Dấu Gạch Nối


Nhắc đến người chết người ta hay viết năm sinh và năm tử có dấu gạch nối ở chính giữa. Với tôi năm sinh và năm tử không có gì quan trọng, cái dấu gạch nối là quan trọng. Một đời người chỉ tính đến cái dấu gạch nối ấy, tồn đọng trong cái dấu gạch nối ấy.

Khoảng tuổi mười mấy, cái chết làm tôi sợ hãi, nó ám ảnh tôi ghê lắm, thấy đám ma ngoài đường tôi khóc hết nước mắt dù chẳng quen biết người ta. Lý do là vì me tôi mất sớm. Đám ma của mẹ, tôi đã không khóc cứ ngơ ngơ vì bất ngờ quá. Rồi tôi để nỗi nhớ trong lòng biến nó thành tính ghen tuông, giữ bố tôi cho mẹ. Bố tôi còn trẻ, tôi không cho bố tôi có bạn gái, không cho bố tôi có bồ, tôi hứa sẽ ở vậy chăm sóc bố, bố không cần có vợ kế. Bố tôi bị bắt đi học tập cải tạo, ông chết trong tù, không có đám ma. Tìm ra bố chỉ còn bộ hài cốt, khúc xương cánh tay gãy. Tôi nuốt nước mắt vào trong, lau nước mắt vào tay áo, vào gối quần, khi tôi rửa cốt. Hai điều đau đớn xảy ra cho tôi khi tôi còn trẻ khoảng tuổi trăng tròn đến khoảng hai chín ba mươi. Đọc tiếp “Dấu Gạch Nối”

Bác Mai

Không gian chung quanh êm ả, dưỡng khí và thán khí quyện lẫn nhau, hơi thở tôi vào ra nhịp nhàng theo nhịp đập trái tim, nằm yên bình trong lồng ngực.
Thứ sáu vừa qua chị của mẹ tôi đã về với Chúa, theo cách xưng hô của Việt Nam, chị và em gái của mẹ tôi phải gọi là Dì, anh và em trai của mẹ tôi phải gọi là Cậu, nhưng trong gia đình tôi, hai bên nội ngoại đều được gọi là bác (anh và chị), chú (em trai), cô (em gái).
Bác của tôi rất đẹp, bác là hoa khôi một thuở ở Phố Nhà Chung Hà Nội, bác giống bà ngoại của tôi, da mặt của bác mịn màng, nụ cười của bác ngọt như trái hồng chín, giọng nói của bác có âm vọng ngân nga, bác giỏi nhất nhà, buôn bán, hụi hè, trong lúc mẹ tôi và cô của tôi chỉ giỏi việc thêu thùa vá may, bếp núc. Đọc tiếp “Bác Mai”

MẸ

Hôm nay nhận được bó hoa con gái và con rể gởi chúc Mẹ vui bình an , đọc câu :”chúng con yêu mẹ” tự dưng mắt nhòa đi vì hạnh phúc , nhưng sau niềm hạnh phúc đó lại vấn vương nhớ Mẹ . Ngày còn mẹ có bao giờ mình làm gì cho mắt Mẹ nhòa đi vì hạnh phúc chưa ? Có bao giờ mình nói cho Mẹ nghe :”Con yêu Mẹ” chưa .
Mẹ dịu hiền, đôn hậu , thương con tùng phục chồng , chưa bao giờ một lần nghe mẹ lớn tiếng, chưa bao giờ thấy bố mẹ cãi nhau , nhớ đến Mẹ chỉ là nụ cười hay giọt nước mắt thầm che dấu . Đọc tiếp “MẸ”

Ốc Hấp Gừng

Ốc bu (bưu) loại ốc tràn lan khắp nơi trong tuổi thơ của tôi, ít nhất hai lần tôi bị rớt xuống ao vì mê bắt ốc. Một lần ở nhà bác Cả khu ao cá cầu chữ Y . Đến nhà bác phải đi qua chiếc cầu bắc ngang ao rau muống, cúi xuống nhìn cọc gỗ thấy ốc bám các anh con của bác bắt bỏ vào lon mang vào bếp nướng, ra vườn bẻ gai bưởi lể ra ăn với nhau vui lắm. Lọt tọt sao có mỗi tôi là con gái trong nhóm, lại nhỏ tuổi nhất . Giỏi mới được theo các anh đi chơi phá làng phá xóm nên ráng bắt ốc thật nhiều, chồm thế nào lộn cổ xuống ao! Đọc tiếp “Ốc Hấp Gừng”

