Chơi Đồ Hàng

Chỉ ba chữ “Chơi Đồ Hàng” thế thôi mà cả một trời kỷ niệm ùa về, ai bảo già hay lú lẫn – lú lẫn mà có thể lôi trong hộp ký ức ra cả ngàn chi tiết thuở xa xưa nửa thế kỷ được sao? Hộp ký ức ấy trong suốt như khối thạch được nấu từ bột rong biển ẩn hiện những đóa hoa tim tím xinh xinh bị mưa ngoài vườn được hái mang thả vào khi thạch còn ở trạng thái lỏng.

Kỷ niệm cũng đã được đặt tên cho một bài hát từ nhạc sĩ Phạm Duy: ” Trăng lên bằng ngọn cau – Me tôi ngồi khâu áo bên cây đèn dầu hao – Cha tôi ngồi xem báo phố xá vắng hiu hiu – Trong đêm mùa khô ráo tôi nghe tiếng còi tàu – Cho tôi lại chiều hè, tôi đi giữa đường quê – Hai bên là hương lúa, xa xa là ngọn tre – Thấp thoáng vài con nghé – tiếng nước dưới chân đê!”
Những hình ảnh trong lòng tôi đúng y như thế, lại thêm bao nhiêu điều trẻ dại nghịch ngợm tìm mọi thứ quanh quẩn ngoài ngõ ngoài hè bên hàng xóm để chơi đồ hàng – thuở xa xưa ấy không có tv chảng hề có “game” iphone ipad – mạng internet – facebook.
Mẹ ngồi khâu áo – cha đọc báo, đường phố chưa có tiếng bình bịch, xe đạp xe ba gác là phương tiện chính, nếu thảng hoặc có xe hàng xe taxi, thì chiều tối cũng đã về nhà đi ngủ nên “phố vắng hiu hiu” quả là lúc phải đi chơi đồ hàng vì chưa buồn ngủ! Nến được thắp nhỏ vào ly nước làm bánh bèo, thằng bạn hàng xóm bày trò gom lá khô nhóm lửa thổi cho khói bay làm thành hình tượng để dụ dỗ con bé bán cho nó dĩa bánh bèo đặt trên lá bông giấy có đũa cũng từ gai bông giấy để khỏi phải trả tiền lá hoa ngâu, điều kiện là khói phải có hình cô tiên hay trái tim tùy theo ý cô bán bánh!

Đọc tiếp “Chơi Đồ Hàng”

Hương Trà

Nhớ vườn trà ngày xưa trồng gốc trà xanh bây giờ, nụ hoa be bé xinh xắn ấy gợi bao điều tôi nhớ từ ký ức xa xa!
Trời trở lạnh góc bếp là nơi tôi thích trú ngụ, mở tủ lấy nhừng thứ tôi giấu diếm, pha trộn khuấy chúng lên nấu nướng và chụp hình!
Mùi thơm của đường hòa mùi thơm của lá vị chưa nếm đã mang mang!
Mời ai đây quanh mình là mình – ngọt ngào xưa chẳng nếm đã say say
Ngọt ngào nay bỗng thành độc dược – kiêng cữ cho lành kẻo cuối nẻo đến nhanh!
Thế nhé! Ngọt ngào qua mức 100 là phải lo ngưng ngay lại đấy nhớ không nào?

Cái Ngạch Cửa

– Trời đất, ma quỉ đã đầy đuờng còn mặc chi mấy bộ đồ thấy ghê vậy bà. Đẹp sang không muốn sao mà chùm cái đầu tóc bờm xờm phù thủy, mắt to mày liễu không hơn sao mà mang cái mặt nạ nhăn nhẻo nhăn nheo?

– Bà mới là không biết theo thời, mỗi năm cho ma quỉ một ngày vẫn còn ba trăm sáu mươi bốn ngày làm Thánh, ngày mai là lễ các Thánh, để các ngài dìm đầu ma quỉ xuống âm ti. Để tôi nói cho bà nghe, ma quỉ với thánh thần gần xịt hà, buớc qua “cục gạch ngạch cửa” thì đang là thánh thành quỉ ma cái một, bà không tin hả tôi nói cho nghe.

