Bất chợt nghe bài hát rất lạ, câu đầu:
Chị tôi gội tóc bên thềm, có giàn thiên lý đưa hương!
đã khiến tôi ngồi thẫn người nghe cho đến hết bài và nghe đi nghe lại mãi, đến nỗi hát theo đến nỗi liên lạc với Trăng Rừng xin cho phép được hát, muốn hát với nhạc nền cho dù giọng hát Kim Thư đã quá hoàn hảo mang từng nỗi niềm của người “Chị” trong bài hát truyền đến tôi, người chị cả đầu đàn trong gia đình có năm cô con gái!
Tôi không có mối tình mang theo khi tóc phai màu, nhưng tôi có gội tóc bên thềm dưới giàn thiên lý nghiêng che, thời con gái cũng mơ cũng mộng, cũng một thời đầy màu sắc của nắng trên tóc mượt, cũng vài lần gió hôn tóc ve vuốt bờ vai và dĩ nhiên cũng bao bài thơ được ưu ái tặng cho mái tóc thuở xuân thì, dĩ nhiên chìm vào lãng quên ngày mái tóc có người làm chủ, có người chăm sóc ân cần, cho dù tóc búi ngược chạy đôn đáo đúng kiểu:
Thân cò lặn lội bờ ao – cho dù không có năm con nhưng cũng biết đá biết vàng một thời gian dài cho đến khi giật mình thấy tóc dài không còn óng mượt, rối bời rụng như lá tàn Thu – và khi người yêu mái tóc dài ấy cũng “cho phép” cắt đi giữ sức khỏe hơn là nuôi tóc! Đọc tiếp “Gội Cả Mưa Ngâu”



