Dứt Tình

Hôm qua B đến gặp tôi, mái tóc dài màu nắng được cột bằng năm sợi thun nằm thẳng thớm sau lưng, khác với mọi hôm chỉ được buộc sơ xịa bồng bềnh, đến cả chiếc áo thun màu đen cũng điệu đàng, không như mọi hôm là chiếc áo nhăn nhúm vừa lấy từ máy xấy ra. Anh chàng đẹp trai, có khuôn mặt tôi đã khen giống hình ảnh của Jesus lần đầu gặp mặt.

Tôi nói: – Nếu đau chút xíu đừng giận nha B, hôm nay không có thuốc tê đâu!

B trả lời: – Còn gì có thể đau hơn khi tôi vừa ký giấy li hôn trước khi đến đây!

Không biết phải trả lời thế nào khi nghe thế tôi ngập ngừng: – Chao ơi! tôi nên chia vui hay chia buồn đây B?

Đọc tiếp “Dứt Tình”

Ngon nên Độc – Thịt hay Rau

Tự dưng hôm nay nhớ đến vị món thịt ba rọi khìa, mà lâu lắm rồi không sao tìm ra được, cũng một cách nấu cũng một cách nêm mếm mà tại sao vị giác không tìm lại được hương xưa.

Có nhiều món ăn trở thành kỷ niệm, luồn lách nằm đâu đó trong lòng. Chợ ngày nay bày thịt thứ tự trong tủ kính, chợ ngày xưa thớt thịt heo, cả một tảng thịt heo treo trên móc sắt.

Cho đến nay tôi vẫn không hiểu tại sao người ta gọi quầy bán thịt là thớt thịt, có lẽ tại người ta có cái thớt thật to để trên sạp bán chăng? Thớt thường được dùng bằng thân cây me già, đường kính đến nửa thước, dầy đến hơn ba tấc, nó bị khuyết hẳn một góc nơi ông hàng thịt dùng chặt nhiều năm. Nói đến ông hàng thịt, lại nghĩ đến cái bụng phệ và tấm tạp dề màu cháo lòng, hình ảnh nối tiếp hình ảnh. Nói đến tấm thớt nhớ hàng me đường Trần Quí Cáp, khoảng năm 1978 hàng cây bị đốn và người ta bán thớt me ngay bên lề đường. Rồi nhớ đến buổi sáng mờ sương, chiếc xe tải chở thịt heo từ lò mổ heo Chánh Hưng đến chợ, từ chiếc xe này, người ta vác từng nửa con heo một, vào chợ giao cho bạn hàng.

Đọc tiếp “Ngon nên Độc – Thịt hay Rau”

Đi Về

Tiếng kèn xe là điều khiến tôi biết tôi đang ở đâu, không phải San Jose, không phải Little SaiGon, không phải Houston Texas, cũng không phải ở Pháp, Na-Uy, hay Đức quốc.

Tôi đang ở trong cơn mộng mỗi đêm của bao  năm, tôi đang ở ngay trong tiềm thức mơ màng thảng thốt bao năm, bao năm chưa một lần nằm mơ thấy hình ảnh xứ sở mới nơi tôi đang sống trong ấy.

Trở lại trong cơn mưa đầu mùa, hơi đất ẩm bốc lên là lạ. Không còn cỏ để mùi mưa thơm như xưa, không còn những giàn hoa tim vỡ, không còn những lá me xưa che khoảng đường vắng, lá đuổi theo tà áo vờn bay, khiến lòng tôi rưng rưng nghèn nghẹn.

Đám nhau của tôi được chôn có lẽ đã tan mục thành thức ăn cho cây cỏ, ngay cả cỏ cây đã chẳng còn tồn tại phần bụi cát đám nhau xưa. Nơi cắt rốn đã vũng biến đồi, đồi hóa vũng, lồng ngực râm ran nhoi nhói.

Đọc tiếp “Đi Về”

Phượng Thẫm Tình Xưa

Những chiếc giỏ xe chở đầy hoa phượng
Em chở mùa hè của tôi đi đâu ?
Chùm phượng vỹ em cầm là tuổi tôi mười tám
Thuở chẳng ai hay thầm lặng – mối tình đầu!

Hôm nay chợt nhớ thương người 
Tiếng ve mùa cũ rụng rời vai anh 
Trưa vàng cỏ biếc vườn xanh 
Môi ai chín đỏ đầu cành phượng xưa!

“Nụ Hôn Đầu” của Trần Dạ Từ

Vâng! Phượng là biểu tượng cho thời hoa mộng đơn sơ, Phượng là đặc trưng cho vương vấn ngày Hè, Phượng mang mác nhớ nhung, Phượng rực rỡ đợi chờ . Phượng đã chứng kiến bao mối tình đầu, đã vờ quay đi khi nụ hôn trao vội và cũng đã ủ ê khi đôi lứa nói tiếng chia lìa.

Màu đỏ thật tươi nổi bật trên nền lá xanh mượt còn gì đẹp hơn nữa chứ, chữ nghĩa nào màu sắc nào cho tôi diễn tả vẻ đẹp rực rỡ của hoa chen vào lá, nhất là cánh môi màu trắng điểm những giọt vàng  giọt cam duyên dáng, những nhụy hoa tinh nghịch ngỏng cổ rung rinh như chú gà trống vừa lớn vươn vai làm điệu! Hỏi hết các chị đã một thời nữ sinh áo trắng có ai chưa từng bối rối vò nát cánh Phượng trong tay, có ai chưa từng xé nụ lấy nhụy hoa chơi đá gà rồi cười khúc khích, hay nhẹ nhàng hơn nhặt những cánh phượng ép thành hình bướm tặng nhau, lấy màu thoa lên môi làm điệu!

Đọc tiếp “Phượng Thẫm Tình Xưa”

Xôi

Hôm qua Chủ Nhật thích ghê

Xế chiều mẹ dọn xôi chè một mâm

Cha con ai nấy đều ăn

Chè đường ngọt xớt trộn dầm với xôi

Xôi vò nếp dẻo, đậu bùi

Lẫn trong vị ngọt có mùi nhài thơm

Cha con tấm tắc khen ngon

Mẹ cười nhìn thấy hết trơn mâm chè!

Đây là bài học thuộc lòng của thập niên 60 sau hiệp đinh Geneve 1954 nước Việt chúng mình chia hai Nam và Bắc – xôi chè từ miền Bắc vào Nam – cách nấu nướng của hai miền có hương vị khác nhau ngay cả cách nấu chi tiết hay xởi lởi đều nói lên tính cách mỗi miền nhưng tựu chung là miền nào cũng duyên dáng và mặn mà theo kiểu của miền ấy – Miền Trung cũng có vị có hương của miền Trung có cả cung cách cổ truyền xứ Thần Kinh huyễn hoặc nhu mì nhưng ngầm thương trộm nhớ!

Đọc tiếp “Xôi”

%d người thích bài này: