Toàn bài thơ quá chừng là quá chừng “gieo tiếng ác” Bài thơ này là một trong hai bài Nguyễn Tất Nhiên viết có chức sắc của Thiên Chúa Giáo – ông dùng linh mục và sơ trong thơ của mình, thời ấy cũng cùng với tác phẩm của Lệ Hằng “Tóc Mây” trong tập thơ Thiên Tai! Đọc tiếp “”
Sáng nay thức giấc vui Sáng nay đứng dậy vui Sáng nay cười trong gương Vui hót líu lo như chim với chàng vui lá lay nắng vương vãi khắp vườn vui trái chưa chín sóc đã ăn vui (hẳn là chát nên chỉ cắn một miếng rồi để lại dưới gốc) Ớt đỏ đẹp hơn màu son vui (không trồng mà mọc lại trách sao không hái vào ăn) táo tàu trái nhiều hơn lá vui (người ta bảo không nên ăn nhiều máu tốt dồn lên não – Khổ) kỷ tử đỏ tươi thõng thượt hoa tim tím dễ yêu (Người ta bảo ăn vài trái thôi không nên ăn nhiều mắt sáng quá sẽ thấy nhiều hơn người khác – Khổ) hoa oải hương nở – hoa lai sinh (hoa lài) nở – hoa bụp nở – hoa diên vĩ nở – hoa thanh long nở – hoa thiên lý nở – hoa tình nở – lại khúc khích cười như ngày biết mình yêu người ta! Nở chung như thế biết hương của hoa nảo hoa nào? Từ từ thôi từ từ thôi
Bà có đi bộ không? Đừng có mà khoe lung tung lên trời đó nhá!
Đã bảo “sống một mình sướng hơn” kia mà hứ!
Hơn nửa thế kỷ vẫn linh tinh lang tang thế đấy – Chàng thì kín đáo – Nàng thì lăng xăng Chàng đứng im như tượng, nàng bay lượn như chim Chim đậu trên vai – thế là bị chụp bỏ vào lồng Đáng đời! Dạ em theo đây – chíp chíp chíp
Anh sợ những cột đèn đổ xuống
Rồi dây điện cuốn lấy chúng ta
Bóp chết mọi hi vọng
Nên anh dìu em đi xa
Ði đi chúng ta đến công viên
Nơi anh sẽ hôn em đắm đuối
Ôi môi em như mật đắng
Như móng sắc thương đau
Ði đi anh đưa em vào quán rượu
Có một chút Paris
Ðể anh được làm thi sĩ
Hay nửa đêm Hanoi
Anh là thằng điên khùng
Ôm em trong tay mà đã nhớ em ngày sắp tới
Chiếc kèn hát mãi than van
Ðiệu nhạc gầy níu nhau tuyệt vọng
Sao tuổi trẻ quá buồn
như con mắt giận dữ
Sao tuổi trẻ quá buồn
như bàn ghế không bầy
Thôi em hãy đứng dậy
người bán hàng đã ngủ sau quầy
anh đưa em đi trốn
những giày vò ngày mai
Thanh Tâm Tuyền (1936-2006), tên thật là Dzư Văn Tâm, là một nhà thơ, nhà văn người Việt nổi tiếng, được biết đến với những cách tân thơ ca táo bạo. Năm 1956, lúc tròn 20 tuổi, ông đã nổi tiếng với tập thơ Tôi không còn cô độc, và năm 1957, lúc 21 tuổi, với tiểu thuyết Bếp lửa (viết năm 1954) “mô tả khung cảnh Hà Nội trước 1954, với những người ra đi cũng như những người ở lại, cả hai đều bị giằng co bởi những chọn lựa miễn cưỡng, sự chia ly hay cái chết.” Thanh Tâm Tuyền có ảnh hưởng lớn trên văn học Việt Nam giai đoạn 1956-1975 và cả những năm về sau này. Bút hiệu khác: Đỗ Thạch Liên.
Một số thơ của ông đã được Phạm Đình Chương và Cung Tiến phổ thành những nhạc phẩm rất nổi tiếng như:
Bài ngợi ca tình yêu, Đêm màu hồng, Lệ đá xanh, Nửa hồn thương đau.
Sự thay đổi của những điều tôi ghi nhớ của tháng 4 thay đổi theo từng thời kỳ!
1990
Tạo tổ mới cho chính mình:
Nhìn đôi chim đang tha cỏ khô làm tổ qua khung cửa kính, tôi nhớ ngày ấy tôi cần mẫn đến trường – miệt mài học – hăng hái đi làm – nhìn thấy tương lai.
