Đạo Ca 2 – Đại Nguyện – Phạm Duy
Góc phố con đường bỗng dưng biền biệt
Chỉ nắng còn đây dâng nỗi muộn phiền
Góc phố con đường trong mơ nức nở
Khóe nắng còn đây giọt nhớ đổ nghiêng
Thương nhớ chi kìa còn ai góc phố
Tương tư chi kìa mái ngói phong rêu
Viên gạch nhỏ có còn nhung nhớ
Chân em qua rộn tiếng guốc vang rền
Tiếng guốc vọng còn chập chờn cơn ngủ
Gót chân đây đôi guốc mộc nơi nào
Vạt nắng cũ trốn tận cùng tâm khảm
Thản nhiên soi buồn lỗ chỗ thảm hồn .
(tặng NMT)
Mới vào mùa Hạ mà . . . mình đã ngẫm đến Thu – kệ nó đi, trong người nó thôi thúc thế đấy – mấy cái cây bên đường lá rụng tơi tả dù đang vào hạ thế thôi! Vậy là mình “trả nợ” hát đủ ba bài của Đặng Thế Phong
Hát những bài hát xưa cũ đã nghe đã hát thuở còn cha còn mẹ, nay hát lại và nghịch Proshow Producer kết hình ảnh thành chuỗi bay nhảy theo giọng hát là cách tập luyện gì không hiểu, nhưng làm theo ý mình thích đủ vui thời gian hưu dưỡng “tỉ phú thời gian” – Đọc tiếp “Đường Chiều Lá Rụng”
Chúng mình ngưỡng cửa “Lục thập nhi nhĩ thuận – thất thập nhi tòng tâm sở dục bất du củ” ai cũng phải hát vài lần bài Sérénade của Franz Schubert được nhạc sĩ Phạm Duy chuyển ngữ thành bài Dạ Khúc

