Bánh Gan

Lâu lắm rồi, cái thuở hột gà đắt hơn hột vịt, cái thuở người ta ở Sài Gòn theo dõi giá vàng theo giá hột vịt, hễ hột vịt 30 đồng một trứng thì giá vàng là 3000 đồng một chỉ, ngộ héng có ai nhớ thời đó không ta! Có một loại bánh nửa tây nửa ta được thích ăn, bánh gan. Học khéo thuở ấy khó lắm, vì lò nướng bánh thô sơ, theo kiểu than trên than dưới, có khi dùng nồi gang cho cát vào đậy kín để hơi không thoát ra ngoài, cùng lúc than trên phải giàn ra cho thật đều. Khác với bây giờ làm bánh với lò nướng kèm theo bếp ga dễ ơi là dễ, chỉ cần mở tủ lạnh lôi trứng – đường – bột – bơ . . . là xong – công thức từ ông bà Google tràn ngập tha hồ các bà các cô làm khéo, cho dù phải kiêng ăn sợ mập.
Đọc tiếp “Bánh Gan”

Bánh Bột Chiên

Nhớ chiều mưa xưa ăn vặt

– Bột gạo : 1 phần, thí dụ: 300gr
– Bột năng :1/10 bột gạo, thí dụ: = 30 gr
– Nước : 1 phần bột 2 phần nước
– Muối : 1 muỗng café
– Bột ngọt : tùy ý – cho bột nêm cũng được
– Dầu ăn : từ 2 đến 3 muỗng canh, thay bằng cốt dừa

Tất cả trộn đều…để nghỉ bột chừng 1 giờ.
Cho vào nồi không dính…rồi quậy cho bột vừa sệt lại là được. ( lấy 4,5 chiếc đũa cầm chụm lại quậy thấy nhẹ và bột đều hơn là bằng muỗng cây)
Cho vào khuôn sành đã thoa dầu sẳn, độ dầy 3 cm, dùng ny lông kéo qua lại trên mặt bột cho mịn sau đó cho vào microwave 3 lần mỗi lần 3 phút. Đợi thật nguội hãy cắt không thôi bị phỏng tay nhất là bột bị nhão không ngon .
Cắt vuông vừa miệng, sau đó xóc với xì dầu đen – chiên ít dầu thôi, rám vàng hãy đổ trứng lên mặt hành lá nữa . Ăn với đu đủ ngâm dấm chua ngọt. Món này nhớ ngã Sáu Sài Gòn chiều mưa ơi là nhớ

Lại Chè Bưởi!

Cô cháu nhõng nhẽo: Dì nấu chè bưởi đi dì!
Mất công quá mà khi ăn cũng có chi đặc biệt hơn món hạt lựu hay bột báng bột khoai đâu nào?
Chỉ để nhớ những món ăn quê mùa dân dã thấm vào lòng thuở bé, trở thành ký ức đẹp không phai, có những hôm ngóc ngách trổ hoa trong khu vườn nỗi nhớ của người xa xứ. Phương tiện hiện đại khiến con người chia sẻ với nhau những thông tin nhanh chóng hơn, máy móc cũng giúp các bà nội trợ thích thú hơn trong việc chế biến, thêm vào đó là sự thừa mứa nguyên liệu, mở các tủ đựng trong khu bếp được xây như một cung điện là tìm được cả chục thứ để nấu món này món nọ, “tỉ như” không có ai ăn giúp thì cho vào thùng rác cũng không cảm thấy tội lỗi như ngày xưa, hay cho vào tủ đá để dành, nói cho có vậy thôi, vài tháng sau tủ đầy dọn ra nhìn nó – thành phẩm mình hí hoáy cả đêm, cùng với vài ngày chuẩn bị – ánh nhìn rất thờ ơ và rồi chẳng nghĩ suy chi quăng thẳng vào thùng rác, giống như thuở xưa quyết định tuyệt tình với “thằng bạn” thời thơ ấu, không dưng dám gởi thư tỏ tình “Tao yêu mày!” Đọc tiếp “Lại Chè Bưởi!”

Tình Mộc

Tị thôi muối – tí thôi đường
Ngọt thật tự xương tủy tươm ra
Mộc tự nấm khô trên thân tùng bách
Thơm thỏa tình nhau thịt giã nên giò
Hòa trộn đất trời giữa ta chung mệnh
Mệnh Mộc tương giao thủy phù Thân.

s_img_1004

s_img_1023

s_img_1021

Bánh Khoai Môn Ngàn Lớp ?

