Sóng
ngày 21.07.08 trong mục Việt-Times. [219">] ý kiến .
Đêm qua sóng cao hơn người lớn, bọt li ti bắn vào mặt ran rát .
Cát rất vàng, biển không xanh thẫm - viền chân trời màu tím tái, vầng dương đỏ thẫm, màu đỏ đe dọa, không là màu đỏ rực rỡ.
Tám giờ tối gọi là đêm có phải, sao còn tròn vẹn cả khuôn mặt trời? Bãi biển đầy người, mùa hạ những cơn gió nóng thốc vào đất liền, thổi bùng những đám cháy, cả bầu trời ảm đạm vì khói. Màu sắc đẹp đẽ của bầu trời, được tô bằng khí độc. Các nhà khoa học bảo thế, với con người bình thường, chỉ biết màu sắc biển trời thay đổi vì lòng người - ‘Người buồn cảnh có vui đâu bao giờ.’ »» Đọc tiếp phần cuối…
Độc Lập
ngày 12.07.08 trong mục Tản Mạn. [218">] ý kiến (2).
Tháng bảy, những cơn nóng hừng hực làm người ta thèm đi nghỉ, nghỉ ở bất cứ nơi đâu không phải là nhà của mình.
Tháng bảy người ta chào đón ngày lễ Độc Lập với thịt nướng, bia lạnh, pháo bông, cắm trại. Người vui vì được nghỉ lễ, người buồn vì nhớ lại hình ảnh đau thương máu đổ xương phơi, để giành được độc lập.Ngày lễ nào không có ngậm ngùi! »» Đọc tiếp phần cuối…
Niềm Vui
ngày 09.07.08 trong mục Tản Mạn. [217">] ý kiến .
“Con vui quá! - Cám ơn ba má đến với con.”
Ánh mắt long lanh nụ cười rạng rỡ như ánh nắng đầu hè, con thỏ thẻ với má bằng tiếng Việt khi má giúp con mặc áo, đội mũ.
Cũng cái mũ vuông vắn như cách đây bốn năm, ngày con học xong trung học. Má đã viết cho con ngày ấy, ngày mà con không thích nói tiếng Việt, dù ba cùng má chở con đi học tiếng Việt, tại trung tâm Văn Lang, mỗi cuối tuần, năm năm dài ròng rã. »» Đọc tiếp phần cuối…
Đời Thường
ngày 09.07.08 trong mục Việt-Times. [216">] ý kiến .
Sáng nay ngắm những đóa hoa trong vườn, nghe tiếng chim khuyên ríu rít ngoài hiên, đời bỗng nhẹ như cánh chim ong (humming bird) xinh xắn .
Miền đông nước dâng cao gây lụt lội - miền tây khói của những đám cháy rừng, khiến cả bầu trời sụp hẳn xuống. Tưới nước cho hoa cỏ mà trong lòng mang cảm giác “có tội.”
Sáng thứ hai, vừa vào văn phòng, nhìn qua khung cửa kính, trên những viên đá tròn trĩnh, bảy chú vịt con lông xám đầu vàng, dưới cánh mẹ. Văn phòng làm việc của tôi nhìn ra một hồ nước, mỗi đầu xuân đôi vịt trời ghé đến, bơi đùa tung tăng. Bao năm rồi, đây là lần đầu tôi nhìn thấy những chú vịt con xinh xắn này. Cả ngày làm việc của tôi thú vị biết bao, dõi mắt xem bầy vịt bơi – nghỉ, lại bơi lại nghỉ. Vịt mẹ nằm cạnh các con, hai cánh không đủ rộng để cả bảy đứa chui vào, vài đứa phải nằm ngoài, nhưng chỉ vài phút sau, nó ráng len lỏi nằm sát đụng vào người mẹ. »» Đọc tiếp phần cuối…
Mất nhau
ngày 08.07.08 trong mục Việt-Times. [215">] ý kiến .

Không hiểu tại sao những hình ảnh của quá khứ hay hiện về, vào những mốc thời gian chính xác. Người tây phương nhớ những ngày vui vẻ, sinh nhật, lễ cưới, họ tạo thêm nhiều nữa cho ngày lễ tình nhân, ngày ông ngày bà, ngày cha ngày mẹ, ngày chồng ngày vợ, ngày thư ký, ngày chủ nhân, ngày bạn hữu. Phần người đông phương đặc biệt là người Việt Nam lại là ngày giỗ chạp, Tết nhất, bây giờ theo thị hiếu, cũng sinh nhật, cũng tình nhân nhưng còn thật nhiều gượng gạo, ngay cả vợ chồng nhắc nhở nhau về chút kỷ niệm xưa cũng có vẻ xấu hổ, chừng như không phải là mình đã làm thế. »» Đọc tiếp phần cuối…