Hoa Bí

Mẹ mong gả thiếp về vườn
Ăn bông bí luộc dưa hường nấu canh
Món ăn dân dã nhẹ nhàng theo người Việt Nam sang ngoại quốc, màu hoa bí màu hoa cải pha hoài không thắm trên giấy, màu hoa chỉ đẹp khi ngắt đóa hàm tiếu, nâng niu ngắm nghía trên tay.
Cuối thu, nắng nhẹ hơn, gió lạnh hơn, nhựa không đủ cho hoa kết trái, nhà vườn hái hoa đem bán
Đọc tiếp “Hoa Bí”

Lễ Tạ Ơn

Mỗi năm vào ngày lễ Tạ Ơn, tôi thích nhớ về những ngày vừa bước chân đến Mỹ, mỗi năm trí nhớ đưa tôi về một khung cảnh khác nhau, một vài khuôn mặt khác nhau. Con gà đầu tôi nướng, đến con thứ hai, rồi con thứ ba, thay vì ăn những món thuần Việt Nam, anh bạn đã khuất của chồng tôi, thưở ấy dậy tôi nướng sò – loại sò to thật to khi có tiệc anh mua một bao hai mươi ký, bảo tôi nướng lên ăn với muối tiêu chanh, căn bếp nhỏ xíu nhà tôi lúc ấy cho đến bây giờ cũng vậy, khoảng rộng vừa đủ cho một gia đình năm người, gần hai mươi người căn nhà thành nhỏ xíu, đi qua lại đụng vào nhau. Đọc tiếp “Lễ Tạ Ơn”

Mưa

Hôm nay là sinh nhật của cô Út, cô Cọp Cái của gia đình, mưa ơi là mưa, tiếng cửa vừa đóng lại, lời chào với: “Con đi nha Má!” nhóm bạn của cô mang cô đi ăn trưa tại một nhà hàng nào đó trong vùng, có thể là nhà hàng Nhật hay nhà hàng Mỹ, hôm qua Út nói với tôi như thế.

Hai mươi lăm tuổi vẫn còn nhõng nhẽo, tôi nói với con hôm qua: Bằng tuổi con má đã có em bé, đã làm mẹ, con thì y như . . . Nhìn con tôi ngưng lại, ngắm kỹ thêm chút nữa, ừ con bé vẫn còn nhỏ xíu cho dù đối với xã hội con đã sẵn sàng bước chân vào với sự tự tin và lòng chân thành.

Trời hôm qua thật đẹp, lái xe lên nhà cậu Giữa. L mừng sinh nhật em gái bằng một buổi chợ trời San Francisco, ăn vặt “lung tung” và dẫn ba má đi chơi tung tăng, đủ dài để toát mồ hôi quên làn hơi lạnh 50 độ F, đủ ngắn để đầu gối của ba không bị đau.

Đến khu dân chúng cắm lều biểu tình, nhìn cảnh tự do lộn xộn, nhìn các cô các cậu trẻ múa hát theo nhạc kiểu tự phát giống vài youtube do Flash Mob giàn dựng thật vui.

Chợ trời San Francisco rất đặc biệt- dân chúng tại thành phố đắt đỏ này sống . . . sướng lắm, nhà cao cửa chút xíu như cái hộp,

nhaLy

Tiền chăm sóc chung quanh khoảng 300 đồng US một tháng, trong đó có vườn cho chó đến chơi!

Dân San Francisco chăm sóc sức khỏe rất kỹ, ăn uống rau quả không có hóa chất, không muốn phá hư môi trường sống, suy nghĩ phóng khoáng, thích nuôi chó, thân thiện, thức ăn từ biển mang lên bán đắt ơi là đắt

lobster

Cậu Giữa nói: Rau này ở nhà mình đầy ra nhổ không hết “khó nhổ dễ trồng!” phải không Má!

cuhuongduong

“Má mua về nấu soup ăn ngon lắm, bào mỏng trộn salad cũng ngon nữa!” Anh chàng ở nhà không hề đụng đến cái nồi, bây giờ nấu ăn kiểu cách đủ vị – Tây – Pháp – Ý

ca


Má mua cá cod được đó – cá ông sư monk fish cũng ngon luôn, ăn giống thịt lobster lắm!

Món hoa này lâu ghê rồi má không làm nữa hả! Ừ má sẽ làm lai., hoa đẹp quá!

null
Ba cha con bị má bắt ăn uống thanh đạm nên ốm nhom ốm nhách – không phải đâu, mình ăn uống điều độ tập thể dục đàng hoàng mà, đâu phải tại má đâu nè!

Máy hình nhờ người ta chụp giúp không bao giờ có hinh đẹp – miễn mình nhớ là đủ rồi mà

Nhà mình mà có trần cao, con cũng treo đèn như vầy đó,

Má nhìn gì đó! Tiếng kèn hay quá!

Còn cao hơn nữa hả!

Một ngày thật êm đềm .