Số Mệnh

Động đất hơn năm chấm, hoa vẫn nở tím bờ giậu. Cháy rừng lan vào nhà cư dân, mây vẫn lãng đãng bay. Chỉ khi đang lái xe quẹo trái qua bảng ngừng tự giác (stop sign), suýt chút nữa bị một chiếc xe chạy vội, không ngừng đúng luật đâm vào mình, thì hoa và mây mới không còn tồn tại.

Ông bà xưa nói đúng, điều bất hạnh không xảy đến với mình, thì xem như không có nó trên cõi đời này, cho dù cả vạn tiếng lao xao huyên náo chung quanh.
Sống chết hợp tan bây giờ không còn là suy nghĩ cho tôi, người thích kể lể nữa, chỉ còn tự hỏi mình – hôm nay sẽ làm gì cho “anh của tôi” vui.

Đọc tiếp “Số Mệnh”

Tản Mạn Cuối Tháng Ba

Tôi bỏ rơi góc nhỏ  bàn viết này của tôi vì những góc nhỏ khác của đời sống. Chuyện gì tôi cũng thích  cũng muốn ôm đồm  cũng muốn hoàn tất  cũng muốn chu toàn sợ không làm thì mất.  Mất như tôi đã mất những yêu dấu của tôi đột ngột, mất Mẹ 1972 rồi mất Cha tháng 5 1975 sau khi ông bị bắt đi và mất trong trại cải tạo sau đó vài tháng.


Đời sống của tôi bây giờ êm ả bình an như những thân cỏ. Tôi nhớ ngày còn bé dại , chưa đủ mười tuổi mùa nghỉ hè, trước khi đi làm bố tôi hay ra đề tài cho các con ở nhà tập viết: “Lớn lên con thích sẽ làm gì?”. Tôi đã viết trả lời ông: “Con thích được làm cỏ!” và tôi vẽ căn nhà tranh có cửa sổ, có màn treo kéo sang hai bên, ngoài khung cửa chập chùng núi  có cây dừa cao, trước nhà có dòng sông lượn lờ và cỏ mọc khắp nơi. Tôi còn nhớ điều này mãi  vì tôi được 0 điểm trong khi các em bé hơn tôi ráng viết vài câu lại được những điểm cao hơn! Bây giờ tôi hiểu Ông muốn tôi phải viết một bài văn dài rành rọt nhiều câu thay vì vẽ và   trả lời cho xong để đi chơi banh đũa.


Căn nhà tôi ở bây giờ có vài chi tiết giống như tôi đã vẽ ngày còn thơ dại ấy  và tôi  luôn cảm thấy tôi giống cỏ! Cỏ chan hòa xanh, cỏ bình an sống dù có thế nào có ra sao. Tôi nghe một câu thơ không biết từ đâu: “Xin làm cây cho chim đậu – xin làm cỏ cho lá nằm”. Buổi sáng trong lành của tôi luôn bắt đầu với tiếng chim ríu rít và hôm nay đã là ngày cuối tháng Ba trời vào Xuân sau cơn bão giông bất chợt! Có điều gì đó trong tôi không bình an như trước nữa vì toàn thế giới đang dậy sóng COVID19 – tôi đang tự nhốt mình trong nhà và không biết thời thế sẽ chuyển biến thế nào sẽ ra sao giống như khoảng thời gian của tháng Ba 1975.

Cách nay vài mươi năm tôi hay kể lể cho các con nghe những điều xảy ra vào  tháng Ba mà tôi được chứng kiến mỗi ngày trên đài truyền hình số 9 chỉ phát hình vài tiếng ban đêm, Bố tôi lo lắng khi báo chí đăng tải tình hình chiến sự ngày một nóng bỏng, chuyện nên làm gì nếu chiến tranh xảy ra ngay tại Sài Gòn, tôi vẫn thản nhiên không đọc tin chiến sự chỉ mở phần truyện dịch mỗi kỳ hay thơ văn ra đọc, tin biểu tình tin gài bom tôi không cần biết, chỉ đến khi họ hàng trong đoàn người bỏ chạy cộng sản từ miền Trung về được đến Sài Gòn tôi mới có chút hoảng hốt đi mua đủ thứ như lời Bố tôi dặn dò, rồi gia đình tôi được di tản tuần thứ ba của tháng 4 năm 1975 nhưng không đi, ở lại để chứng kiến cảnh người như ong vỡ tổ khắp phố phường muốn bỏ chạy cộng sản mà không biết phải chạy đi đâu, tôi nghe tiếng đạn pháo kích lần đầu tiên, thấy máy bay trực thăng bay đầy trời ngày 28 – 29 tháng 4.  Tôi cũng hay kể những chuyện xảy ra sau ngày 30 tháng Tư  hay dặn dò  ngay cả khó chịu khi thấy các con có vẻ như được hưởng thụ nhiều quá, chê bai món này ngon món kia dở quần áo này đẹp quần áo kia xấu, trong tôi những hình ảnh lê la tội nghiệp của những người hành khất, những khó khăn ngày thiếu gạo, thiếu cơm, những lo lắng không đủ ăn cho một ngày chợ vắng không thế nào quên được.  Cho đến một ngày, các con tôi  nói thật: “Mẹ ơi chuyện đó trong quá khứ rồi, sao me bắt con phải nhớ?”


