Ừ! Tháng Tư

Sự thay đổi của những điều tôi ghi nhớ của tháng 4 thay đổi theo từng thời kỳ!
1990
Tạo tổ mới cho chính mình:
Nhìn đôi chim đang tha cỏ khô làm tổ qua khung cửa kính, tôi nhớ ngày ấy tôi cần mẫn đến trường – miệt mài học – hăng hái đi làm – nhìn thấy tương lai.
2020
Các con an toàn học hành đến nơi đến chốn – Vợ chồng hạnh phúc vun quén tổ ấm bình an, cuối tuần là những ngày vươn ra ngoài với bao hoài bảo dù ngày trong tuần như con ong chăm chỉ mỗi sáng lo bếp núc xong là đến văn phòng hát líu lo: “Good morning ò ó o!” chiều về nhà bữa cơm không bao giờ thiếu vắng vợ chồng con cái nay chỉ còn hai, món ăn đơn giản nhưng ngon vì ấm tình già.
Viết cho báo mỗi tuần, học bao điều thú vị từ chiếc máy vi tính, tạo trang web riêng cho chính mình, thu giọng hát – hòa vào nhạc nền có sẵn thay vì phải đàn hay đợi bạn hữu đàn cho hát, nhạc đoàn không sinh hoạt mỗi tuần vì các cháu đã vào đại học, một số lập gia đình đi xa, các bác cũng đã lớn tuổi hơi chẳng còn ngón tay chẳng còn nhanh nhậy, xếp đàn vào hộp – hát cũng đủ vui!
2010
Tứ thân phụ mẫu dần an nghỉ – các cháu ngoại là nguồn vui cho ông bà – Vợ chồng bắt đầu những chuyến viễn du ngắm thế giới chung quanh – thay vì đi khắp các tiểu bang của nước Mỹ nơi đã cưu mang và đổi cuộc đời của gia đình một lần nữa sau biến cố 1975.
2020
Vượt qua cơn đại dịch – quý từng hơi thở còn lại, thôi không làm việc nữa nhớ văn phòng nhớ từng khuôn mặt bệnh nhân nhớ từng thiết bị nhớ từng món thuốc nhớ từng câu khuyên nhủ bệnh nhân, để khi gọi hỏi thăm là câu: Tuyệt vời không bị đau bị hành gì hết! Thôi thì chỉ nhớ cũng vui!
Và bây giờ là những niềm vui còn lại, tha hồ viết lại thôi không viết nữa – biết kể thêm gì nữa đây?

2 tháng 1 năm 2026

Ngày thứ 2 của năm 2026

sáng nay có chút nắng –
hoa thi nắng múa điệu lăng ba –
chân trái nhấc cao chân phải hạ thế –
Ngọc nữ xuyên thoa tay che mặt Nguyệt –
Chồng trong cửa sổ nhìn qua khung kính
Đứng vội chạy ra kêu lên hoảng hốt
“Gẫy cành hoa trà anh tiếc lắm thay
Dẫu chỉ ba đồng một mớ trầu cay
Công anh vun xới …!”
Kéo lên đi, nói nhiều giống hoa ghê luôn!

Đọc tiếp “2 tháng 1 năm 2026”

Alo alo alo, đến hẹn lại “lỡ”
ngày xưa đến hẹn là “lên”!
Nói thật ra muốn lên mà . . .
Sao ưa gõ dấu ba chấm vậy nhỉ?
tại:
Chấm thứ nhất: Vui,
Chấm thứ hai: Buồn
Chấm thứ ba: Ngập ngừng!

Ngập ngừng biết kể sao đây
Vui thì trách khoe
Buồn thì la . . . ba chấm!
Nghe trách khiến ngày thảm thiết
Nên ngập ngừng nên viết hay không?
Than hay khoe – khoe hay than
Nhiều chuyện lắm biết kể sao cho đủ!
Như bây giờ nè . . . im nhiều hơn nói
Nói thì . . . ngập ngừng như ngày mới gặp tình nhân
Ngẫm lại đời là vòng tròn không tránh được
 Điểm bắt đầu điểm kết thúc gặp nhau!

