Viết ít thôi vì tay không muốn gõ
Hát líu lo phổi tốt hơi thở sâu
ngắm hình ảnh kết hình theo giọng
ngày vui tháng lờ lững theo Xuân
Hạ sẽ ghé rồi Thu trăn trở
Đông sẽ qua Xuân tái hồi!
Ngừng ngay nhé – thời gian trôi chưa đủ nhanh sao chứ!
Vừa qua mùng Hai đã cho nó “forward to” năm kế tiếp ????
Phạm Thiên Thư với pháp danh Thích Tuệ Không khi ông rời trường lớp nương nhờ cửa thiền năm 1964 đã được hay bị bài thơ tình “Ngày xưa Hoàng Thị” đánh thức, để bài thơ “Em Lễ Chùa Này” ra đời – “Tiễn đưa em trong áo quan này – rồi từ đây vườn chùa thanh vắng – Ðến thăm em ngày tháng qua mau – Một nụ mai vừa nở trong nắng – Hỡi em ơi – mây đã qua cầu”. Tình đời như mây qua cầu, Ngọ đã được chôn trong sân chùa hay đã chết trong tim người thi sĩ, khi nhà thơ từ bỏ một điều gì họ thường cho điều ấy chết đi thì phải? Nhân vật nữ được thi sĩ chôn trong vườn chùa có hoa vàng và bướm ngậm ngùi tiếc nuối – hẳn thi sĩ Phạm Thiên Thư có đọc truyện Tắt Lửa Lòng của Nguyễn Công Hoan, hình ảnh Lan chôn xác bướm như chôn mối tình đầu với Điệp trong sân chùa. Ngẫm nghĩ vậy để bài hát Em Lễ Chùa Này có duyên thêm với những kịch bản trên sân khấu kịch nghệ và cải lương! Lạy trời nhà thơ Phạm Thiên Thư không mắng người hát hay suy nghĩ lan man!
Mới vào mùa Hạ mà . . . mình đã ngẫm đến Thu – kệ nó đi, trong người nó thôi thúc thế đấy – mấy cái cây bên đường lá rụng tơi tả dù đang vào hạ thế thôi! Vậy là mình “trả nợ” hát đủ ba bài của Đặng Thế Phong
Hát những bài hát xưa cũ đã nghe đã hát thuở còn cha còn mẹ, nay hát lại và nghịch Proshow Producer kết hình ảnh thành chuỗi bay nhảy theo giọng hát là cách tập luyện gì không hiểu, nhưng làm theo ý mình thích đủ vui thời gian hưu dưỡng “tỉ phú thời gian” – Đọc tiếp “Đường Chiều Lá Rụng”
Chúng mình ngưỡng cửa “Lục thập nhi nhĩ thuận – thất thập nhi tòng tâm sở dục bất du củ” ai cũng phải hát vài lần bài Sérénade của Franz Schubert được nhạc sĩ Phạm Duy chuyển ngữ thành bài Dạ Khúc