Tôi sững sờ và chợt hiểu, uốn các con bằng cách đặt những khó khăn nhục nhằn cha mẹ đã gánh chịu xuống vai các con là không đúng, mà phải trang bị cho các con  kiến thức căn bản về cuộc đời, thả các con vào xã hội, cho các con đụng chạm vào cuộc sống, phải thấy phải nghe và tìm hiểu về nguồn về cội,  thời gian không gian sống đều có những đau khổ, dằn vặt hình thức khác nhau, nhưng cảm nhận lo toan sợ hãi giống nhau. Tôi thôi không đặt thêm lên vai các con tôi những đau đớn tôi đã trải qua. Thế hệ kế tiếp sẽ tìm hiểu để đọc những điều bao nhiêu chứng nhân thuở ấy cố gắng lưu giữ lại về khoảng thời gian tôi đã sống.


Thế kỷ này con người khác xa với thế kỷ trước vì máy móc ảnh hưởng vào đời sống nhiều quá, khiến con tim dường như cũng trở thành chiếc máy hoàn hảo theo dõi số liệu ngân hàng chứng khoán lên xuống nhiều hơn cảm nhận được nụ cười ngấn lệ đến từ người chung quanh. Vài tuần nay thế giới chới với, cuối tháng Ba đầu tháng Tư trong tôi lẫn lộn 1975 – 2020, 45 năm trôi đi mà ký ức còn nguyên để so sánh chuyện xưa chuyện nay, để thấy các con đang lo cho các cháu, để thấy mình băn khoăn không biết phải làm gì giữ khoảng cách an toàn trong nỗi nhớ muốn ghé thăm.


Các con tôi bây giờ có gia đình riêng, cơn bão lần này to tát quá, con người phải tự cách ly nhau tránh xa nhau, trái tim bỗng đập nhịp chậm hơn muốn đến gần nhau hơn, biết rằng nhừng con số chỉ là ảo vọng, hơi ấm vòng tay thật sự nuôi sống niềm tin  chia xẻ khó khăn thành chất keo gắn bó, tôi khuyên các con nhớ giữ trong ký ức những điều nhân bản đang xảy ra người cứu giúp người, đừng ghi lại những nghi kỵ xấu xa hằn thù chia cách thấp cao, để mai sau kể lại cho các cháu của tôi nghe. Sợi dây liên kết nhân loại không khởi đi từ nghi kỵ , nó phải bắt đầu từ những cảm thông.

Như Hoa Ấu Tím – tháng Ba 2020

Dứt Tình

Hôm qua B đến gặp tôi, mái tóc dài màu nắng được cột bằng năm sợi thun nằm thẳng thớm sau lưng, khác với mọi hôm chỉ được buộc sơ xịa bồng bềnh, đến cả chiếc áo thun màu đen cũng điệu đàng, không như mọi hôm là chiếc áo nhăn nhúm vừa lấy từ máy xấy ra. Anh chàng đẹp trai, có khuôn mặt tôi đã khen giống hình ảnh của Jesus lần đầu gặp mặt.

Tôi nói: – Nếu đau chút xíu đừng giận nha B, hôm nay không có thuốc tê đâu!

B trả lời: – Còn gì có thể đau hơn khi tôi vừa ký giấy li hôn trước khi đến đây!

Không biết phải trả lời thế nào khi nghe thế tôi ngập ngừng: – Chao ơi! tôi nên chia vui hay chia buồn đây B?

Đọc tiếp “Dứt Tình”

Ngon nên Độc – Thịt hay Rau

Tự dưng hôm nay nhớ đến vị món thịt ba rọi khìa, mà lâu lắm rồi không sao tìm ra được, cũng một cách nấu cũng một cách nêm mếm mà tại sao vị giác không tìm lại được hương xưa.

Có nhiều món ăn trở thành kỷ niệm, luồn lách nằm đâu đó trong lòng. Chợ ngày nay bày thịt thứ tự trong tủ kính, chợ ngày xưa thớt thịt heo, cả một tảng thịt heo treo trên móc sắt.

