Cô Hàng Cà Phê
Thập niên 1990 Trịnh Nam Sơn nổi tiếng với: Về Đây Em – Con Đường Màu Xanh, Dĩ Vãng và Nuối Tiếc, sáng tác và trình bày với giọng trầm ấm phong thái lãng tử nhất là anh dùng sax và guitar điêu luyện.
Hát với Jordan người bạn trẻ với cách trình bày rất lạ, cảm ơn Jordan thật nhiều cho tác phẩm Nuối Tiếc thêm phong phú khi song ca.
Âm nhạc ghi dấu bao điều trong những câu chữ nhạc sĩ ghi giữ trong bài hát:
“Đã biết có hôm nay Mà chúng ta vẫn yêu dại cuồng Dưới ánh trăng, đôi chúng ta Đã cùng nhau gối chăn mặn nồng Và quên đi ngày mai chúng ta chia ly.”
Đọc tiếp “Nuối Tiếc – Trịnh Nam Sơn”
Từ bài viết của Quỳnh Hương chạm trái tim của chị, để chị hát từ trái tim mình đến Em đây!
Giọng hát của cô em tôi, nhẹ nhàng sâu lắng chỉ nhả chữ thật êm như đoạn đường đời em bước chân thành tình cảm – Quý biết bao.
“Bèo dạt mây trôi” là một làn điệu dân ca thuộc vùng Bắc bộ và Thanh Nghệ Tĩnh của Việt Nam, với nội dung thể hiện nỗi nhớ của người con gái/chàng trai đối với người yêu ở phương xa. Ca từ trong bài Bèo dạt mây trôi rất giản dị, gần gũi với nông thôn Việt Nam, sử dụng những hình tượng nghệ thuật như cánh bèo, chim, cá, mây, trăng, gió v.v. tạo ra một khung cảnh nhớ nhung sâu lắng. Cảnh vật nông thôn thời xưa thể hiện rõ nét, không gian và thời gian như nhập vào một, chất trữ tình mạch lạc. Đặc biệt ở nhan đề “Bèo dạt mây trôi” sử dụng một câu tục ngữ quen thuộc trong đời sống hàng ngày của nông dân Việt. Tạo ra cho ca khúc một đặc điểm quan trọng đó là dễ đi vào lòng người nghe. https://vi.wikipedia.org/wiki/B%C3%A8o_d%E…
Viết ít thôi vì tay không muốn gõ
Hát líu lo phổi tốt hơi thở sâu
ngắm hình ảnh kết hình theo giọng
ngày vui tháng lờ lững theo Xuân
Hạ sẽ ghé rồi Thu trăn trở
Đông sẽ qua Xuân tái hồi!
Ngừng ngay nhé – thời gian trôi chưa đủ nhanh sao chứ!
Vừa qua mùng Hai đã cho nó “forward to” năm kế tiếp ????
Phạm Thiên Thư với pháp danh Thích Tuệ Không khi ông rời trường lớp nương nhờ cửa thiền năm 1964 đã được hay bị bài thơ tình “Ngày xưa Hoàng Thị” đánh thức, để bài thơ “Em Lễ Chùa Này” ra đời – “Tiễn đưa em trong áo quan này – rồi từ đây vườn chùa thanh vắng – Ðến thăm em ngày tháng qua mau – Một nụ mai vừa nở trong nắng – Hỡi em ơi – mây đã qua cầu”. Tình đời như mây qua cầu, Ngọ đã được chôn trong sân chùa hay đã chết trong tim người thi sĩ, khi nhà thơ từ bỏ một điều gì họ thường cho điều ấy chết đi thì phải? Nhân vật nữ được thi sĩ chôn trong vườn chùa có hoa vàng và bướm ngậm ngùi tiếc nuối – hẳn thi sĩ Phạm Thiên Thư có đọc truyện Tắt Lửa Lòng của Nguyễn Công Hoan, hình ảnh Lan chôn xác bướm như chôn mối tình đầu với Điệp trong sân chùa. Ngẫm nghĩ vậy để bài hát Em Lễ Chùa Này có duyên thêm với những kịch bản trên sân khấu kịch nghệ và cải lương! Lạy trời nhà thơ Phạm Thiên Thư không mắng người hát hay suy nghĩ lan man!