2020
Các con an toàn học hành đến nơi đến chốn – Vợ chồng hạnh phúc vun quén tổ ấm bình an, cuối tuần là những ngày vươn ra ngoài với bao hoài bảo dù ngày trong tuần như con ong chăm chỉ mỗi sáng lo bếp núc xong là đến văn phòng hát líu lo: “Good morning ò ó o!” chiều về nhà bữa cơm không bao giờ thiếu vắng vợ chồng con cái nay chỉ còn hai, món ăn đơn giản nhưng ngon vì ấm tình già.
Viết cho báo mỗi tuần, học bao điều thú vị từ chiếc máy vi tính, tạo trang web riêng cho chính mình, thu giọng hát – hòa vào nhạc nền có sẵn thay vì phải đàn hay đợi bạn hữu đàn cho hát, nhạc đoàn không sinh hoạt mỗi tuần vì các cháu đã vào đại học, một số lập gia đình đi xa, các bác cũng đã lớn tuổi hơi chẳng còn ngón tay chẳng còn nhanh nhậy, xếp đàn vào hộp – hát cũng đủ vui!
2010
Tứ thân phụ mẫu dần an nghỉ – các cháu ngoại là nguồn vui cho ông bà – Vợ chồng bắt đầu những chuyến viễn du ngắm thế giới chung quanh – thay vì đi khắp các tiểu bang của nước Mỹ nơi đã cưu mang và đổi cuộc đời của gia đình một lần nữa sau biến cố 1975.
2020
Vượt qua cơn đại dịch – quý từng hơi thở còn lại, thôi không làm việc nữa nhớ văn phòng nhớ từng khuôn mặt bệnh nhân nhớ từng thiết bị nhớ từng món thuốc nhớ từng câu khuyên nhủ bệnh nhân, để khi gọi hỏi thăm là câu: Tuyệt vời không bị đau bị hành gì hết! Thôi thì chỉ nhớ cũng vui!
Và bây giờ là những niềm vui còn lại, tha hồ viết lại thôi không viết nữa – biết kể thêm gì nữa đây?
Bài thơ này tôi viết không theo luật bằng trắc đã lâu khoảng cuối thập niên 90, từ câu anh nói khi đi làm xa! Tình vợ chồng đôi khi quên đi câu nói:
Em yêu Anh hay Anh yêu Em vì nghĩ chỉ cần chung thủy chỉ cần bên nhau là đủ!
Với kỹ thuật của trí tuệ nhân tạo, tôi cũng thử xem sao, ai ngờ giọng hát phát âm chữ “khúc khuỷu” quá hay – tôi có thể yêu cầu âm thanh nào tôi thích nhịp điệu nào tôi muốn, xem ra không cần sai khiến chi nhiều AI đã tự soạn cung bậc theo vần bằng trắc luyến láy – tôi không thể hát theo nốt anh AI hát – tôi đang sống trong thời đại đặc biệt quá, các nhạc sĩ gạo cội đã ra đi, nếu còn tôi không biết các ông nghĩ gì, phê bình gì cho khúc nhạc không do con người sáng tạo ghi từng nốt xuống!
Hãy nói yêu anh đi em
Biết đâu ngày mai
động đất
Hay chiếc máy bay
rớt bất ngờ
có anh trong đó
Nên chi
Hãy nói tiếng yêu anh
ngay bây giờ
em ơi
Đời sống bấp bênh
Tiếc làm chi
Giữ làm chi
Thầm thì với anh lời mật ngọt
Hãy nói yêu anh đi em
Anh sẽ cám ơn em biết mấy
Một mai anh chết
Với tình yêu em trong tim
Anh sẽ mỉm cười
an nhiên
đi về thiên cổ
Hãy nói yêu anh đi em
Anh không hề van xin ai
Trừ em
Người anh yêu dấu
Người đã theo anh
Từ tuổi xanh đến lúc tóc ngã màu
Vẫn giữ trong tim cô láng giềng bé nhỏ
Mái tóc tiên nhẹ bay trong gió
Tiếng lục huyền em gảy khúc tình tang
Tiếng cười em ngọc rớt mâm vàng
Tiếng hát em thênh thang
Lời thơ em mênh mang
Ru giấc anh trong những đêm tay vàng khói thuốc
Em yêu ơi
Qua những khúc sông đời khúc khuỷu
Qua những cơn giông tố phũ phàng
Qua những đau thương chất ngất
Em tinh tuyền: Thiên Nữ Của Đời Anh