Cho đến nay tôi vẫn không hiểu tại sao người ta gọi quầy bán thịt là thớt thịt, có lẽ tại người ta có cái thớt thật to để trên sạp bán chăng? Thớt thường được dùng bằng thân cây me già, đường kính đến nửa thước, dầy đến hơn ba tấc, nó bị khuyết hẳn một góc nơi ông hàng thịt dùng chặt nhiều năm. Nói đến ông hàng thịt, lại nghĩ đến cái bụng phệ và tấm tạp dề màu cháo lòng, hình ảnh nối tiếp hình ảnh. Nói đến tấm thớt nhớ hàng me đường Trần Quí Cáp, khoảng năm 1978 hàng cây bị đốn và người ta bán thớt me ngay bên lề đường. Rồi nhớ đến buổi sáng mờ sương, chiếc xe tải chở thịt heo từ lò mổ heo Chánh Hưng đến chợ, từ chiếc xe này, người ta vác từng nửa con heo một, vào chợ giao cho bạn hàng.

Đọc tiếp “Ngon nên Độc – Thịt hay Rau”

Đi Về

Tiếng kèn xe là điều khiến tôi biết tôi đang ở đâu, không phải San Jose, không phải Little SaiGon, không phải Houston Texas, cũng không phải ở Pháp, Na-Uy, hay Đức quốc.

Tôi đang ở trong cơn mộng mỗi đêm của bao  năm, tôi đang ở ngay trong tiềm thức mơ màng thảng thốt bao năm, bao năm chưa một lần nằm mơ thấy hình ảnh xứ sở mới nơi tôi đang sống trong ấy.

Trở lại trong cơn mưa đầu mùa, hơi đất ẩm bốc lên là lạ. Không còn cỏ để mùi mưa thơm như xưa, không còn những giàn hoa tim vỡ, không còn những lá me xưa che khoảng đường vắng, lá đuổi theo tà áo vờn bay, khiến lòng tôi rưng rưng nghèn nghẹn.

Đám nhau của tôi được chôn có lẽ đã tan mục thành thức ăn cho cây cỏ, ngay cả cỏ cây đã chẳng còn tồn tại phần bụi cát đám nhau xưa. Nơi cắt rốn đã vũng biến đồi, đồi hóa vũng, lồng ngực râm ran nhoi nhói.

Đọc tiếp “Đi Về”

Phượng Thẫm Tình Xưa

Những chiếc giỏ xe chở đầy hoa phượng
Em chở mùa hè của tôi đi đâu ?
Chùm phượng vỹ em cầm là tuổi tôi mười tám
Thuở chẳng ai hay thầm lặng – mối tình đầu!

Hôm nay chợt nhớ thương người 
Tiếng ve mùa cũ rụng rời vai anh 
Trưa vàng cỏ biếc vườn xanh 
Môi ai chín đỏ đầu cành phượng xưa!

“Nụ Hôn Đầu” của Trần Dạ Từ

Vâng! Phượng là biểu tượng cho thời hoa mộng đơn sơ, Phượng là đặc trưng cho vương vấn ngày Hè, Phượng mang mác nhớ nhung, Phượng rực rỡ đợi chờ . Phượng đã chứng kiến bao mối tình đầu, đã vờ quay đi khi nụ hôn trao vội và cũng đã ủ ê khi đôi lứa nói tiếng chia lìa.

Màu đỏ thật tươi nổi bật trên nền lá xanh mượt còn gì đẹp hơn nữa chứ, chữ nghĩa nào màu sắc nào cho tôi diễn tả vẻ đẹp rực rỡ của hoa chen vào lá, nhất là cánh môi màu trắng điểm những giọt vàng  giọt cam duyên dáng, những nhụy hoa tinh nghịch ngỏng cổ rung rinh như chú gà trống vừa lớn vươn vai làm điệu! Hỏi hết các chị đã một thời nữ sinh áo trắng có ai chưa từng bối rối vò nát cánh Phượng trong tay, có ai chưa từng xé nụ lấy nhụy hoa chơi đá gà rồi cười khúc khích, hay nhẹ nhàng hơn nhặt những cánh phượng ép thành hình bướm tặng nhau, lấy màu thoa lên môi làm điệu!

Đọc tiếp “Phượng Thẫm Tình Xưa”

Xôi

Hôm qua Chủ Nhật thích ghê

Xế chiều mẹ dọn xôi chè một mâm

Cha con ai nấy đều ăn

Chè đường ngọt xớt trộn dầm với xôi

Xôi vò nếp dẻo, đậu bùi

Lẫn trong vị ngọt có mùi nhài thơm

Cha con tấm tắc khen ngon

Mẹ cười nhìn thấy hết trơn mâm chè!