Cách đây vài năm lần đầu được ăn bánh này từ tiệm trà của người Đài Loan – Thích ơi là thích, mình nghĩ đến bánh quai vạc ngày xưa kiểu trộn bột năng với mỡ làm mồi để sau đó cán chung với bột thường để sau khi nướng xong bánh có nhiều lớp.

img_1580

Nhìn lại quyển vở học “làm khéo” hơn 40 năm về trước mà thương mà nhớ – ai không thích thời gian trôi qua ai thèm thuồng vòng về quá khứ vậy ta? Nhất định không có mình trong đó. Hiện tại bây giờ quá là dễ sống, gì cũng có chung quanh, hôm qua xa tít – hôm nay ngồi ngay trong nhà – hôm qua thèm . . . hôm nay có sẵn trong tay, mưa bão chi thì mưa thì bão mình tỉnh bơ lôi thức ăn trong tủ lạnh ra nấu – nướng .

Có củ khoai môn có bột có đường có luôn cả dầu cả mỡ, nhất là chỉ cần lia mắt một chút trên máy vi tính, sẽ có điều mình muốn biết – không cần đến trường đến lớp, không cần nộp tiền xin học khéo chỉ cần tinh ý xem điều gì đúng điều gì sai, nếu nghi ngờ thì tìm nữa trên phim trên ảnh tiện ơi là tiện. Nhìn vào hình ảnh trên một trang từ Việt Nam : Đọc tiếp “Bánh Khoai Môn Ngàn Lớp ?”

Bánh Da Lợn

Tại sao gọi là bánh da lợn?

Bánh “gia lợi” là một cách giải thích – vì mình càng đổ bánh càng thấy sao bột nhiều quá – bánh làm hoài còn bột hoài .
Ngừoi Huế gọi các quan là “Ông Lớn – Bà Lớn” nhưng âm thanh thì thành “Ông Lợn- Bà Lợn” thế là con lợn bị gọi thành con “heo” bánh có chữ da đằng trước nên không bị đổi .

không biết còn nguồn nào khác không chẳng hạn như khuấy bột không khéo dễ bị lợn cợn chẳng hạn!
Bánh này làm xong đem cho là chính ăn không sao nổi cất vào tủ đá khi nào thích lấy ra hấp lại cũng không thích nữa .

Bánh da lợn

Bột màu xanh:
– bột năng : 200g
– bột gạo:100g
Muốn hai màu mình trộn hai thứ bột xong rây cho kỹ chia làm hai.
– đường :200g
– nước: 600g
Mình làm hai màu: nên chia đường và nước làm hai phần:
màu tím: 300 gr nứoc lá cẩm nấu với 100gr đường
Màu xanh: 300 gr nước lá dứa nấu với 100 gr đường.
Trộn bột vào từng màu riêng để bột nở trước khi hấp.

Nhân đậu xanh:
– đậu xanh cà : 70g ngâm mềm nấu chín, xay nhuyễn. 300 gr
– nước cốt dừa : 600g
– bột năng : 200g
– đường : 230g
– một nhúm muối
– 1 tí vani

Nhân khoai môn – thay đậu bằng khoai môn đã luộc chín xay nhuyễn

Để bột nở ít nhất là 20 phút đến 1 tiếng.
Cho khuôn đã thoa dầu vô xửng nước sôi cho nóng khuôn, rồi đố xen kẽ từng lớp cho đến hết bột, xong để trong nồi đó khoảng 10 phút.  Nhớ chờ cho bánh thật nguội hãy lấy ra khỏi khuôn .

