Nhuốm Màu Thời Gian


Là Mẹ có dễ không nhỉ – đến nay khi đã có cháu ngoại rồi mình nhìn ngắm lại khoảng thời gian làm mẹ của mình nhiều bồi hồi không tả – các bạn trên facebook đăng những hình ảnh thuở xưa khi các cháu còn bé nay các cô các cậu ấy đã thành nhân hình cậu bé sún răng nay là bác sĩ – cô bé tóc bum bê nay là kỹ sư – có cháu không là gì cả chỉ có một gia đình êm ấm để các bà mẹ được lên chức làm bà nội bà ngoại đã là đủ! Đọc tiếp “Nhuốm Màu Thời Gian”

Đậu Phụ – Tàu Hũ


Hôm nay nắng đẹp quá
Ước gì chụp được mùi hương nhỉ,
Gởi em gởi bạn chút tình phương xa!
Trong vườn những đóa hồng nở rộ thật đẹp thật rực rỡ chỉ cần nắng lên

Hứa sẽ viết cho em cho bạn về món tàu hũ tào phớ cách làm đậu phụ nữa – Nhớ quá đi thôi có một thời!

Cái thời chuẩn bị sang Mỹ, giấc mơ bỏ nước ra đi khoảng cuối thập niên 1980, khoảng thời gian người ta có câu “cột đèn có chân cũng đi”, lúc ấy chẳng biết tương lai sẽ thế nào sẽ làm gì nếu được ra đi ODP hay HO, tin đồn từ mọi nguồn nhất là khi đứng trướcSở Ngoại Vụ Nguyễn Du chờ ngóng – Đọc tiếp “Đậu Phụ – Tàu Hũ”

2020

Tin được không?
Hôm nay ngày 1 tháng 1 năm 2020, tối qua giống như mọi tối khác đôi mắt theo đúng đồng hồ cơ thể đòi nhắm lại cho dù chung quanh là bác là bạn những người tôi đã chia sẻ cùng một thời rất tăm tối nhưng rất chân tình – có rau ăn rau có cháo ăn cháo! Ngồi nhắc lại chuyện thời 1975 tìm đầu mối xem từ đâu mà gặp từ đâu mà thân từ đâu mà thành một phần nhỏ nhoi trong cuộc đời nhau, cái phần nhỏ nhoi ấy khi nhắc lại có bao điều để trân trọng nâng niu dù quên quên nhớ nhớ – cười đến nỗi chảy cả nước mắt vì nghe câu: “Người tình của em – người tình của chị!”
Nhìn đuôi mắt, nhìn con cái chung quanh các cháu mạnh khỏe nên người, nhớ thuở ba me còi cọc không biết tương lai về đâu – nhớ thuở Bà lê la tìm cách sống vẫn nụ cười kiêu hãnh trên môi! Những ngày đạp xe cong lưng mồ hôi tuôn không biết mệt tìm được vài đồng cũng chia cho bao người, những cọng rau muống dành nhau ăn khi đói những ly cà phê em pha cho uống từ món tiền lời nhỏ nhoi kiếm được mỗi ngày mà tụm nhau nói chuyện lấp biển vá trời!
Biển vẫn dâng sóng – trời vẫn mênh mông chỉ chúng mình ngồi ôn chuyện cũ và nói chuyện bây giờ em có được “master – PHD” “Em có công ti riêng” “Đời sống em viên mãn” “Con em sắp có gia đình”!
Những câu reo: “Trời ơi! nhận ra ngay!” “Đúng không ????” – Thật không” – Nhất định phải tìm thấy bằng xương bằng thịt!
Ừ ngay khoảnh khắc giữa 2019 sang 2020 chúng tôi ngồi nói chuyện như thế – “Ôn cố tri tân!” cậu em nói, tôi nghĩ cần gì phải ôn mới nhớ, tân thì mỗi giây hoán chuyển đã đổi mới từng ly khí quyển chung quanh cơ mà!

Tôi tin thời gian trôi, không gian thay màu mỗi khắc mỗi mùa và tình người quyến luyến nhau bất biến, cho dù yêu thương không thể đo lường nặng nhẹ còn tùy theo duyên tùy theo nợ mà vương mang hay quên lãng – Chẳng ai có lỗi vì yêu, vì thương, và đôi khi người ta dùng chữ: “Sống như ngày mai sẽ tận thế!” đọng lại là hương thời gian thanh thanh – màu thời gian tím ngát mơ mòng.
Tôi không thể thức để nghe tiếng pháo mừng thế kỷ mới 2020 – Nhớ hai mươi năm về trước 2000, vợ chồng con cái tôi cùng thức để đón giao thừa tại Pasedena thơm ngát mùi hoa hồng lễ hội!
Sáng nay theo đúng đồng hồ sinh học tôi thức đúng giờ như mọi ngày để đón năm mới cùng người tôi yêu thương, thoáng hương cà phê thơm ngát – quá khứ đã qua là nền tảng cho hiện tại hôm nay.
Chúng tôi đủ mạnh mẽ để chịu đựng tha thứ bao dung cho những đau khổ con người phải đối phó và chúng tôi cùng biết tận hưởng những hạnh phúc rất nhẹ nhàng đang có! Mùi hạnh phúc ngọt ngào mỗi sáng.
Xin Vâng, đêm quá chúng tôi đã cùng cất tiếng hát chúc mừng nhau: Xin vâng Mẹ dậy con hai tiếng Xin Vâng hôm qua hôm nay và ngày mai – Xin Vâng mẹ dậy con hai tiếng Xin Vâng – hôm qua hôm nay và suốt đời.

