Vàng Phai Mấy Lá

Tác phẩm khi thưởng thức phải ngẫm nghĩ tìm xem có bao nhiêu nhân vật được nhắc đến trong từng câu từng nốt:
Phù Sai – Tây Thi – Phạm Lãi
Mỵ Nương – Tiên Nhiễn – Vua (?)
Quỳnh Dao Cát Lầm – Em – Anh – trầm thân đoạn cuối của tác phẩm
Câu chuyện thuở xưa bàn cờ chính trị có các cô công chúa con vua được thành món quà cầu thân cầu hòa không ít – chuyện tìm ra người đẹp Tây Thi để làm vua Phù Sai say đắm được thêm nhiều đoạn hậu chuyện có thêm tướng Phạm Lãi – tương tự chuyện Chế Bồng Nga và Huyền Trân Công Chúa có thêm tướng Trần Khắc Chung – hy sinh vì đất nước nhưng có thêm chuyện tình thuở ấy là sai là hư là không được, nên các hậu chuyện tha hồ tưởng tượng phóng tác theo thời nay: “họ lên núi sống – họ trên thuyền cùng nhau đến chết” vân vân.
Trong đoạn cuối của bài hát có đoạn viết
Em khác gì “quỳnh giao” phút “cát lầm” phung phí xuân xanh . . .
ai là “quỳnh dao”? rồi cát lầm là sao, bài báo được đọc khi bài hát đã được Đoàn Chuẩn Từ Linh sáng tác năm 1955 được thưởng thức qua giọng hát của ca sĩ Lê Dung quá hay mà lấn cấn mà không hiểu ý của tác giả viết về tình nào của ai mà ông gởi gấm lòng mình trong ấy! Những chuyện tình có ba người rất khó thu xếp – lòng dạ quý ông bao la như biển cả, tim các ông có hơn bốn ngăn nên . . .
Đoạn cuối bài hát được “giải mã code” rất ngoạn mục nhờ có những người yêu nhạc thích giải thích lý do và muốn hiểu về tác giả:
“Đoàn Chuẩn viết bài này (Bài Ca Bị Xé, hay Vàng Phai Mấy Lá, hay Vĩnh biệt) vào năm 1955, nghĩa là khi ông đã có vợ và 3 người con. Bài này, được rất nhiều người cho là nhạc sĩ viết khi nàng thơ của ông là ca sĩ Thanh Hằng đi lấy chồng. Mối tình giữa hai người là một “mối tình nghệ sĩ”, không vướng cơm áo gạo tiền, chỉ có thơ với nhạc và lời ca tiếng hát, là cảm hứng để ông viết nhạc. Nổi đau khổ vì mối tình dang dở khi nàng quyết định dứt áo ra đi theo chồng, rồi chính tay xé tan và đốt thành tro nhưng lá thư hai người trao đổi, đã khiến nhạc sĩ viết ra bài hát đầy nhớ thương ai oán này.”
Nhạc sĩ đau lòng hay vui với tình yêu đều có tác phẩm để đời, người ta đi lấy chồng xé thơ tình của ông và bà nên thành bài hát Vĩnh Biệt – Bài Thơ Bị Xé – hai tựa này không được dùng mà là Vàng Phai Mấy Lá nghe thơ hơn dễ hiểu hơn chăng?
Mỵ Nương – Tiên Nhiễn – Vua (?)

“Tiểu Nhiên Mị Cơ (hay Tiên Nhẫn Mị Cơ) là hai nhân vật với tên Việt hóa trong bản dịch câu chuyện tình nổi tiếng trong truyền thuyết xa xưa “Tristan và Iseult” của Vũ Ngọc Phan, vì chàng uống phải bùa yêu (nhấp chén men tình) nên hai người yêu nhau say đắm dù trải qua rất nhiều gian truân chia cắt của mối tình tay ba, và cuối cùng kết thúc bằng cái chết bên nhau.”
Năm 1973 Mặc Đỗ cũng dịch chuyện tình này giữ nguyên tên của Tristan và Iseult trong sách của ông:
https://muabansachcu.vn/products/chuyen-tinh-tristan-iseut-mac-do-tuyen-dich
Đoạn cuối em là hoa quỳnh phải tựa cành dao để rồi thân ngọc bị cát vùi dập hết cả xuân xanh – từ cổ là “cát lầm” trong truyện Kiều được tác giả mang vào bài hát vì có câu chuyện chính thất của ông đã đến gặp người tình tri kỷ văn nghệ Thanh Hằng nói chuyện và cô tỉnh ngộ lìa mối tình với Đoàn Chuẩn xé thư cắt sự liên lạc với ông đi lấy chồng!
Chuyện Hoạn Thư bắt Kiều về nhà ngồi đàn cho Thúc Sinh nghe cũng là cách ông mang chuyện thật vào nhạc.

