Bài thơ này tôi viết không theo luật bằng trắc đã lâu khoảng cuối thập niên 90, từ câu anh nói khi đi làm xa! Tình vợ chồng đôi khi quên đi câu nói:
Em yêu Anh hay Anh yêu Em vì nghĩ chỉ cần chung thủy chỉ cần bên nhau là đủ!
Với kỹ thuật của trí tuệ nhân tạo, tôi cũng thử xem sao, ai ngờ giọng hát phát âm chữ “khúc khuỷu” quá hay – tôi có thể yêu cầu âm thanh nào tôi thích nhịp điệu nào tôi muốn, xem ra không cần sai khiến chi nhiều AI đã tự soạn cung bậc theo vần bằng trắc luyến láy – tôi không thể hát theo nốt anh AI hát – tôi đang sống trong thời đại đặc biệt quá, các nhạc sĩ gạo cội đã ra đi, nếu còn tôi không biết các ông nghĩ gì, phê bình gì cho khúc nhạc không do con người sáng tạo ghi từng nốt xuống!
Hãy nói yêu anh đi em
Biết đâu ngày mai
động đất
Hay chiếc máy bay
rớt bất ngờ
có anh trong đó
Nên chi
Hãy nói tiếng yêu anh
ngay bây giờ
em ơi
Đời sống bấp bênh
Tiếc làm chi
Giữ làm chi
Thầm thì với anh lời mật ngọt
Hãy nói yêu anh đi em
Anh sẽ cám ơn em biết mấy
Một mai anh chết
Với tình yêu em trong tim
Anh sẽ mỉm cười
an nhiên
đi về thiên cổ
Hãy nói yêu anh đi em
Anh không hề van xin ai
Trừ em
Người anh yêu dấu
Người đã theo anh
Từ tuổi xanh đến lúc tóc ngã màu
Vẫn giữ trong tim cô láng giềng bé nhỏ
Mái tóc tiên nhẹ bay trong gió
Tiếng lục huyền em gảy khúc tình tang
Tiếng cười em ngọc rớt mâm vàng
Tiếng hát em thênh thang
Lời thơ em mênh mang
Ru giấc anh trong những đêm tay vàng khói thuốc
Em yêu ơi
Qua những khúc sông đời khúc khuỷu
Qua những cơn giông tố phũ phàng
Qua những đau thương chất ngất
Em tinh tuyền: Thiên Nữ Của Đời Anh

