Nhà Yêu

Cô bạn đã khuất của tôi gọi thế! Nhà Yêu, chẻ chữ nghĩa thì thương với yêu có gì khác nhỉ? Thương nhẹ hơn Yêu chăng?

Lại còn lẽ khác:

– Thương “thoang thoảng hoa nhài mà lại thơm lâu” vấn vương hơn tồn tại hơn! Thương giữa hai người khác phái thường bị “giấu đó để dành” lâu lâu nhớ cho vui, tới gần chạm “đất” vẫn nhắc đến Cô hàng xóm hay Anh trưởng lớp ngày thơ! Biết tên cô ấy anh ấy còn may, có khi chẳng biết họ tên gì mà vẫn Thương để nhớ.

– Yêu “bạo phát bạo tàn”, sôi nổi vội vàng, có đó mất đó, một núi cũng trèo – hai núi cũng trèo – ba bốn núi cũng nhất định qua cho bằng được để rước – mang – vác về nhà làm của riêng! Bị cấm cản thì “làm mưa làm gió – vật mình vã mẩy” sao cho phụ mẫu phải chịu bề “áo mặc qua đầu” gả phức cho khuất mắt.

Gọi Nhà Thương – Hospital – Bệnh Viện thành Nhà Yêu, hẳn cô bạn dễ thương của tôi dù biết sắp xa cuộc đời nhiễu nhương, vẫn níu kéo “Yêu cái trần gian lắm điên dại” này.

Đọc tiếp “Nhà Yêu”

Chẳng Thà Se Cát Mà Vui!

 

Người ta không cần tìm về kỷ niệm, kỷ niệm tự nó đi tìm người đã có. Kỷ niệm đôi khi đi cùng oan trái.

Như tôi, không bao giờ thèm nhớ hay nghĩ đến nó, tự dưng nó lù lù xuất hiện, ngay ban ngày ban mặt, ngay phố chợ đông người, nó xồng xộc đứng sừng sững trước mặt và cười với tôi. Nụ cười trắng xóa sóng biển.

Phải mất vài giây sửng sốt đôi môi mấp máy của tôi mới bật lên thành tiếng: “Hiếu hả?” Vòng tay đã ôm chầm lấy tôi ghì chặt. Tôi cựa mình thoát ra, đôi mắt tha thiết, giọng trầm, kêu tên tôi như tiếng vọng từ đáy âm ti: “Cún ơi!”.

Đọc tiếp “Chẳng Thà Se Cát Mà Vui!”

Bài thơ tiếng Pháp – Bài hát tiếng Việt

Ôi là các thiên tài!
Tôi cũng nghe tiếng gió
Cũng thấy lá vàng bay
Chỉ ngây người đứng nhìn
may mà còn biết hát!
Tôi hát năm 16 tuổi
hơn nửa thế kỷ nay
Hát lại vẫn mới y!
Trí óc tôi mãi thế
16 hay gì gì nữa
Vẫn tôi rất . . . ngẫu nhiên

“Thi Phẩm “Chanson d’Automne” (Thi sĩ Paul Verlaine)

Les sanglots longs
Des violons
De l’automne
Blessent mon cœur
D’une langueur
Monotone.

Tout suffocant
Et blême, quand
Sonne l’heure,
Je me souviens
Des jours anciens
Et je pleure;

Et je m’en vais
Au vent mauvais
Qui m’emporte
Deçà, delà,
Pareil à la
Feuille morte.

Nghĩa:

“Thu Ca”

Mùa thu nức nở
Rót ra nỗi buồn
Và tiếng vĩ cầm
Cho lòng đau thắt.
Chất đầy trong ngực
Nỗi buồn cô đơn.

Nỗi buồn nặng hơn
Khi tiếng chuông ngân
Trong đêm vắng vẻ
Xao xuyến ngập lòng.
Nhớ về ngày cũ
Nước mắt trào dâng.

Ta chạy ra đồng
Hỡi cơn gió độc
Bao nhiêu mơ ước
Mi hãy cuốn phăng
Vào đêm tối mịt
Như chiếc lá vàng.”

 

Ngày Còn Lại! Một Thoáng Có Là Bao…

Nếu chỉ còn hai mươi bốn tiếng là chấm dứt cuộc sống tạm này, anh sẽ làm gì – chị sẽ làm gì – em sẽ làm gì?