“Thấp cơ thua trí đàn bà,
Trông vào đau ruột nói ra ngại lời.
Vì ta cho lụy đến người,
Cát lầm ngọc trắng thiệt đời xuân xanh.”

Các ông . . . luôn có cách nói cho người khác hài lòng . . . Tác giả và cả người ông . . . viết nhạc cho hát đã thành người thiên cổ, người yêu nhạc được sống được hát trong không gian bay bổng của nhạc sĩ của ca sĩ tuyệt vời biết bao!

Vì Tôi Là Linh Mục

Toàn bài thơ quá chừng là quá chừng “gieo tiếng ác”  Bài thơ này là một trong hai bài Nguyễn Tất Nhiên viết có chức sắc của Thiên Chúa Giáo – ông dùng linh mục và sơ trong thơ của mình, thời ấy cũng cùng với tác phẩm của Lệ Hằng “Tóc Mây” trong tập thơ Thiên Tai!
Đọc tiếp “Vì Tôi Là Linh Mục”

Hát

Sáng nay thức dậy . . . đi tìm . . . niềm vui ngày mới!

Bỏ tin tức, bỏ phấn son, bỏ tình bỏ tiền, bỏ luôn “chàng yêu”
Chuyện đầu tiên là nhìn mình trong gương, vuốt nhẹ mái tóc
Yêu mình biết bao!
Vói lên tủ cao . . . lấy thuốc . . .
Ngày vui biết bao lá la la là!
Nụ cười là 10 thang thuốc bổ,
Ông bà phán thế, biết thế!
Rõ ràng cho chính mình 10 thang thuốc
Sao mà nó không bổ tì bổ phế
Cười với mình trong gương chỉ sợ “bổ ngửa”
Đành . . . uống thuốc!
Thuốc gồm có bột có chất linh tinh
đứa thì là này đứa thì là nọ . . .
Thôi khỏi kể . . .
Không có thuốc thì ngày không êm
Có thuốc thì vật và vật vờ
Ngày xưa vật vã vì yêu
Bây giờ vật vã vì viên . . . thuốc thần!
Giời ạ! Thần dược không đấy nhá
không có cao có thấp – chỉ có đau
Không có đau vì “anh không ở bên ta!”
Không có đau vì đợi vì chờ
Mà . . . thôi ta sẽ say một đời vì . . .
Mời các bạn nghe bài hát:
Khói Thuốc Đợi Chờ, nhạc của Lưu Đức Hòa thời thế giới hút thuốc thả khói lên trời thành mây nghen! “KHÔNG KHUYẾN KHÍCH HÚT THUỐC”

Ừ! Tháng Tư

Sự thay đổi của những điều tôi ghi nhớ của tháng 4 thay đổi theo từng thời kỳ!
1990
Tạo tổ mới cho chính mình:
Nhìn đôi chim đang tha cỏ khô làm tổ qua khung cửa kính, tôi nhớ ngày ấy tôi cần mẫn đến trường – miệt mài học – hăng hái đi làm – nhìn thấy tương lai.
2020
Các con an toàn học hành đến nơi đến chốn – Vợ chồng hạnh phúc vun quén tổ ấm bình an, cuối tuần là những ngày vươn ra ngoài với bao hoài bảo dù ngày trong tuần như con ong chăm chỉ mỗi sáng lo bếp núc xong là đến văn phòng hát líu lo: “Good morning ò ó o!” chiều về nhà bữa cơm không bao giờ thiếu vắng vợ chồng con cái nay chỉ còn hai, món ăn đơn giản nhưng ngon vì ấm tình già.
Viết cho báo mỗi tuần, học bao điều thú vị từ chiếc máy vi tính, tạo trang web riêng cho chính mình, thu giọng hát – hòa vào nhạc nền có sẵn thay vì phải đàn hay đợi bạn hữu đàn cho hát, nhạc đoàn không sinh hoạt mỗi tuần vì các cháu đã vào đại học, một số lập gia đình đi xa, các bác cũng đã lớn tuổi hơi chẳng còn ngón tay chẳng còn nhanh nhậy, xếp đàn vào hộp – hát cũng đủ vui!
2010
Tứ thân phụ mẫu dần an nghỉ – các cháu ngoại là nguồn vui cho ông bà – Vợ chồng bắt đầu những chuyến viễn du ngắm thế giới chung quanh – thay vì đi khắp các tiểu bang của nước Mỹ nơi đã cưu mang và đổi cuộc đời của gia đình một lần nữa sau biến cố 1975.
2020
Vượt qua cơn đại dịch – quý từng hơi thở còn lại, thôi không làm việc nữa nhớ văn phòng nhớ từng khuôn mặt bệnh nhân nhớ từng thiết bị nhớ từng món thuốc nhớ từng câu khuyên nhủ bệnh nhân, để khi gọi hỏi thăm là câu: Tuyệt vời không bị đau bị hành gì hết! Thôi thì chỉ nhớ cũng vui!
Và bây giờ là những niềm vui còn lại, tha hồ viết lại thôi không viết nữa – biết kể thêm gì nữa đây?