Triết lý cùn thì không biết viết
Nhớ một câu: cát về cát – bụi về bụi

B.A.Y.   Bay bay

Mai mốt nghe bay đừng ai níu lại nhé nhé nhé

Cỏ cây an lành

 

Hết . . . “chẻ” mà làm kiểu này con nó la –

Khổ ghê người ta chụp mình khoảnh khắc mơ màng ai cấm người tri thiên mệnh hòa với thiên nhiên chứ!

Già cũng khổ! Làm gì cũng bị con mắng!
Ngày xưa mình cũng có mắng chúng nó!

Đã bảo sống là trả nghiệp cấm có sai!

Như Hoa Rồi Tàn

(Ghi chú: như hoa này chưa chịu tàn đâu nha!)

Sáng thức dậy, máy sưởi chạy ì ì, nhà có vợ chồng em Út đến chơi với chị, cây hồng giòn đã được cậu Ba hái xuống hết để ba má không mỏi cổ mỏi tay, nhất là . . . hai cụ không nên làm gì nữa hết chỉ chắp tay sau lưng đi tới đi lui là đủ! Bài học cho cụ mama là ngưng lại cái chuyện hay lam hay làm, con đã mang thức ăn đến mà vẫn hý hoáy trong bếp, chưa tính chuyện . . . ôi thôi kể ra có mà . . .

Thứ Năm này lại đến ngày lễ mà dân Hoa Kỳ di chuyển về tổ ấm cùng gia đình, giống như dân Việt Nam mình phải về quê ăn Tết, dự đoán có khoảng hơn 19 triệu người đi đây đi đó!

Trời ơi! cứ mở máy ra nghe mở màn hình to ngồi nghe tin xem những đoạn phim của các bạn chia sẻ từ quê nhà mà Chúa ơi Phật ơi các thánh trên trời dưới đất, thánh sông thánh cây thánh rừng ơi! Dân Việt Nam hiền hòa chịu thương chịu khó sao gặp đọa đầy đến thế! Tai trời ách nước đã đành, nay thêm họa người kém trí chưa tu xong thân, chưa bình được gia đã lo bình đất nước!

Ngồi ấm ngậm nhấm nỗi đời – Tạ Ơn khắp cõi – tạ ơn đôi chân vẫn bước dù đau – tạ ơn đôi mắt vẫn sáng đôi tai vẫn nghe giọng còn vang hát líu lo cho thỏa nỗi lòng đau, biết làm gì bây giờ tuổi tri thiên mệnh chỉ biết lui về gốc cây ngồi nhắm mắt đếm hơi thở chờ con cháu ghé chơi!

“Than”

Mưa không thuận gió không hòa
cỏ cây ủ rũ!
Gân hết dẻo cốt hết chắc
người bèo nhèo!
Nói nghe nè, thời điện solar “than” không có chỗ đâu nghen!
Tui leo lên núi tui “than” ai cấm được chứ!
Ngạo với cỏ cây một khoé cười thách đố niềm riêng!

(Chồng đòi lại áo phải về nhà thôi, ai biểu mua áo cùng màu chi?)

Ngày Còn Lại! Một Thoáng Có Là Bao…

Nếu chỉ còn hai mươi bốn tiếng là chấm dứt cuộc sống tạm này, anh sẽ làm gì – chị sẽ làm gì – em sẽ làm gì?

Người được hỏi, nhìn người hỏi, ánh mắt tròn xoe ra vẻ ngạc nhiên, cùng với chút lúng túng, trả lời hay không trả lời!

Người có câu hỏi “kỳ cục” ấy nhìn lại người được hỏi với ánh mắt chân thành, ra vẻ hỏi thật lòng đó không đùa đâu! Đọc tiếp “Ngày Còn Lại! Một Thoáng Có Là Bao…”

Chủ Nhật 26 tháng 10 – 2025

Hôm nay không có gì đặc biệt cả, là Chủ Nhật như mọi Chủ Nhật khác vậy mình nên tạo ra điều gì để ngày hôm nay trở thành đặc biệt vậy!