Người được hỏi, nhìn người hỏi, ánh mắt tròn xoe ra vẻ ngạc nhiên, cùng với chút lúng túng, trả lời hay không trả lời!

Người có câu hỏi “kỳ cục” ấy nhìn lại người được hỏi với ánh mắt chân thành, ra vẻ hỏi thật lòng đó không đùa đâu! Đọc tiếp “Ngày Còn Lại! Một Thoáng Có Là Bao…”

Chủ Nhật 26 tháng 10 – 2025

Hôm nay không có gì đặc biệt cả, là Chủ Nhật như mọi Chủ Nhật khác vậy mình nên tạo ra điều gì để ngày hôm nay trở thành đặc biệt vậy!

Tối qua là lần đâu tiên mình đeo một dụng cụ giúp mình thở đều không bị ngắt quãng khiến máu bị mất lượng oxy cần thiết, trước đây mười mấy năm mình khuyên người khác dùng nó sau khi có bảng phân tích khí oxy nhận vào cơ thể khi ngủ! Rồi thì mình cũng không còn trẻ, mọi cơ bắp được kết nối với xương bằng dây chằng bằng gân bằng đĩa đệm đều bị thoái hóa không nhiều cũng ít – cái lưỡi là nguyên nhân làm người ta bị nghẽn hơi khi ngủ và tạo tiếng “kéo cưa lừa sẻ” nói theo chữ dễ hiểu là “ngáy” – đàn bà mà bị chứng này hết cả “hấp dẫn” nên thông thường các ông bị nhiều hơn, nhất là các bà phần đông trẻ hơn chồng vài tuổi!

Từ ngày được biết mình có “kéo cưa” khi ngủ cho đến khi có được sự trợ giúp hữu hiệu từ  dụng cụ đơn giản làm từ văn phòng nha!

Night Guard: giúp bệnh nhân không làm răng bị mòn, nhất là không làm khuyết chân răng tạo nên sâu chân răng, mình đã đeo night guard khi ngủ lâu năm và đây là lý do ai cũng khen răng đẹp – nay đeo dụng cụ giúp không bị nghẽn thở cũng bình thường chỉ thêm chút xíu là có cả hàm dưới thế thôi, bạn nhìn hình nhé:

Và với dụng cụ giúp ngưng thở khi ngủ sẽ giúp bệnh nhân như hình vẽ:

Dĩ nhiên vì mình chỉ mới manh nha chuyện này, trị bệnh khi vừa khám phá vẫn hơn đợi nó lấn áp làm khó mình, mình khuyên người khác được nên mình đeo thiết bị này ngủ ngon quá và nhất là chỉ số đo cân nặng cùng chiều cao được “phán” là hoàn hảo!

Gì gỉ gì gì đều hoàn hảo, chỉ mỗi cái tội là thời gian sống trên trái đất này vào giai đoạn thứ 4 là mùa Đông nếu định theo mùa của trời của đất, lại thêm bây giờ ai cũng kêu than là con người phá nát hành tinh mình đang sống.

Cháu mình vừa nói mỗi khi bà nghịch AI là bà cũng đang góp phần phá trái đất – Bà hỏi tại sao? Cháu chậm rãi nói vì máy móc cần được làm mát bằng nước!

Mình không dụ dỗ người khác theo mình truy tìm nguyên nhân khó ngủ, sáng dậy mệt mỏi đâu nghen, mình ngủ rất ngon, sáng dậy tràn đầy năng lượng hát hò rất rôm rả mà cũng bắt đầu bị nghẽn thở, nên . . . khoe bệnh cho có với người ta! Bạn cũng nên tìm xem mình có bị nghẽn thở khi ngủ không nhé nếu đã qua tuổi 65!
Không phải phòng răng nào cũng làm được dụng cụ này, bạn cần tìm đúng nơi đúng nha sĩ kinh nghiệm, trân trọng giới thiệu phòng nha mình yêu,  nha sĩ mình quý và gắn bó cho đến ngày về hưu.

Lẩn Thẩn Chuyện Ngày Mai!