Đọc tiếp “Cái Ngạch Cửa”

Bánh Ma-cà-rồng

Tên bánh nghe sợ không? Macaroon chỉ là bột hạnh nhân và đường thế thôi mà làm nên lịch sử, ai đã làm bánh đều muốn thử một lần loại bánh õng ẹo này, cậu con trai của mình đã sang Pháp về nhà hí hoáy làm sau khi dự một lớp học phải ghi danh từ Mỹ trước cả năm (?) vé máy bay đi chơi tiền đóng để học – phần mình bây giờ ngồi nhà chơi vào youtube đọc tá lả các loại bánh và làm thử lần đầu vì trong nhà có đủ những điều kiện phải có bột đường trái cây héo và ngay cả lòng trắng trứng cũ – thì làm thử xem sao – vừa làm cơm chiều cho đúng 6 giờ bưng mâm lên cho quan thời – vừa đánh trứng khuấy trộn, vừa xào nấu vừa thử đầu óc mình còn làm việc hay không, may nhờ có chiếc nồi IP hiệu quả nên đúng giờ ăn chiều không bị mắng! Cũng vui – kết quả đẹp xấu ngon dở ra sao tính sau.

Đọc tiếp “Bánh Ma-cà-rồng”

Bánh Gan

Lâu lắm rồi, cái thuở hột gà đắt hơn hột vịt, cái thuở người ta ở Sài Gòn theo dõi giá vàng theo giá hột vịt, hễ hột vịt 30 đồng một trứng thì giá vàng là 3000 đồng một chỉ, ngộ héng có ai nhớ thời đó không ta! Có một loại bánh nửa tây nửa ta được thích ăn, bánh gan. Học khéo thuở ấy khó lắm, vì lò nướng bánh thô sơ, theo kiểu than trên than dưới, có khi dùng nồi gang cho cát vào đậy kín để hơi không thoát ra ngoài, cùng lúc than trên phải giàn ra cho thật đều. Khác với bây giờ làm bánh với lò nướng kèm theo bếp ga dễ ơi là dễ, chỉ cần mở tủ lạnh lôi trứng – đường – bột – bơ . . . là xong – công thức từ ông bà Google tràn ngập tha hồ các bà các cô làm khéo, cho dù phải kiêng ăn sợ mập.
Đọc tiếp “Bánh Gan”

Bánh Bột Chiên

Nhớ chiều mưa xưa ăn vặt

– Bột gạo : 1 phần, thí dụ: 300gr
– Bột năng :1/10 bột gạo, thí dụ: = 30 gr
– Nước : 1 phần bột 2 phần nước
– Muối : 1 muỗng café
– Bột ngọt : tùy ý – cho bột nêm cũng được
– Dầu ăn : từ 2 đến 3 muỗng canh, thay bằng cốt dừa

Tất cả trộn đều…để nghỉ bột chừng 1 giờ.
Cho vào nồi không dính…rồi quậy cho bột vừa sệt lại là được. ( lấy 4,5 chiếc đũa cầm chụm lại quậy thấy nhẹ và bột đều hơn là bằng muỗng cây)
Cho vào khuôn sành đã thoa dầu sẳn, độ dầy 3 cm, dùng ny lông kéo qua lại trên mặt bột cho mịn sau đó cho vào microwave 3 lần mỗi lần 3 phút. Đợi thật nguội hãy cắt không thôi bị phỏng tay nhất là bột bị nhão không ngon .
Cắt vuông vừa miệng, sau đó xóc với xì dầu đen – chiên ít dầu thôi, rám vàng hãy đổ trứng lên mặt hành lá nữa . Ăn với đu đủ ngâm dấm chua ngọt. Món này nhớ ngã Sáu Sài Gòn chiều mưa ơi là nhớ

Lại Chè Bưởi!

Cô cháu nhõng nhẽo: Dì nấu chè bưởi đi dì!
Mất công quá mà khi ăn cũng có chi đặc biệt hơn món hạt lựu hay bột báng bột khoai đâu nào?
Chỉ để nhớ những món ăn quê mùa dân dã thấm vào lòng thuở bé, trở thành ký ức đẹp không phai, có những hôm ngóc ngách trổ hoa trong khu vườn nỗi nhớ của người xa xứ. Phương tiện hiện đại khiến con người chia sẻ với nhau những thông tin nhanh chóng hơn, máy móc cũng giúp các bà nội trợ thích thú hơn trong việc chế biến, thêm vào đó là sự thừa mứa nguyên liệu, mở các tủ đựng trong khu bếp được xây như một cung điện là tìm được cả chục thứ để nấu món này món nọ, “tỉ như” không có ai ăn giúp thì cho vào thùng rác cũng không cảm thấy tội lỗi như ngày xưa, hay cho vào tủ đá để dành, nói cho có vậy thôi, vài tháng sau tủ đầy dọn ra nhìn nó – thành phẩm mình hí hoáy cả đêm, cùng với vài ngày chuẩn bị – ánh nhìn rất thờ ơ và rồi chẳng nghĩ suy chi quăng thẳng vào thùng rác, giống như thuở xưa quyết định tuyệt tình với “thằng bạn” thời thơ ấu, không dưng dám gởi thư tỏ tình “Tao yêu mày!” Đọc tiếp “Lại Chè Bưởi!”

