Hãy nói Yêu Anh đi Em

 

Bài thơ này tôi viết không theo luật bằng trắc đã lâu khoảng cuối thập niên 90, từ câu anh nói khi đi làm xa! Tình vợ chồng đôi khi quên đi câu nói:
Em yêu Anh hay Anh yêu Em vì nghĩ chỉ cần chung thủy chỉ cần bên nhau là đủ!
Với kỹ thuật của trí tuệ nhân tạo, tôi cũng thử xem sao, ai ngờ giọng hát phát âm chữ “khúc khuỷu” quá hay – tôi có thể yêu cầu âm thanh nào tôi thích nhịp điệu nào tôi muốn, xem ra không cần sai khiến chi nhiều AI đã tự soạn cung bậc theo vần bằng trắc luyến láy – tôi không thể hát theo nốt anh AI hát – tôi đang sống trong thời đại đặc biệt quá, các nhạc sĩ gạo cội đã ra đi, nếu còn tôi không biết các ông nghĩ gì, phê bình gì cho khúc nhạc không do con người sáng tạo ghi từng nốt xuống!

Hãy nói yêu anh đi em
Biết đâu ngày mai
động đất
Hay chiếc máy bay
rớt bất ngờ
có anh trong đó
Nên chi
Hãy nói tiếng yêu anh
ngay bây giờ
em ơi
Đời sống bấp bênh
Tiếc làm chi
Giữ làm chi
Thầm thì với anh lời mật ngọt

Hãy nói yêu anh đi em
Anh sẽ cám ơn em biết mấy
Một mai anh chết
Với tình yêu em trong tim
Anh sẽ mỉm cười
an nhiên
đi về thiên cổ

Hãy nói yêu anh đi em
Anh không hề van xin ai
Trừ em
Người anh yêu dấu
Người đã theo anh
Từ tuổi xanh đến lúc tóc ngã màu
Vẫn giữ trong tim cô láng giềng bé nhỏ
Mái tóc tiên nhẹ bay trong gió
Tiếng lục huyền em gảy khúc tình tang
Tiếng cười em ngọc rớt mâm vàng
Tiếng hát em thênh thang
Lời thơ em mênh mang
Ru giấc anh trong những đêm tay vàng khói thuốc

Em yêu ơi
Qua những khúc sông đời khúc khuỷu
Qua những cơn giông tố phũ phàng
Qua những đau thương chất ngất
Em tinh tuyền: Thiên Nữ Của Đời Anh

Vọng Xuân Xưa 2026 Bính Ngọ

 

 

Xuân đến!
Không mai vàng
Không pháo đỏ
Chạnh lòng.

Xuân lại đến!
Xứ người lạnh lẽo
Nửa địa cầu xa
Nhớ Xuân xưa .

đốt trầm hương, hương gây mùi nhớ
Dạo cung đàn, đàn nhả nhạc sầu
Còn đâu đêm trừ tịch, còn đâu phút ngân tiêu
Ngậm ngùi ta ngâm câu, thân lạc loài viễn xứ .

Cố hương, cố hương, ơi hỡi cố hương!
Vọng tưởng lòng đau, dạ héo thẫn thờ
để mặc Thủy Tiên phai tàn hương phấn
Kệ hoa Hồng đào rữa cánh đầy sân.

Biết bao giờ một lần trở lại
Lảy lá Mai đợi hoa đâm chồi
Tỉa Thuỷ Tiên ngóng giờ nụ nở
Bên bạn xưa, Giao Thừa cùng vui.

Hôm qua tôi đi hội chợ Xuân 2026 Bính Ngọ, hỏi lòng có vui không, lòng tôi thản nhiên và rất bình an, đi từng bước chân rất chậm không như ngày xưa bước như chim sáo! Có lẽ đây là lý do giúp tôi bình an, hít vào thở ra để giữ vững nhịp bước chân của mình chăng?

Tôi hạnh phúc dù chồng không dìu đi như bao nhiêu năm khác, vì tôi có các bạn học đi cùng, bài thơ cũ những năm 1991-1999 đã thay đổi vì bây giờ không gian thoáng đãng có tiếng pháo nổ tưng bừng đón Xuân, hoa mai hoa đào khoe sắc cho dù là hoa giả made in China, những phông hình to thật to làm nền cho các ông bà còn lưu luyến mùa Xuân quá khứ chứ không phải cho trai thanh nữ tú vì tôi ngắm mãi không thấy các cháu thanh niên thiếu nữ tay nắm tay đến chụp hình chỉ thấy một điều:

Xuân là Xuân gượng kẻo là! Thế thôi!

Tôi níu Xuân nhưng tiết trời khí trời không phải thế, tôi khoác lên người ba lớp áo, lớp đầu là áo quần chống lạnh – lớp thứ hai để giữ dáng – lớp thứ ba là chiếc áo dài mong manh ký ức dùng đi lễ và chờ có hội Xuân mỗi năm của người Việt xa xứ, ba lớp áo này tôi không thể tự nhiên mà tháo nó ra! Quan trọng hơn nữa là lớp áo khoác dầy chống lạnh thật sự thêm chiếc khăn quàng đỏm đáng, cứ bước chậm thấy người quen xưa vợ chồng tôi chen vai sát cánh cùng họ trong những dịp Xuân về như thế này, những buổi diễn hành khuấy động rầm rộ ngay trung tâm chính của nơi người Việt tị nạn trên đất Hoa Kỳ một khoảng thời gian nay đã không còn nữa, tâm huyết dần tàn lớp sóng tưởng có thể xoay vần vận mệnh nay mới biết chỉ là những gợn sóng trong một chiếc ao sen tự tạo trong công viên “quê mới” rồi thì mất dần đi tan dần đi vì không còn ai để kế thừa tâm huyết ấy!
Những khuôn mặt tôi muốn kêu tên để chào hỏi và chúc Xuân như ngày cũ:

Năm mới vạn sự như ý!  Cung Chúc Tân Xuân

tôi không bước kịp, chỉ khi nghe kêu tên quay lại cũng vài giây sau mới biết ai vào với ai, tóc bạc da mồi không còn dáng vẻ oai phong ngày cũ, tôi nghĩ ra tại sao chồng mình không muốn ra ngoài hội xuân, góc nhỏ tưởng niệm bộ quân phục xưa tôi ngậm ngùi ngắm nó, gió lạnh se mặt hay lý do gì mà tôi choáng váng, cái hồn của nửa thế kỷ trước và bao hồn linh các anh các chị đã ra đi không còn trong ngày hội Xuân 2026 – Tôi thấy mình đang phai đi đang như chiếc hoa mai giả bị gió thổi hay người đi hội vô tình làm nó rơi xuống vì mải chụp hình với khung nhà gỗ đóng vội, hay ngôi chùa một cột thê thảm chơ vơ trong chiếc hồ sen không có nước – tôi chụp hình với nó kẻo tội nghiệp vì còn bao người biết tại sao có “chùa một cột” nơi này!

Ngắm các cháu trong đoàn hướng đạo Việt Nam đi dọn rác, các cụ tóc bạc trắng không áo dài đi gắp rác, nước mắt tôi ứa ra, tôi không giúp được một tay, các cụ sẽ “về với Chúa” không xa mấy – các cháu sẽ lớn sẽ lên đại học, mùa hội sau các cháu sẽ không còn ở San Jose nữa,  khoảng giữa của các cụ và các cháu còn sứ khỏe cũng đã trung niên còn sức để thức khuya dậy sớm cả tuần trước ngày hội Xuân lo trang trí nấu nướng khuân vác, đứng bán các món ăn tìm nguồn thu nhập cho kinh phí phải trả cho ngày hội Tết, người đến vui Xuân có thấy như tôi nỗi bình an pha lẫn ngậm ngùi!
Những lớp áo trên người không thể cởi ra được là kỷ niệm là ký ức là hiện tại, lớp áo ngoài nặng dầy tôi muốn cởi khi nào cũng được lại là lớp áo quan trọng nhất giữ ấm cho tôi trong ngày giá rét, tôi có trân trọng nó hay không?