(Nếu thích bánh dai hơn thì bớt phần bột gạo lại) Đọc tiếp “Bánh Da Lợn”

Táo – Hồng

Táo (apple) hay trái hồng (persimmon)
Bào mỏng làm cánh hoa hồng. Cho lên bếp lửa vừa, 2 muỗng canh đường 1 muỗng canh mật 3 muỗng canh nước, để táo thấm mềm dễ cuốn. Nhớ lấy ra khỏi bếp để nguội. Đọc tiếp “Táo – Hồng”

Thạch – Bún Riêu – Xôi Lúa

IMG_3041
mutcam
mutcam
Món này thật đặc biệt, giống như mình ăn bông cỏ ngày xưa, nhưng điều lạ là mứt vỏ quýt – cam .
Nấu thạch – rau câu mềm đừng cứng, dùng nước dừa tươi, hay cốt cũng được – nhưng ngon nhất là dừa tươi . Mứt cam hay quýt là tùy mùa, có cam làm cam, có quýt làm quýt . Tỉ lệ 1/1 sợ ngọt thi 1/7 nghĩa là cân cam hay quýt, 1 kg cam quýt/ 1kg đường . Cách làm đơn giản lắm, rửa sạch lột vỏ cam hay quýt đem hấp thái chỉ . Cắt cam quýt lấy hạt ra, xay một nửa, một nửa không xay, cho tất cả vào nồi đậy nắp nấu 20 phút với lửa trung bình , lúc này chưa cho đường nha . Mở nắp cho 1/2 đường vào trộn đều hạ lửa chút xíu nấu tiếp 20 phút, lâu lâu ghé lại trộn đều, sau 20 phút này cho hết đường vào trộn kỹ, hạ lửa liu riu 20 phút nữa . Đúng 1 tiếng ha . Có thêm chút gừng càng tốt cho mùa đông tháng giá .
Đọc tiếp “Thạch – Bún Riêu – Xôi Lúa”

Chè Bưởi

Có thể bạn chưa bao giờ ăn món này dù có nghe nói đến – Món chè này có lẽ xuất hiện từ buổi trưa hè nhàn rỗi, chị hay mẹ thảnh thơi nghe tiếng lá tre xào xạc ngoài hiên, hay bà ngoại không có gì làm buồn tay nghịch vỏ bưởi cùng cháu.

Vỏ bưởi dây, một loại bưởi rất dầy cùi, cùi trắng tinh, vứt đi thì tiếc biết bao, phơi khô nhiều quá treo đầy giàn bếp, vỏ bưởi khô đốt lên đám muỗi chạy đi hết, không lởn vởn cắn chân tay để lại vết đỏ ngứa ngáy khó chịu, mùi vỏ bưởi khô lại thơm quyện không gian về đêm tĩnh lặng, chỉ thỉnh thoảng mới nghe tiếng chó sủa người đi ngang qua ngõ.
Và tôi, lần đầu tiên nấu chè bưởi cũng vì buồn tay, nhất là cây bưởi tôi trồng trong vườn năm nay sai trái quá, dù các bạn đã ghé hái về nhà chưng Tết. Đọc tiếp “Chè Bưởi”

Bánh Gai – Bánh Ít Lá Gai.

Bánh Ít Màu Đen đó là tên các bạn của tôi đặt cho bánh tôi làm, lúc ấy vì chưa có đầy đủ đủ dụng cụ, nấu một món gì đó để tìm lại hương vị xưa cũ là điều tôi và các bạn chia sẻ trên trang gia chánh Đặc Trưng, tôi chế biến nấu món này món nọ sao cho giống “hồi xưa” với các hương vị tìm thấy trong các chợ Á Đông, có khi hơi giống, có khi giống, điều quan trọng là mỗi ngày trên bàn ăn, chồng con tôi có món ăn Việt Nam, nêm nếm bằng nước mắm. Tôi nấu không ngon lắm, chỉ vừa đủ như mọi ngừoi phụ nữ Việt Nam khác, mỗi bà nội trợ có một “mánh lới” riêng, rất nhỏ thôi nhưng sẽ là một “nhung nhớ” cho chồng cho các con, khi có lúc họ phải sống xa nhà.
Còn gì hạnh phúc hơn khi nghe con gọi điện thoại hỏi cách nấu món ăn, có lúc nghe thỏ thẻ đòi mẹ nấu sẵn để dành cuối tuần sẽ mua vé máy bay về ăn và mang theo. Những hộp thức ăn đông lạnh: thịt kho – cá kho – mắm khìa thịt có xả – khi thèm quí giá vô cùng, chỉ cần một nồi cơm nóng.
Ai nói món ăn không bị “nghiện”, trong ca dao có rất nhiều câu viết về các món bị nghiện này:
Đọc tiếp “Bánh Gai – Bánh Ít Lá Gai.”