Thu Hoài Cảm

Bài thơ của Đinh Hùng ca ngợi mùa Thu luôn “được” ngâm nga khi tiết thời vào Thu – nắng Thu quá dịu dàng lá lại múa may quay cuồng trong gió nừa chứ không làm thơ uổng lắm, nên . . . cho dù các ông thơ cho phép mình thả hồn nhiều hơn phụ nữ đi chăng nữa – chúng tôi phụ nữ yêu thiên nhiên yêu nhịp điệu yêu những nét chấm phá đẹp đẽ chung quanh cũng có quyền thả hồn mình vào nó chứ!
Khoe chàng xem và nghe sau khi bài hát và video hoàn thành khi chàng ngồi bên cạnh, không biết có nghe thật hay không mà khen “Bà hát còn hay lắm . . . !” phải chặn lại ngay bằng câu: “Cho riêng anh và cho toàn thế giới nhé!” thế là chàng . . . đành “Ừ!”
Chắc chắn ông ấy không xem vì nếu xem sẽ thấy vợ khoe cả hình “chính chủ” cách đây gần 20 năm, nếu thấy thế nào cũng hậm hực: “Lại . . . khiến thế giới chuyển động!” và “chính chủ” sẽ trả lời ngay: “Tướng công đừng lo bão tố thiếp có vận công trù ếm khắp nơi rồi!”
Câu chuyện sẽ chuyển sang đề tài: Bà đừng mê phim Tàu quá mà lậm chúng nó!
Chuyện tình yêu thời son sắc nay chuyển sang chuyện mỗi ngày lẩm cẩm ở huyện nhà này – bút hiệu hồi 18 tuổi chắc phải thay đổi mà chớ – chẳng lẽ 81 vẫn là Ấu Tím – may là chị Huệ Gió O đã dùng nó cho căn bệnh Autism – Mình đến tuổi ấy cũng sẽ . . . còn ấu tím cho xem vì rất thông minh rất hay bất thường rất hay không cần người chung quanh nghĩ gì luôn lá la la!

Chị Tôi – Hồ Dzếnh

Những bài thơ dẫn bạn đi đến đâu?
Bài thơ này dẫn tôi về những ngày đầu năm êm ả, hương thơm từ trầm, tiếng khánh tiếng mõ ngân vang, người thiếu nữ e ấp xin quẻ âm dương, ngồi khép nép nghe lời giảng của ông – của thầy ngoài cổng chùa hay đình được truyền miệng: “rất linh”!
Ai không mơ không ước một đời sống hạnh phúc – ai không vui khi nghe câu:
Đắc chồng năm nay – đời vui đông con . . .
Người em theo chị ngắm đôi má đỏ au thẹn thùa của chị và . . .
Mỗi mùa Xuân qua chị héo dần đi, lời tiên đoán thuở xưa không linh ứng – chị xế chiều vẫn còn mơ giấc mơ không thành sự thật! Đọc tiếp “Chị Tôi – Hồ Dzếnh”

Gội Cả Mưa Ngâu

Bất chợt nghe bài hát rất lạ, câu đầu:
Chị tôi gội tóc bên thềm, có giàn thiên lý đưa hương!
đã khiến tôi ngồi thẫn người nghe cho đến hết bài và nghe đi nghe lại mãi, đến nỗi hát theo đến nỗi liên lạc với Trăng Rừng xin cho phép được hát, muốn hát với nhạc nền cho dù giọng hát Kim Thư đã quá hoàn hảo mang từng nỗi niềm của người “Chị” trong bài hát truyền đến tôi, người chị cả đầu đàn trong gia đình có năm cô con gái!

Tôi không có mối tình mang theo khi tóc phai màu, nhưng tôi có gội tóc bên thềm dưới giàn thiên lý nghiêng che, thời con gái cũng mơ cũng mộng, cũng một thời đầy màu sắc của nắng trên tóc mượt, cũng vài lần gió hôn tóc ve vuốt bờ vai và dĩ nhiên cũng bao bài thơ được ưu ái tặng cho mái tóc thuở xuân thì, dĩ nhiên chìm vào lãng quên ngày mái tóc có người làm chủ, có người chăm sóc ân cần, cho dù tóc búi ngược chạy đôn đáo đúng kiểu:

Thân cò lặn lội bờ ao – cho dù không có năm con nhưng cũng biết đá biết vàng một thời gian dài cho đến khi giật mình thấy tóc dài không còn óng mượt, rối bời rụng như lá tàn Thu – và khi người yêu mái tóc dài ấy cũng “cho phép” cắt đi giữ sức khỏe hơn là nuôi tóc! Đọc tiếp “Gội Cả Mưa Ngâu”

Tháng 7 – 2023

Đã sang tháng 9 lại viết về tháng 7, đi giật lùi với thời gian cho vui thế thôi, thật sự dòng trôi luôn chảy, nó thích đi đâu nó đi cơ mà, giống như con người thích đi du lịch khi có tiền có thì giờ – ngắm bạn hữu lang thang thế giới ngắm nhà thờ bên xứ Tây Ban Nha, rồi đến những đảo nhỏ xinh xinh bên Ý,  lòng mình nhẹ nhõm như mặt nước bị làm nơi cho thiên hạ ném tiền cắc vào cầu xin may mắn trong những hồ chứa nước đỏm đáng, ở giữa có bức tượng đồ sộ nam thanh nữ tú kín kín hở hở, hay chỉ là cái đầu sư tử có nước phun ra từ miệng nó, từ đâu có những water fountain này không biết, ai là người nghĩ ra cách thu tiền cắc này nhi? Đọc tiếp “Tháng 7 – 2023”