Thương yêu gởi đến nhau tâm an – tình an – đời an – thế gian an vào ngày đầu của năm 2020 ./.

1-2-3

Biết đếm không?
1-2-3
Con nít lên ba sẽ giơ ngón tay trọ trẹ bi bô
Cụ bà 60 giả vờ không biết đếm
Cụ ông 70 nguầy nguậy lắc đầu
chỉ 3 ngày nữa thôi sẽ 20/20
Con số ngày xưa khi còn đi học – chỉ mong thấy nó trên tờ giấy bài thi
Con số 20 tràn trề sức sống – tóc bóng da căng
Nay thấy 2020 lòng nhấp nhô sóng tiếc
tim chập chùng mây cuồng!
Đến cõi đời này oe oe tiếng khóc
Lìa cõi tạm đi mắt nhắm tay xuôi
Còn ba ngày nữa thôi – – –
Lòng xao xuyến quá
Dưng không khối u bị xé tô xám xịt tranh đời
Hạnh phúc hồng – khổ đau rạn nứt
Rán níu nhành hoa xưa – đá tung viên sỏi cấn
Mà sao tháng ngày chưa lẩy được dằm tim!

Đếm thử đi chỉ 3 tiếng thôi – Một Hai Ba

2019 tận!

Quỳnh Hương

Hôm qua chậu hoa quỳnh hương của tôi bung nở, hoa đã bắt đầu nở từ mùa Xuân, nhưng chỉ lác đác vài đóa, tối qua mới gọi là nở, tôi không đếm có bao nhiêu hoa, nhưng những cánh hoa trắng toát xoắn xuýt vào nhau, nhụy đối nhụy, cánh đan cánh. Nhất là sau khi tôi ép cho nhánh lá quỳnh trở thành một thân cây vững trãi, cưu mang khóm lá tròn trịa bên trên, như một lẵng hoa.
Tôi yêu quỳnh hoa không vì tại sao , không vì lý do nào cả chỉ vì Quỳnh đã là tên của Mẹ tôi.
Mẹ tôi mất sớm chưa đầy tuổi bốn mươi. Nụ cười hiền dịu của Mẹ luôn nhẹ nhàng an ủi tôi mãi đến bây giờ.
Bác tôi, anh lớn nhất của mẹ, cho tôi nhánh Quỳnh trồng để nhớ Mẹ năm 1972, tôi biết hoa Quỳnh từ dạo ấy. Dạo hoa Quỳnh là loài hoa quí ở Việt Nam, hiếm người có và ít người biết đến, biết chăng chỉ qua những câu chuyện kể, hoa quỳnh là nàng tiên bị mắc đọa sau khi làm vỡ chén vàng trên thượng giới, hay là câu chuyện huyễn hoặc khóm lá quỳnh là nơi để những hồn ma bóng quế ghé vào cư ngụ. Đọc tiếp “Quỳnh Hương”

Mắt Biếc

Lâu lắm rồi mình mê hát nhạc Cung Tiến, đầu tiên là bài Thu Vàng quá dễ để hát vì vừa lên trung học đã được nghe để múa cùng các bạn trong ban văn nghệ, sau đó đến Hương Xưa leo dần lên Nguyệt Cầm, mò mẫm hát Đôi Mắt Người Sơn Tây , bước đến Lệ Đá Xanh rồi sau cùng là Mắt Biếc.
Đọc tiếp “Mắt Biếc”

Thiên Thu – Nguyễn Tất Nhiên

(Bài thơ buồn ơi là buồn – Nguyễn Đức Quang cho nốt vào để mình hát lại càng chẳng thể nào vui – nên ai đang buồn đừng nghe – ai đang vui lại càng không nên nghe – đừng hỏi tại sao lại hát lại đăng nghen – Tại cô bạn gõ bài thơ Thiên Thu than là chưa từng nghe bao giờ – Hừm ngoài trời đang mưa đang bão – thế là nhạc chảy như nước ngoài hiên)


Sao thiên thu không là xa nhau?
nên mưa xưa còn giăng ngang hồn sầu
tôi đứng như cây cột đèn gẫy gập
và một con đường cúp điện rất lâu Đọc tiếp “Thiên Thu – Nguyễn Tất Nhiên”

Gà Tây

Cuối đời lá về đất
“Tháng Mười chưa cười đã tối” nay đã cuối tháng 11 trên con đường về nhà đã không còn ánh nắng nhạt cuối ngày, ánh nắng thoi thóp cũng không. Tháng mười đã qua, tháng mươì một cũng đang qua, cuối năm đang đến. Lá cũng gần cạn trên cây vòm lá vàng thưa dần, dưới gốc xác lá nhiều hơn những khoảng tròn chung quang tán cây những con đường ngập lá.
Mùa lễ Đông đang đến cái lạnh se sắt khô da thường làm lòng người ta chùng xuống. Ở tuổi đôi tám chưa ai nghĩ đến những nốt chùng, chỉ là những âm thanh bay bổng bốc hơi. Đọc tiếp “Gà Tây”