Thơ Du tử Lê

Nhà thơ lãng đãng – nhạc sĩ cũng lãng đãng theo!
Người hát không lãng đãng nhưng hòa vào hai điều lãng đãng của thơ của nhạc – Vui!
Đọc Phạm Hiền Mây viết về bài thơ của Du Tử Lê

II.1. ƠN EM, THƠ DẠI TỪ TRỜI

Đọc tiếp “Thơ Du tử Lê”

Chè Trôi . . .

Này là khoai tím khoai vàng
Có nửa trái gấc nước dừa béo ngon
Thay tạo hóa vo tròn viên mãn
Đem niềm vui chúc bạn ngọt ngào
Ý tình chỉ có tí thôi
Mà…tìm khó lắm á nha “mấy bà”
Trắng trong cái thuở còn thơ
Xanh Ngọc ngây ngất ly trà người thương
Đỏ hồng sắc áo nàng dâu
Vàng theo ngày tháng Xuân phai cố tìm
Tím loang màu thẫm khó ngờ
Thời gian cũng biết tàn thôi sắc màu
(Cẩn thận màu khoai tím nhé – nó lem màu sang nước đường – chữ THÔI có nghĩa là lem màu đó – lần này dùng gấc lấy màu đỏ không bị lem giống như củ cải đường)
Ngắm kỹ đi nhé “mấy bà”
Món ăn mà cũng nên thơ nên vè
Cắn vào phải ngậm mà nghe
Tâm tình trao gởi từ lòng người mang
Công Thức:
màu vàng là khoai lang – có thể dùng bí đỏ
màu tím dùng khoai tím – có thể dùng lá cẩm
màu đỏ dùng trái gấc – có thể dùng củ cải đường
màu xanh dùng trà xanh – có thể dùng lá dứa

tỉ lệ rất dễ nhớ: 150 gr bột nếp + 70 gr khoai
150 gr nước!
Nếu không dùng khoai chỉ dùng màu thì:
220 gr bột 150 gr nước thế thôi hà

Góc Phố Xưa

Một góc phố quen ngày xưa em đứng
Nắng hoe vàng đậu mái ngói âm dương
Một con đường quen ngày xưa em bước
Bóng nắng xiên soi bóng em ngã dài

Góc phố con đường bỗng dưng biền biệt
Chỉ nắng còn đây dâng nỗi muộn phiền
Góc phố con đường trong mơ nức nở
Khóe nắng còn đây giọt nhớ đổ nghiêng

Thương nhớ chi kìa còn ai góc phố
Tương tư chi kìa mái ngói phong rêu
Viên gạch nhỏ có còn nhung nhớ
Chân em qua rộn tiếng guốc vang rền

Tiếng guốc vọng còn chập chờn cơn ngủ
Gót chân đây đôi guốc mộc nơi nào
Vạt nắng cũ trốn tận cùng tâm khảm
Thản nhiên soi buồn lỗ chỗ thảm hồn .

(tặng NMT)

Thơ Nhã Ca

Thi phẩm “Bài Nhã Ca Thứ Nhất” (Thi sĩ Nhã Ca) Tôi làm con gái Buồn như lá cây Chút hồn thơ dại Xanh xao tháng ngày Tôi làm con gái Một lần qua đây Rồi không trở lại Ôi mùa xuân này Tôi làm con gái Đời như heo may Tình bằng cỏ dại Giận hờn không khuây Tôi làm con gái Một lần yêu người Một lần mãi mãi Bao giờ cho nguôi Tôi làm con gái Bao nhiêu tuổi đời Bấy lần thơ dại Buồn không ai hay

