Vọng Xuân Xưa 2026 Bính Ngọ

 

 

Xuân đến!
Không mai vàng
Không pháo đỏ
Chạnh lòng.

Xuân lại đến!
Xứ người lạnh lẽo
Nửa địa cầu xa
Nhớ Xuân xưa .

đốt trầm hương, hương gây mùi nhớ
Dạo cung đàn, đàn nhả nhạc sầu
Còn đâu đêm trừ tịch, còn đâu phút ngân tiêu
Ngậm ngùi ta ngâm câu, thân lạc loài viễn xứ .

Cố hương, cố hương, ơi hỡi cố hương!
Vọng tưởng lòng đau, dạ héo thẫn thờ
để mặc Thủy Tiên phai tàn hương phấn
Kệ hoa Hồng đào rữa cánh đầy sân.

Biết bao giờ một lần trở lại
Lảy lá Mai đợi hoa đâm chồi
Tỉa Thuỷ Tiên ngóng giờ nụ nở
Bên bạn xưa, Giao Thừa cùng vui.

Hôm qua tôi đi hội chợ Xuân 2026 Bính Ngọ, hỏi lòng có vui không, lòng tôi thản nhiên và rất bình an, đi từng bước chân rất chậm không như ngày xưa bước như chim sáo! Có lẽ đây là lý do giúp tôi bình an, hít vào thở ra để giữ vững nhịp bước chân của mình chăng?

Tôi hạnh phúc dù chồng không dìu đi như bao nhiêu năm khác, vì tôi có các bạn học đi cùng, bài thơ cũ những năm 1991-1999 đã thay đổi vì bây giờ không gian thoáng đãng có tiếng pháo nổ tưng bừng đón Xuân, hoa mai hoa đào khoe sắc cho dù là hoa giả made in China, những phông hình to thật to làm nền cho các ông bà còn lưu luyến mùa Xuân quá khứ chứ không phải cho trai thanh nữ tú vì tôi ngắm mãi không thấy các cháu thanh niên thiếu nữ tay nắm tay đến chụp hình chỉ thấy một điều:

Xuân là Xuân gượng kẻo là! Thế thôi!

Tôi níu Xuân nhưng tiết trời khí trời không phải thế, tôi khoác lên người ba lớp áo, lớp đầu là áo quần chống lạnh – lớp thứ hai để giữ dáng – lớp thứ ba là chiếc áo dài mong manh ký ức dùng đi lễ và chờ có hội Xuân mỗi năm của người Việt xa xứ, ba lớp áo này tôi không thể tự nhiên mà tháo nó ra! Quan trọng hơn nữa là lớp áo khoác dầy chống lạnh thật sự thêm chiếc khăn quàng đỏm đáng, cứ bước chậm thấy người quen xưa vợ chồng tôi chen vai sát cánh cùng họ trong những dịp Xuân về như thế này, những buổi diễn hành khuấy động rầm rộ ngay trung tâm chính của nơi người Việt tị nạn trên đất Hoa Kỳ một khoảng thời gian nay đã không còn nữa, tâm huyết dần tàn lớp sóng tưởng có thể xoay vần vận mệnh nay mới biết chỉ là những gợn sóng trong một chiếc ao sen tự tạo trong công viên “quê mới” rồi thì mất dần đi tan dần đi vì không còn ai để kế thừa tâm huyết ấy!
Những khuôn mặt tôi muốn kêu tên để chào hỏi và chúc Xuân như ngày cũ:

Năm mới vạn sự như ý!  Cung Chúc Tân Xuân

tôi không bước kịp, chỉ khi nghe kêu tên quay lại cũng vài giây sau mới biết ai vào với ai, tóc bạc da mồi không còn dáng vẻ oai phong ngày cũ, tôi nghĩ ra tại sao chồng mình không muốn ra ngoài hội xuân, góc nhỏ tưởng niệm bộ quân phục xưa tôi ngậm ngùi ngắm nó, gió lạnh se mặt hay lý do gì mà tôi choáng váng, cái hồn của nửa thế kỷ trước và bao hồn linh các anh các chị đã ra đi không còn trong ngày hội Xuân 2026 – Tôi thấy mình đang phai đi đang như chiếc hoa mai giả bị gió thổi hay người đi hội vô tình làm nó rơi xuống vì mải chụp hình với khung nhà gỗ đóng vội, hay ngôi chùa một cột thê thảm chơ vơ trong chiếc hồ sen không có nước – tôi chụp hình với nó kẻo tội nghiệp vì còn bao người biết tại sao có “chùa một cột” nơi này!

Ngắm các cháu trong đoàn hướng đạo Việt Nam đi dọn rác, các cụ tóc bạc trắng không áo dài đi gắp rác, nước mắt tôi ứa ra, tôi không giúp được một tay, các cụ sẽ “về với Chúa” không xa mấy – các cháu sẽ lớn sẽ lên đại học, mùa hội sau các cháu sẽ không còn ở San Jose nữa,  khoảng giữa của các cụ và các cháu còn sứ khỏe cũng đã trung niên còn sức để thức khuya dậy sớm cả tuần trước ngày hội Xuân lo trang trí nấu nướng khuân vác, đứng bán các món ăn tìm nguồn thu nhập cho kinh phí phải trả cho ngày hội Tết, người đến vui Xuân có thấy như tôi nỗi bình an pha lẫn ngậm ngùi!
Những lớp áo trên người không thể cởi ra được là kỷ niệm là ký ức là hiện tại, lớp áo ngoài nặng dầy tôi muốn cởi khi nào cũng được lại là lớp áo quan trọng nhất giữ ấm cho tôi trong ngày giá rét, tôi có trân trọng nó hay không?

Bình luận về bài viết này