Đây là bài học thuộc lòng của thập niên 60 sau hiệp đinh Geneve 1954 nước Việt chúng mình chia hai Nam và Bắc – xôi chè từ miền Bắc vào Nam – cách nấu nướng của hai miền có hương vị khác nhau ngay cả cách nấu chi tiết hay xởi lởi đều nói lên tính cách mỗi miền nhưng tựu chung là miền nào cũng duyên dáng và mặn mà theo kiểu của miền ấy – Miền Trung cũng có vị có hương của miền Trung có cả cung cách cổ truyền xứ Thần Kinh huyễn hoặc nhu mì nhưng ngầm thương trộm nhớ!

Đọc tiếp “Xôi”

Bánh Tằm Bì

Một món ăn trong kỷ niệm thời học trò của tôi. Món ăn có đón đưa, có mắc cỡ đỏ mặt mím môi . . . rồi thôi. Người bạn đi ăn chung, cũng có người đưa đón, cũng mắc cỡ đỏ mặt mím môi . . . cũng rồi thôi không đi đến đâu hết!

Câu chuyện món ăn lồng vào kỷ niệm không ít, từ những món ngọt ngào: những ly chè đậu bánh lọt nước dừa, dừa tươi, dừa nước, chuối – bắp nướng, cà phê, kem Hoàng Gia – Mai Hương, bánh ngọt Givral, đến những món mặn mà: bột chiên, bò bía, bún riêu, canh bún, bánh bèo, bánh tằm bì, bánh mì thịt nguội, mì, phở . . . Món ăn hòa với kỷ niệm có nhiều khía cạnh, từ bình dân tăng dân lên trung lưu, đôi khi “đột phá” đụng đến giai cấp thượng lưu một lần cho biết với người ta, bất chấp tiêu mất một tháng tiền để dành.

Đưa người mình “để ý” đi ăn uống là giai đọan bắt đầu tiến đến “xa hơn” chút xíu trên con đường “Tình Ta Đi”. Con đường ấy, thoạt tiên phải có tả phù hữu bật, chỉ hai người với nhau khó ăn khó nói, thêm một người bạn thân làm cảnh, làm nhân nhị đẩy đưa cho mình dễ ngỏ lời, tại sao lại không?

Đọc tiếp “Bánh Tằm Bì”

Palindrome Day!

22-02-2022 – con số tuyệt đẹp trên dưới trái phải giống như chơi lò cò trên dưới bàn đạp: Palindrome Day! Từ điều này người ta tin rằng ngày này nên có đôi có cặp – đừng tưởng là đúng mà ngồi mộng mơ nghe quý bằng hữu – đọc thật to lên nhé – hai hai không hai hai không hai hai cứ hai hãi – loạn cả lên – theo cách bói cộng các số lại bằng 12 lại cộng 1 với 2 thành 3 – úi trời bấm quẻ số ba này là bù trớt:

– Một người đi với một người
Một người đi với nụ cười hắt hiu
Hai người vui biết bao nhiêu
Một người lặng lẽ buồn thiu đứng nhìn –

Hát to lên nghen – chuyện Ba người bảo đảm không hay đâu đó!

Đọc tiếp “Palindrome Day!”

Lụn Vụn

Thuở còn trẻ khi hát Niệm Khúc Cuối mong mỏi cùng người yêu đi hết đường tình – Nay không còn trẻ hát Niệm Khúc Cuối là sự lo lắng ngày người yêu nay đã là chồng là cha của các con và ông của các cháu – không còn bên cạnh!
Già cũng còn yêu vậy chứ – Không phải khoe nhưng mình đang dần dần tập lại gõ lóc cóc tập lại suy nghĩ định thần làm phim trên máy vi tính nghịch lại nhừng phần mềm ngày càng tinh vi – hồi đó chụp hình trong máy Canon từ đơn giản lên ESO số này số nọ, rồi máy . . . . ống kính . . . . phải lấy phim đem đi rửa đến lấy mấy cái cạc từ to đến bé đến không cần lấy ra chỉ cắm dây rồi khỏi cắm luôn dùng ngay wifi – tìm chữ Việt gì cho chữ wifi nhỉ – thế đấy nhớ nhớ quên quên thế đấy – chỉ sợ quên người mình yêu là . . . 
Cho nên mình sẽ lôi hết kỷ niệm trong ký ức trong âm thanh gom nó lại trình cho bá tánh cùng thấy là “gừng càng già càng cay – tình càng già càng nồng – và mình càng già càng lãng đãng” – Đừng lay tôi nhé cuộc đời – tôi còn . . . trẻ lắm cho tôi yêu đời – nhừng câu thơ này của Lý Lan không phải của mình, mình chỉ dùng nó để ngạo mình thôi, còn trẻ lắm à nha mức đến con số 7 không xa lắm đâu đấy – nhớ “kính cụ” nhé – đừng nhìn hình xưa mà lầm chết.
Không ai cấm mình vui với điều mình đang nghĩ là nó làm mình vui làm mình trẻ lại trong tim trong trí và sẽ còn vui cho đến ngày . . . mình không thích nừa 

%d người thích bài này: