắng yêu “ngủ trương” không dậy sớm!
Là đủ thứ trò chọc ghẹo cho em cười,
khi em phụng phịu đòi “kim cương” ngày lễ Tình Nhân! Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Văn | 3 phản hồi

Hường

Trời mưa . . .!
Thiệt ác nhơn mà, ai đòi uýnh đờn bà bằng một cành hường vậy ta. Tui nghe hoài đó nghen chị: “Không nên uýnh đờn bà, dù chỉ bằng cánh bông hường!” Ông Địa ơi hường nào tui không biết, chớ cây hường của tui ha, gai nó chỉa ra y như tóc mấy thằng đầu đinh có trét keo cứng ngắc vậy đó chị. Nó đâm cái nào tui la trời cái nấy, tưởng tượng thôi mà tui đã nổi gai ốc, thử thời ông nội nào cầm cành hường tui trồng, quất tui một cái có nước tui kiêu nai quăn quăn (911).

Chị đừng hỏi sao tui trồng hường hen, cái nghiệp tui nó khổ, khổ từ khi tui được đầu thai làm đờn bà, mà là đàn bà Việt Nam nữa chớ, hễ chồng cầy thì vợ cấy, hễ chồng nghỉ thở, vợ tiếp tục mần tiếp. Ừa! Mần tiếp công chiện trong nhà chớ chi, nấu cơm hen, dọn rửa hen, đến chừng cha con nó chà chưn sạch bùn leo lên chõng ngủ rồi, tui cũng còn mần. Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Văn | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Cung Chúc Tân Xuân

Sẽ như Giao Thừa trước – nghe tiếng pháo từ xa vọng lại – Quê nhà đã sang ngày Tết tự buổi trưa
Chẳng áo mới chẳng có gì thay đổi – nhành đào rực rỡ nở tung tự tại – chẳng là Tết hoa cũng nở thế thôi mà!
Cũng có bánh chưng – bánh tét – chút mứt ngọt ngào – Ừ cũng đón chút Xuân – Mưa đang tầm tã.

Đăng tải tại Văn | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Đời Đá Vàng

Đi hay không đi! Năm đang dần tàn tháng cũng đã tận, gối mỏi chân chồn, nhớ thuở nào nói đi là đi, bây giờ phải tính đến tính lùi nào là sức khỏe nào là thời gian Xuân hay Hạ, Thu hay Đông, sao cho hợp với xương da tim dạ, lạnh quá không thích nóng quá không ưa, lại thêm những lỉnh kỉnh bất ngờ từ gia đình con cháu nữa chứ!
Nhìn hình ảnh tràn đầy đi đây đi đó khắp nơi toàn thế giới của bạn bè bằng hữu trong các nhóm điện thư, khóa này khóa khác thấy mịt mù xa quá, Âu Á Bắc Nam, hai chân hẳn bị tê cứng với những chuyến bay dài chán ngán, rồi cả tuần mất ngủ vì khác múi giờ bỗng dưng mất cả sự hăm hở thuở xưa. Thuở xưa là vài năm mới đây thôi không xa lắm đâu, Khổng Tử đã nói rồi mà:
– Ngô thập hữu ngũ nhi chí ư học – tam thập nhi lập – tứ thập nhi bất hoặc – ngũ thập nhi tri thiên mệnh – lục thập nhi nhĩ thuận – thất thập nhi tòng tâm sở dục, bất du củ. Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Văn | %(count) bình luận

Bà Nhà Quê

– Hôm nay mình làm gì ?
Cô Út bảo: đi mua bánh ăn, mua một tặng một! Má in coupon đi nha!
Má ngơ ngác: In từ đâu?
Cô Út: Facebook!

Cách đây 14 năm facebook là cái gì đó mơ hồ lắm, các cô các cậu tuổi tròn trăng teenager gọi các bậc phụ mẫu biết đến trang mạng facebook là: super mom – incredible dad – she or he has account on facebook thêm chữ LOL, nay thì các cụ cũng đã có tên tuổi trên mạng face book hằng hà, có loạng quạng không hiểu chỗ ni chỗ tê, các cô các cậu “nhăn nhó” giúp đỡ, đồng thời cô cậu tạo thêm một account dùng tên khác kết nối với phụ mẫu, dĩ nhiên nơi này toàn ghi những điều tốt đẹp, không có hình ảnh “điên khùng nhố nhăng,” trong khi account thật sự dùng liên kết với bạn bè hoàn toàn trái ngược, hình được chụp ở những góc cạnh không có ghi trong sách dạy chụp hình, có thể là chiếc lưỡi dài le ra, cùng đôi mắt trợn ngược, tóc có ba màu đối nhau, cùng những câu thần chú viết tắt bằng ký tự.

Thôi thì phụ mẫu cũng đã từng một thời ngang dọc, cũng leo rào, cũng gian dối, cũng linh tinh lang tang, trong khoảng tuổi do dự giữa thành niên và hoa xanh hoa tím, đành làm lơ không biết đến cho xong. Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Văn | %(count) bình luận

Giáng Sinh 2018

Hình ảnh | Posted on by | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Mùa Cưới!

Chập chùng cây xanh là điều đập vào mắt tôi trước tiên, kế đến là không khí ươn ướt của sương – không phải sương mà là mưa bụi, hạt bụi mưa không làm ướt tóc chỉ có thể vương mắc áo len, tôi nhắc đến áo len dù lâu rồi tôi không còn dùng áo len nữa! Áo len không đủ ấm với khí hậu nơi này.

Khoảnh không gian rất nhỏ, mái hiên nhà buổi chiều nắng đã tắt. Tôi nheo mắt nhìn, xa xa giải lụa mây trắng đục phủ lên chập chùng xanh, chập chùng xanh ngút mắt. Tôi hít làn không khí ngọt ấy, không khí có mùi thông pha vào mùi cá đang được chiên trong chảo. Tôi cảm được sự pha trộn giữa đời thường và chút mơ mòng con người có thể cùng lúc thụ hưởng. Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Văn | Bạn nghĩ gì về bài viết này?