Tuyên Ngôn Yêu

Lễ tình nhân là gì?
Là ly cà phê Mình pha cho em buổi sáng!
Là bát cháo lúa mạch Mình nấu cho em ngày mưa!
Là câu mắng yêu “ngủ trương” không dậy sớm!
Là đủ thứ trò chọc ghẹo cho em cười,
khi em phụng phịu đòi “kim cương” ngày lễ Tình Nhân!
Tình yêu có cần gì hoa hồng người em yêu ơi!
Tình yêu có cần gì kẹo ngọt người yêu em hỡi!
Mình đâu còn là tình nhân thuở đôi chín – đôi mươi
Mình là hai cụ tóc đã phai màu vẫn quấn quít yêu nhau!
Yêu bằng trái tim sợ mỡ cao máu đặc
Yêu bằng tấm lòng sợ gan yếu ruột dư!
Không phải ghen tương khi đi sớm về trưa
Chỉ lo sợ bác sĩ kêu y tá nhắc!
Lễ tình nhân là gì Mình nhỉ?
Có phải là ngày dành cho những cô cậu chưa biết yêu!
Vì đã biết rồi cần chi ai nhắc nhở
Phải tặng hoa hồng – thiệp đỏ – kẹo đen!
Chỉ yêu thế thôi sợ ngày Chúa kêu Phật rước
Mất biệt nhau không nói kịp câu yêu.
Yêu là yêu không cần ai nhắc nhở
“Hãy yêu nhau như chưa yêu lần nào”
(Dối như cuội mà người nghe vẫn thích)
Em biết Mình yêu em y như thuở ấy
Thuở em còn xuân thắm nét yêu kiều
Thuở em còn kiêu kỳ hơn công chúa
Mặt ngửng cao không cần biết đất thấp trời cao
Đến bây giờ em vào đông lạnh giá
Hoàng hậu già ngồi chễm trệ ghế bành
Mặt nhìn đất sợ sỏi trơn, đá trợt
Đi đến đâu cũng níu nắm tay Mình,
Người ta thấy bảo hai ta tình tứ
Có biết đâu không nắm “ngã” thì sao?
Ngày Tình Nhân em viết tuyên ngôn thay thiếp ( 🙂 )
Cho riêng Mình – Hoàng Đế pha cà phê
Cho riêng Anh – người em yêu em nắm
Đến cuối cuộc đời vẫn níu không buông!
Tuyên Ngôn Tình Yêu

What is Valentine’s Day?
It’s the cup of coffee You brew for me in the morning!
It’s the bowl of oatmeal You make for me on rainy days!
It’s the affectionate “sleeping-in” admonishment when I don’t get up early,
It’s all the playful banter to make me laugh, when I pout a demand for “diamonds” on Valentine’s Day!
Does love need roses, my beloved?
Does love need sweet candies, my dear lover?
We’re no longer young lovers in late teens,
We’re two old birds with gray hair still engulfed in love!
Love with a heart afraid of high cholesterol and thick blood,
Love with a mind afraid of liver failure and vermiform appendix!
No jealousy when one leaves early and returns late
Simply worry about doctors’ orders and nurses’ reminders!
What say you is Valentine’s Day?
Is it the day for those who are yet to fall in love?
For once we have, who would need reminding?
To give roses, red card, black candy!
Just be in love, lest God call or Buddha beckon,
We may lose each other without speaking love.
Love is love with no reminders,
“Love each other as if we’ve never loved before”
(telling tall tales like “the moon boy” but still sweet to the ears)
I know you love me just as much as
When I was blossoming into an exquisite beauty,
When I was more majestic than a princess,
Head held high without a care in the world.
But now I step into the cold winter,
An old queen sitting high in a plush armchair,
Looking down for fear of slipping on pebbles and rocks,
Wherever we go, I hold tight onto your hand,
They say we’re being affectionate,
Little would they know without MY hand YOU might “fall”
On Valentine’s Day, I write a statement in lieu of a card as your faithful mistress
For your eyes only – Your coffee-making Majesty
For only you – the one I love and onto whom I hold,
Till the end of our lives, never letting go!”

Tiễn Táo

Táo à Táo!
Ngày xưa Táo dính lọ nghẹ
Ngày nay Táo có phấn có son
Có phi thuyền có luôn cả wifi
Nên! Táo à Táo

Trên bếp điện từ có nồi chè xôi nước
Trong nồi áp suất có hấp ba cái bánh bao
Táo liệu lên trên ấy
báo cho Ngọc Hoàng Thượng Đế
biết rằng nhà này nó loạn lắm rồi
Không có thèo lèo cứt chuột
Không có áo giấy mũ chuồn
Không có luôn cá chép biết bay
Nói chung là cái gì cũng không có!

Mà nó có nỗi nhớ khi vò viên xôi nước
Người ta biểu lấy bột nhào nắn cho trôi
Nó rị mọ ngâm nếp nấu xôi rồi giã rồi nhồi
Kéo dài thời gian nhung nhớ!
Đọc tiếp “Tiễn Táo”

Gọi Em là Đóa Hoa Sầu

Và Ẩn Lan là:

” Đoạn thơ được phổ nhạc vốn nằm trong Bức thứ 16 được tác giả tóm lược nội dung như sau: “Vương Quan hồi tưởng người yêu cũ – nàng Ẩn Lan (con gái Hồ ông), và dự định đi theo Ngô Khôi thăm Thầy học”. Vương Quan ở đây chính là em trai của Vương Thúy Kiều và Thúy Vân. Người yêu của Vương Quan là nàng Ẩn Lan đã xuất hiện lần đầu từ Bức thứ 14, với nội dung: “Ngô Khôi tới dâng Kim Trọng đôi chim Đại Hồi, nhờ vậy Vương Quan đã tìm được tung tích Hồ Ông (Thầy học của Kim, Quan, Kiều) – Dòng dõi Hồ Quý Ly (Việt Nam) lưu lạc bên Tàu, là một học giả chủ trương (“Tư Hòa Hành Hóa”)”. (*) Trước đó, ở Bức thứ 13, một bà cụ già đã tới công đường nơi Kim Trọng làm việc để xin giải oan cho người con trai. Kim Trọng đã tra xét và giải oan cho người này. Anh ta là Ngô Khôi. Ngô Khôi được thả khỏi tù, về quê nhà, sau đó anh mang đến đôi chim Đại Hồi để cảm tạ Kim Trọng. Ngô Khôi kể chuyện quê nhà mình như sau: Đọc tiếp “Gọi Em là Đóa Hoa Sầu”

Thu Hoài Cảm

Bài thơ của Đinh Hùng ca ngợi mùa Thu luôn “được” ngâm nga khi tiết thời vào Thu – nắng Thu quá dịu dàng lá lại múa may quay cuồng trong gió nừa chứ không làm thơ uổng lắm, nên . . . cho dù các ông thơ cho phép mình thả hồn nhiều hơn phụ nữ đi chăng nữa – chúng tôi phụ nữ yêu thiên nhiên yêu nhịp điệu yêu những nét chấm phá đẹp đẽ chung quanh cũng có quyền thả hồn mình vào nó chứ!
Khoe chàng xem và nghe sau khi bài hát và video hoàn thành khi chàng ngồi bên cạnh, không biết có nghe thật hay không mà khen “Bà hát còn hay lắm . . . !” phải chặn lại ngay bằng câu: “Cho riêng anh và cho toàn thế giới nhé!” thế là chàng . . . đành “Ừ!”
Chắc chắn ông ấy không xem vì nếu xem sẽ thấy vợ khoe cả hình “chính chủ” cách đây gần 20 năm, nếu thấy thế nào cũng hậm hực: “Lại . . . khiến thế giới chuyển động!” và “chính chủ” sẽ trả lời ngay: “Tướng công đừng lo bão tố thiếp có vận công trù ếm khắp nơi rồi!”
Câu chuyện sẽ chuyển sang đề tài: Bà đừng mê phim Tàu quá mà lậm chúng nó!
Chuyện tình yêu thời son sắc nay chuyển sang chuyện mỗi ngày lẩm cẩm ở huyện nhà này – bút hiệu hồi 18 tuổi chắc phải thay đổi mà chớ – chẳng lẽ 81 vẫn là Ấu Tím – may là chị Huệ Gió O đã dùng nó cho căn bệnh Autism – Mình đến tuổi ấy cũng sẽ . . . còn ấu tím cho xem vì rất thông minh rất hay bất thường rất hay không cần người chung quanh nghĩ gì luôn lá la la!