2 tháng 1 năm 2026

Ngày thứ 2 của năm 2026

sáng nay có chút nắng –
hoa thi nắng múa điệu lăng ba –
chân trái nhấc cao chân phải hạ thế –
Ngọc nữ xuyên thoa tay che mặt Nguyệt –
Chồng trong cửa sổ nhìn qua khung kính
Đứng vội chạy ra kêu lên hoảng hốt
“Gẫy cành hoa trà anh tiếc lắm thay
Dẫu chỉ ba đồng một mớ trầu cay
Công anh vun xới …!”
Kéo lên đi, nói nhiều giống hoa ghê luôn!

Đọc tiếp “2 tháng 1 năm 2026”

Alo alo alo, đến hẹn lại “lỡ”
ngày xưa đến hẹn là “lên”!
Nói thật ra muốn lên mà . . .
Sao ưa gõ dấu ba chấm vậy nhỉ?
tại:
Chấm thứ nhất: Vui,
Chấm thứ hai: Buồn
Chấm thứ ba: Ngập ngừng!

Ngập ngừng biết kể sao đây
Vui thì trách khoe
Buồn thì la . . . ba chấm!
Nghe trách khiến ngày thảm thiết
Nên ngập ngừng nên viết hay không?
Than hay khoe – khoe hay than
Nhiều chuyện lắm biết kể sao cho đủ!
Như bây giờ nè . . . im nhiều hơn nói
Nói thì . . . ngập ngừng như ngày mới gặp tình nhân
Ngẫm lại đời là vòng tròn không tránh được
 Điểm bắt đầu điểm kết thúc gặp nhau!

Triết lý cùn thì không biết viết
Nhớ một câu: cát về cát – bụi về bụi

B.A.Y.   Bay bay

Mai mốt nghe bay đừng ai níu lại nhé nhé nhé

Cỏ cây an lành

 

Hết . . . “chẻ” mà làm kiểu này con nó la –

Khổ ghê người ta chụp mình khoảnh khắc mơ màng ai cấm người tri thiên mệnh hòa với thiên nhiên chứ!

Già cũng khổ! Làm gì cũng bị con mắng!
Ngày xưa mình cũng có mắng chúng nó!

Đã bảo sống là trả nghiệp cấm có sai!

Như Hoa Rồi Tàn

(Ghi chú: như hoa này chưa chịu tàn đâu nha!)

Sáng thức dậy, máy sưởi chạy ì ì, nhà có vợ chồng em Út đến chơi với chị, cây hồng giòn đã được cậu Ba hái xuống hết để ba má không mỏi cổ mỏi tay, nhất là . . . hai cụ không nên làm gì nữa hết chỉ chắp tay sau lưng đi tới đi lui là đủ! Bài học cho cụ mama là ngưng lại cái chuyện hay lam hay làm, con đã mang thức ăn đến mà vẫn hý hoáy trong bếp, chưa tính chuyện . . . ôi thôi kể ra có mà . . .

Thứ Năm này lại đến ngày lễ mà dân Hoa Kỳ di chuyển về tổ ấm cùng gia đình, giống như dân Việt Nam mình phải về quê ăn Tết, dự đoán có khoảng hơn 19 triệu người đi đây đi đó!

Trời ơi! cứ mở máy ra nghe mở màn hình to ngồi nghe tin xem những đoạn phim của các bạn chia sẻ từ quê nhà mà Chúa ơi Phật ơi các thánh trên trời dưới đất, thánh sông thánh cây thánh rừng ơi! Dân Việt Nam hiền hòa chịu thương chịu khó sao gặp đọa đầy đến thế! Tai trời ách nước đã đành, nay thêm họa người kém trí chưa tu xong thân, chưa bình được gia đã lo bình đất nước!

Ngồi ấm ngậm nhấm nỗi đời – Tạ Ơn khắp cõi – tạ ơn đôi chân vẫn bước dù đau – tạ ơn đôi mắt vẫn sáng đôi tai vẫn nghe giọng còn vang hát líu lo cho thỏa nỗi lòng đau, biết làm gì bây giờ tuổi tri thiên mệnh chỉ biết lui về gốc cây ngồi nhắm mắt đếm hơi thở chờ con cháu ghé chơi!

“Than”

Mưa không thuận gió không hòa
cỏ cây ủ rũ!
Gân hết dẻo cốt hết chắc
người bèo nhèo!
Nói nghe nè, thời điện solar “than” không có chỗ đâu nghen!
Tui leo lên núi tui “than” ai cấm được chứ!
Ngạo với cỏ cây một khoé cười thách đố niềm riêng!

(Chồng đòi lại áo phải về nhà thôi, ai biểu mua áo cùng màu chi?)