Tình Mộc

Tị thôi muối – tí thôi đường
Ngọt thật tự xương tủy tươm ra
Mộc tự nấm khô trên thân tùng bách
Thơm thỏa tình nhau thịt giã nên giò
Hòa trộn đất trời giữa ta chung mệnh
Mệnh Mộc tương giao thủy phù Thân.

s_img_1004

s_img_1023

s_img_1021

Bánh Khoai Môn Ngàn Lớp ?

Cách đây vài năm lần đầu được ăn bánh này từ tiệm trà của người Đài Loan – Thích ơi là thích, mình nghĩ đến bánh quai vạc ngày xưa kiểu trộn bột năng với mỡ làm mồi để sau đó cán chung với bột thường để sau khi nướng xong bánh có nhiều lớp.

img_1580

Nhìn lại quyển vở học “làm khéo” hơn 40 năm về trước mà thương mà nhớ – ai không thích thời gian trôi qua ai thèm thuồng vòng về quá khứ vậy ta? Nhất định không có mình trong đó. Hiện tại bây giờ quá là dễ sống, gì cũng có chung quanh, hôm qua xa tít – hôm nay ngồi ngay trong nhà – hôm qua thèm . . . hôm nay có sẵn trong tay, mưa bão chi thì mưa thì bão mình tỉnh bơ lôi thức ăn trong tủ lạnh ra nấu – nướng .

Có củ khoai môn có bột có đường có luôn cả dầu cả mỡ, nhất là chỉ cần lia mắt một chút trên máy vi tính, sẽ có điều mình muốn biết – không cần đến trường đến lớp, không cần nộp tiền xin học khéo chỉ cần tinh ý xem điều gì đúng điều gì sai, nếu nghi ngờ thì tìm nữa trên phim trên ảnh tiện ơi là tiện. Nhìn vào hình ảnh trên một trang từ Việt Nam : Đọc tiếp “Bánh Khoai Môn Ngàn Lớp ?”

Bánh Da Lợn

Tại sao gọi là bánh da lợn?

Bánh “gia lợi” là một cách giải thích – vì mình càng đổ bánh càng thấy sao bột nhiều quá – bánh làm hoài còn bột hoài .
Ngừoi Huế gọi các quan là “Ông Lớn – Bà Lớn” nhưng âm thanh thì thành “Ông Lợn- Bà Lợn” thế là con lợn bị gọi thành con “heo” bánh có chữ da đằng trước nên không bị đổi .

không biết còn nguồn nào khác không chẳng hạn như khuấy bột không khéo dễ bị lợn cợn chẳng hạn!
Bánh này làm xong đem cho là chính ăn không sao nổi cất vào tủ đá khi nào thích lấy ra hấp lại cũng không thích nữa .

Bánh da lợn

Bột màu xanh:
– bột năng : 200g
– bột gạo:100g
Muốn hai màu mình trộn hai thứ bột xong rây cho kỹ chia làm hai.
– đường :200g
– nước: 600g
Mình làm hai màu: nên chia đường và nước làm hai phần:
màu tím: 300 gr nứoc lá cẩm nấu với 100gr đường
Màu xanh: 300 gr nước lá dứa nấu với 100 gr đường.
Trộn bột vào từng màu riêng để bột nở trước khi hấp.

Nhân đậu xanh:
– đậu xanh cà : 70g ngâm mềm nấu chín, xay nhuyễn. 300 gr
– nước cốt dừa : 600g
– bột năng : 200g
– đường : 230g
– một nhúm muối
– 1 tí vani

Nhân khoai môn – thay đậu bằng khoai môn đã luộc chín xay nhuyễn

Để bột nở ít nhất là 20 phút đến 1 tiếng.
Cho khuôn đã thoa dầu vô xửng nước sôi cho nóng khuôn, rồi đố xen kẽ từng lớp cho đến hết bột, xong để trong nồi đó khoảng 10 phút.  Nhớ chờ cho bánh thật nguội hãy lấy ra khỏi khuôn .

(Nếu thích bánh dai hơn thì bớt phần bột gạo lại) Đọc tiếp “Bánh Da Lợn”