Nước Non Ngàn Dặm Ra Đi

Ai nói phụ nữ không tạo nên lịch sử chứ – bà Trưng bà Triệu – nay mình nhớ về công chúa Huyền Trân nhé – chuyện truyền khẩu có mối tình giữa công chúa và danh tướng nhà Trần thật hư không biết vì đoạn đường cứu giá từ Chiêm Thành về đến Đại Việt là 12 tháng – câu chuyện lãng đãng giống chuyện Tây Thi – Phạm Lãi!
Bây giờ còn có việc “minh oan” cho danh tướng nhà Trần để danh tiết của công chúa Huyền Trân được vẹn toàn không bị tì vết?
Thế kỷ 21 người ta đã dự định xe hơi bay tránh kẹt xe, mua vé phi thuyền lên mặt trăng, thì chuyện sử sách ghi tình sử có dính đến các bà . . . đi hơi chệch hướng . . . cũng đâu có sao nhỉ . . .
Ngày xưa có câu ru: Tiếc thay cây Quế giữa rừng – để cho thằng Mán thằng Mường nó leo!
Mình hát để biết rằng ngàn dặm thuở xưa công chúa Huyền Trân ra đi mang về hai châu Ô – Lý cho đất nước mình – tiếng ru hời xa vắng vang vang khi ghé thăm Tháp Chàm Ninh Bình não lòng biết bao – yêu thương nào cho đủ tri ân!

Lời Cho Mẹ

Vu Lan 2023 – tôi cài hoa hồng trắng – nhớ Mẹ tôi ngâm thơ!
Thu âm: Adobe Audition
Hình ảnh: Proshow

LỜI CHO ME
Tháng Mười ta về đây hụt hẫng
Mẹ đã đi về cõi bao la
Ta như chim nhỏ, bỗng lạc đàn
Mẹ ơi, mất mát quá khôn cùng
Con muốn một lần trong tay mẹ
Với nụ hôn nồng, những nhớ thương
Trong mắt già nua, buồn một cõi
Con thấy nụ cười, chợt thoáng qua
Tháng Mười ta về như lạc bước
Mẹ không ngồi đó để trông ta
Chiếc ghế bỗng buồn, buồn một nỗi
Như ta lạc lõng, một chốn nao
Xin được một lần trong tay mẹ
Dù một lần thôi, một thoáng mơ
Với những lời ru, trong đêm tối
Ru con mau lớn bước vào đời
Tháng Mười ta về, nghe hoang lạ
Thành phố buồn hơn, chiều nắng tắt
Có con sâu nhỏ, buồn trong lá
Nghe thoáng trong hồn, những giọt mưa
( Và mẹ ơi, hình như con đang khóc )

Làm Biếng

Tưởng là làm biếng nhưng không phải đâu nhé, thời khóa biểu gọi là dầy đặc từ sáng sớm đến khi đi ngủ cơ đấy:

Mở mắt dậy cà phê
Đôi mắt to tỉnh giấc,
Côm cốp mắt cá kêu
quay vòng valse nhịp điệu
Mắt cá xong đến đầu:
Gối trái phải quay quay
Đầu trái phải lắc lắc
Mắt liếc trên rồi dưới
Trời Đất cùng giao thoa
Vũ trụ nào có lớn
Ngay tâm rốn này này! Đọc tiếp “Làm Biếng”

Bánh không bơ

Bánh không bơ chỉ có trái trong vườn – mình nướng bánh với tâm tình sợ phá hủy nét đẹp “hoa hậu” nên tha hồ nhâm nhi với trà với rượu, ngà ngà say sẽ hát líu lo như khướu như mèo meo meo meo!

Mỗi cô con gái là một đóa hoa

Mỗi người đàn bà là một hoa hậu

Hoa nở ngát hương, hậu còn vương vấn

Đẹp thơm dâng đời dáng xưa mùa cũ

Chồng ngồi kề bên “hoa hậu” vuốt râu!

Khà khà khà khà

Dáng cũ đã xa nay còn hậu ngọt

Eo xưa đã nở nay còn dịu êm

Ngực xưa căng mọng bưởi thơm vàng óng

Ngực nay mướp khía tay đụng bỏng tay

Yêu nhau từ thuở hoa còn chúm chím

Yêu nhau bây giờ hoa mở mãn khai

nhụy . . . vỡ

Tình còn nguyên chung thủy đến khi (hoa) tàn

Lãng Đãng

Mỗi ngày tôi làm gì nhỉ, hát xong làm phim chơi!
Nếu không thì sẽ tìm món chi ngộ ngộ để nấu trong bếp!

Hôm nay lãng đãng kể chuyện hát xong làm phim chơi cho nghe nè:

Người yêu kề bên thì không dám hát phải đợi chàng ra vườn mới dám nhắm mắt hát vang nhà và thu cái giọng của mình vào máy, đoạn thu âm này sẽ được lồng vào nhạc nền được tạo từ khắp nơi trên khắp quả địa cầu này. Từ ngày những nhu liệu – phần mềm được các kỹ sư tạo ra, không thể tin được cái máy hát Karaoke khoảng năm 1974 – 75 đã trở thành quá khứ khi người hát có thể dùng điện thoại “biết đi” tự thu, những phòng thu âm chỉ còn dùng cho các nghệ sĩ thật thụ, còn nghệ sĩ đường phố nghệ sĩ tại gia tha hồ múa võ tự thu tự lăng xê và cũng tự làm phim cho lên trời phá phách cùng đám “sát tơ lai” giăng giăng của nhà đa triệu phú Elon Must – ừ phải là chữ T mới đúng, họ Musk của ngài thì đâu theo đúng tử vi hằng số, chàng muốn là PHẢI làm kia mà, không làm chàng sẽ buồn giống như người viết đây thì sao! Đọc tiếp “Lãng Đãng”