Tối qua là lần đâu tiên mình đeo một dụng cụ giúp mình thở đều không bị ngắt quãng khiến máu bị mất lượng oxy cần thiết, trước đây mười mấy năm mình khuyên người khác dùng nó sau khi có bảng phân tích khí oxy nhận vào cơ thể khi ngủ! Rồi thì mình cũng không còn trẻ, mọi cơ bắp được kết nối với xương bằng dây chằng bằng gân bằng đĩa đệm đều bị thoái hóa không nhiều cũng ít – cái lưỡi là nguyên nhân làm người ta bị nghẽn hơi khi ngủ và tạo tiếng “kéo cưa lừa sẻ” nói theo chữ dễ hiểu là “ngáy” – đàn bà mà bị chứng này hết cả “hấp dẫn” nên thông thường các ông bị nhiều hơn, nhất là các bà phần đông trẻ hơn chồng vài tuổi!

Từ ngày được biết mình có “kéo cưa” khi ngủ cho đến khi có được sự trợ giúp hữu hiệu từ  dụng cụ đơn giản làm từ văn phòng nha!

Night Guard: giúp bệnh nhân không làm răng bị mòn, nhất là không làm khuyết chân răng tạo nên sâu chân răng, mình đã đeo night guard khi ngủ lâu năm và đây là lý do ai cũng khen răng đẹp – nay đeo dụng cụ giúp không bị nghẽn thở cũng bình thường chỉ thêm chút xíu là có cả hàm dưới thế thôi, bạn nhìn hình nhé:

Và với dụng cụ giúp ngưng thở khi ngủ sẽ giúp bệnh nhân như hình vẽ:

Dĩ nhiên vì mình chỉ mới manh nha chuyện này, trị bệnh khi vừa khám phá vẫn hơn đợi nó lấn áp làm khó mình, mình khuyên người khác được nên mình đeo thiết bị này ngủ ngon quá và nhất là chỉ số đo cân nặng cùng chiều cao được “phán” là hoàn hảo!

Gì gỉ gì gì đều hoàn hảo, chỉ mỗi cái tội là thời gian sống trên trái đất này vào giai đoạn thứ 4 là mùa Đông nếu định theo mùa của trời của đất, lại thêm bây giờ ai cũng kêu than là con người phá nát hành tinh mình đang sống.

Cháu mình vừa nói mỗi khi bà nghịch AI là bà cũng đang góp phần phá trái đất – Bà hỏi tại sao? Cháu chậm rãi nói vì máy móc cần được làm mát bằng nước!

Mình không dụ dỗ người khác theo mình truy tìm nguyên nhân khó ngủ, sáng dậy mệt mỏi đâu nghen, mình ngủ rất ngon, sáng dậy tràn đầy năng lượng hát hò rất rôm rả mà cũng bắt đầu bị nghẽn thở, nên . . . khoe bệnh cho có với người ta! Bạn cũng nên tìm xem mình có bị nghẽn thở khi ngủ không nhé nếu đã qua tuổi 65!
Không phải phòng răng nào cũng làm được dụng cụ này, bạn cần tìm đúng nơi đúng nha sĩ kinh nghiệm, trân trọng giới thiệu phòng nha mình yêu,  nha sĩ mình quý và gắn bó cho đến ngày về hưu.

Mùa Khai Trường

 

“Hằng năm cứ vào cuối thu, lá ngoài đường rụng nhiều và trên không có những đám mây bàng bạc, lòng tôi lại nao nức những kỷ niệm hoang mang của buổi tựu trường. Tôi không thể nào quên được những cảm giác trong sáng ấy nảy nở trong lòng tôi như mấy cành hoa tươi mỉm cười giữa bầu trời quang đãng. Những ý tưởng ấy tôi chưa lần nào ghi lên giấy, vì hồi ấy tôi không biết ghi và ngày nay tôi không nhớ hết. Nhưng mỗi lần thấy mấy em nhỏ rụt rè núp dưới nón mẹ lần đầu tiên đến trường, lòng tôi lại tưng bừng rộn rã.”

Đoạn văn đẹp Tôi Đi Học của nhà văn Thanh Tịnh, không ai là không nhớ , nhớ thuở mẹ nắm tay đưa đi học, nhớ thuở sợ hãi cổng trường lần đầu tiên bước vào , nhớ nỗi lo lắng khi nhìn thầy cô lần đầu tiên biết mặt và nỗi kinh khủng khi nhìn mẹ quay lưng đi khuất, còn lại một mình giữa không gian lạ, và bao đôi con mắt không quen. Nỗi “hoang mang” kết tụ từ bao điều ấy. Trường học bắt đầu là mùa thu lại mơn man về, những chiếc lá đã bắt đầu rơi.