 

Tôi không dám khẳng định ngày mai bạn hay tôi sẽ trúng số, nhưng chắc chắn một điều trong tương lai tôi và bạn sẽ già. Câu đầu môi Sinh – Lão – Bệnh – Tử nghe như đùa mà có thật: Khi được sinh ra, không ai có thể lựa chọn được lúc nào, thì Lão Bệnh Tử có đến cũng chẳng thể từ chối. Tôi thắc mắc giữa khoảng Sinh và Lão – Bệnh – Tử là cái gì tại sao không thấy nhắc đến. Hay tại trong khoảng đó tôi hay bạn có quyền quyết định có quyền chọn lựa để đến lúc Lão Bệnh Tử có những phận số khác nhau. Sống luyện tội, ăn năn tội trước khi chết hay thanh thoả hồn xác rũ áo ra đi, chuyện kèn trống tiễn đưa không cần thắc mắc như nhạc sĩ Vũ Thành An:“triệu người quen có mấy người thân khi lìa trần có mấy người đưa?”
Cô bạn gởi thơ viết vài điều về tương lai sẽ thế nào khi về già, những đau tay đau cổ đau lưng, những mệt mỏi uể oải khi sáng phải thức đậy đi làm, khi về nhà không còn sức đế càm ràm chồng con, ngày trước xông xáo dọn dẹp nay có hơi bề bộn chút cũng không sao, sức lực nào còn mà chinh đông dẹp bắc, dọn phòng khách dẹp phòng ngủ, chùi rửa phòng tắm phòng ăn? Cuối tuần chợ búa? Màn hình máy vi tính cũng hấp dẫn muốn viết ba điều bốn chuyện, bàn tay làm biếng, ý tưởng cũng chẳng còn nhạy bén quên nhớ nhập nhằng.

Đọc một đoạn văn, tìm một đoạn thơ, ngơ ngác hỏi sao người yêu đời thế. Thời đại vi tính mọi thứ chuyển đổi rất nhanh rất nhậy, nên con người cũng theo đúng qui luật nhanh nhậy này mà thành mau già. Kỹ thuật, khoa học nhờ vào nhanh nhậy kiếm tiền không ít để chạy theo cái nhanh cái nhậy và ngay cả cái già. Máy vi tính mỗi ngày thay đổi theo cấp số nhân – nhân – nhân.

Con người dùng hết sức lực suy nghĩ tìm tòi sản xuất cái mới, chất xám tuôn ra mất đi cùng với thanh xuân cũng theo cấp số ấy. Từ tiểu học đã mệt nhọc chen lấn tìm cách vào trường giỏi trường hay, lớn lên tí nữa mùa hè cha mẹ khổ sở gởi vào học luyện thi toán luyện thi văn, mong các con được vào trường nổi tiếng, lấy được mảnh bằng ra trường để đi làm đầu bù tóc rối tranh đấu với người ta, điều mong mỏi là làm hết sức để dành tiền và về hưu sớm, khi ấy sẽ đi chơi.
Đọc tiếp “Lẩn Thẩn Chuyện Ngày Mai!”

Mùa Khai Trường

 

“Hằng năm cứ vào cuối thu, lá ngoài đường rụng nhiều và trên không có những đám mây bàng bạc, lòng tôi lại nao nức những kỷ niệm hoang mang của buổi tựu trường. Tôi không thể nào quên được những cảm giác trong sáng ấy nảy nở trong lòng tôi như mấy cành hoa tươi mỉm cười giữa bầu trời quang đãng. Những ý tưởng ấy tôi chưa lần nào ghi lên giấy, vì hồi ấy tôi không biết ghi và ngày nay tôi không nhớ hết. Nhưng mỗi lần thấy mấy em nhỏ rụt rè núp dưới nón mẹ lần đầu tiên đến trường, lòng tôi lại tưng bừng rộn rã.”

Đoạn văn đẹp Tôi Đi Học của nhà văn Thanh Tịnh, không ai là không nhớ , nhớ thuở mẹ nắm tay đưa đi học, nhớ thuở sợ hãi cổng trường lần đầu tiên bước vào , nhớ nỗi lo lắng khi nhìn thầy cô lần đầu tiên biết mặt và nỗi kinh khủng khi nhìn mẹ quay lưng đi khuất, còn lại một mình giữa không gian lạ, và bao đôi con mắt không quen. Nỗi “hoang mang” kết tụ từ bao điều ấy. Trường học bắt đầu là mùa thu lại mơn man về, những chiếc lá đã bắt đầu rơi.