Vì Tôi Là Linh Mục

Toàn bài thơ quá chừng là quá chừng “gieo tiếng ác”  Bài thơ này là một trong hai bài Nguyễn Tất Nhiên viết có chức sắc của Thiên Chúa Giáo – ông dùng linh mục và sơ trong thơ của mình, thời ấy cũng cùng với tác phẩm của Lệ Hằng “Tóc Mây” trong tập thơ Thiên Tai!
Đọc tiếp “Vì Tôi Là Linh Mục”

Tán

Sáng nay thức giấc vui
Sáng nay đứng dậy vui
Sáng nay cười trong gương Vui
hót líu lo như chim với chàng vui
lá lay nắng vương vãi khắp vườn vui
trái chưa chín sóc đã ăn vui
(hẳn là chát nên chỉ cắn một miếng rồi để lại dưới gốc)
Ớt đỏ đẹp hơn màu son vui
(không trồng mà mọc lại trách sao không hái vào ăn)
táo tàu trái nhiều hơn lá vui
(người ta bảo không nên ăn nhiều máu tốt dồn lên não – Khổ)
kỷ tử đỏ tươi thõng thượt hoa tim tím dễ yêu
(Người ta bảo ăn vài trái thôi không nên ăn nhiều mắt sáng quá sẽ thấy nhiều hơn người khác – Khổ)
hoa oải hương nở – hoa lai sinh (hoa lài) nở – hoa bụp nở – hoa diên vĩ nở – hoa thanh long nở – hoa thiên lý nở – hoa tình nở – lại khúc khích cười như ngày biết mình yêu người ta!
Nở chung như thế biết hương của hoa nảo hoa nào? Từ từ thôi từ từ thôi

Bà có đi bộ không? Đừng có mà khoe lung tung lên trời đó nhá!

Đã bảo “sống một mình sướng hơn” kia mà hứ!

Hơn nửa thế kỷ vẫn linh tinh lang tang thế đấy –
Chàng thì kín đáo – Nàng thì lăng xăng
Chàng đứng im như tượng, nàng bay lượn như chim
Chim đậu trên vai – thế là bị chụp bỏ vào lồng
Đáng đời! Dạ em theo đây – chíp chíp chíp



Dạ Tâm Khúc – Thanh Tâm Tuyền

Bài Thơ:

Anh sợ những cột đèn đổ xuống
Rồi dây điện cuốn lấy chúng ta
Bóp chết mọi hi vọng
Nên anh dìu em đi xa

Ði đi chúng ta đến công viên
Nơi anh sẽ hôn em đắm đuối
Ôi môi em như mật đắng
Như móng sắc thương đau
Ði đi anh đưa em vào quán rượu
Có một chút Paris
Ðể anh được làm thi sĩ
Hay nửa đêm Hanoi
Anh là thằng điên khùng
Ôm em trong tay mà đã nhớ em ngày sắp tới
Chiếc kèn hát mãi than van
Ðiệu nhạc gầy níu nhau tuyệt vọng
Sao tuổi trẻ quá buồn
như con mắt giận dữ
Sao tuổi trẻ quá buồn
như bàn ghế không bầy

Thôi em hãy đứng dậy
người bán hàng đã ngủ sau quầy
anh đưa em đi trốn
những giày vò ngày mai

Thanh Tâm Tuyền (1936-2006), tên thật là Dzư Văn Tâm, là một nhà thơ, nhà văn người Việt nổi tiếng, được biết đến với những cách tân thơ ca táo bạo. Năm 1956, lúc tròn 20 tuổi, ông đã nổi tiếng với tập thơ Tôi không còn cô độc, và năm 1957, lúc 21 tuổi, với tiểu thuyết Bếp lửa (viết năm 1954) “mô tả khung cảnh Hà Nội trước 1954, với những người ra đi cũng như những người ở lại, cả hai đều bị giằng co bởi những chọn lựa miễn cưỡng, sự chia ly hay cái chết.” Thanh Tâm Tuyền có ảnh hưởng lớn trên văn học Việt Nam giai đoạn 1956-1975 và cả những năm về sau này. Bút hiệu khác: Đỗ Thạch Liên.

Một số thơ của ông đã được Phạm Đình Chương và Cung Tiến phổ thành những nhạc phẩm rất nổi tiếng như:

Bài ngợi ca tình yêu, Đêm màu hồng, Lệ đá xanh, Nửa hồn thương đau.