Nuối Tiếc – Trịnh Nam Sơn

 

Thập niên 1990 Trịnh Nam Sơn nổi tiếng với: Về Đây Em – Con Đường Màu Xanh, Dĩ Vãng và Nuối Tiếc, sáng tác và trình bày với giọng trầm ấm phong thái lãng tử nhất là anh dùng sax và guitar điêu luyện.

Hát với Jordan người bạn trẻ với cách trình bày rất lạ, cảm ơn Jordan thật nhiều cho tác phẩm Nuối Tiếc thêm phong phú khi song ca.
Âm nhạc ghi dấu bao điều trong những câu chữ nhạc sĩ ghi giữ trong bài hát:
“Đã biết có hôm nay Mà chúng ta vẫn yêu dại cuồng Dưới ánh trăng, đôi chúng ta Đã cùng nhau gối chăn mặn nồng Và quên đi ngày mai chúng ta chia ly.”
Đọc tiếp “Nuối Tiếc – Trịnh Nam Sơn”

Buông Tay

Từ bài viết của Quỳnh Hương chạm trái tim của chị, để chị hát từ trái tim mình đến Em đây!

“Thiên Chúa từng dạy: “To love is to let go”, yêu là biết buông. Trong Phật giáo, chữ “Buông” lại mang một chiều sâu khác: buông không phải là bỏ, mà là thấu hiểu, là giải thoát khỏi những ràng buộc khiến tâm tư được nhẹ nhàng. Hai triết lý tưởng chừng khác biệt, nhưng lại gặp nhau ở điểm chung: tình yêu đích thực thì không níu giữ, mà là để nâng đỡ và giúp đỡ nhau khi cần.
Sáng nay ở Melbourne, gió thổi rất mạnh qua những hàng cây ngoài cửa sổ, mưa rơi nặng hạt trên mái nhà như những tiếng gõ nhè nhẹ vào tâm hồn. Ngại “đường xa ướt mưa” nên tôi ngồi nhà mở YouTube xem video nhạc và để mặc cho cảm xúc dẫn lối đưa đường. Và rồi, giọng hát của Hồ Lệ Thu thật tuyệt vời trong ca khúc “Buông Tay” của Đức Thanh và Phúc Chính bất ngờ làm tôi bâng khuâng xao xuyến.

Đọc tiếp “Buông Tay”

Luyến

Không nhớ thì bảo là quên
mà nhớ thì lại đau đầu là sao?
Hôm nay đã là ngày 23 tháng 4  nửa thế kỷ rồi còn gì – nhớ hồi đó tin thầy bói nói mình sống đến 43 tuổi là dài lắm rồi, ai ngờ sống tới bây giờ luôn nè, mà cũng đúng tại mình không ở lại mà lên máy bay đi thay vì ở lại ngày 23 tháng 4 năm 1975!
Kể ra thì thành kẻ “bám víu” quá khứ căm hận dai dẳng lì lợm không buông, mà cuộc đời lỡ có nó lỡ mang vác “nợ nần” làm sao mà quên mà bảo là chưa từng có kia chứ!  Đọc tiếp “Luyến”

Mùng Hai Ất Tỵ 2025

Còn vấn vương hay đã hết
Nụ hôn đầu lưu luyến tình còn Xuân
Ngày mùng Hai ngày Xuân xưa cũ
Nay mùng Hai lưu luyến nhớ Tình Say
Mấy mươi năm mấy mươi nụ mùng Hai
Người không nhớ “thù dai” này vẫn nhớ!

Ai bảo đàn bà thù dai nhớ kỹ
Nhớ nụ hôn đầu chẳng lẽ cũng không cho!

Cụ ông . . . cụ bà . . . cũng còn tình ai cấm được . . .
Hạnh phúc là khi tóc bạc da mồi . . .
ngồi cạnh nhau đã đủ ấm mùa Đông . . .
Trần Dạ Từ có bài thơ nụ hôn mùa Hạ –
nụ hôn mùa Xuân đã viết không nhớ giấu ở đâu

nửa thế kỷ lá còn tan thành bột
thì bài thơ xưa có mất cũng lạ gì

Hoảng hồn chim vỗ cánh bay
Cành mai hốt hoảng hoa lay cánh cười
Màu vàng trên tóc dài ai
Bẽn lẽn . . .

Bà nó à! Làm gì mà ngồi thừ ra thế
Dạ đang làm thơ!

Bến Xuân – Văn Cao – Phạm Duy

Viết ít thôi vì tay không muốn gõ
Hát líu lo phổi tốt hơi thở sâu
ngắm hình ảnh kết hình theo giọng
ngày vui tháng lờ lững theo Xuân
Hạ sẽ ghé rồi Thu trăn trở
Đông sẽ qua Xuân tái hồi!

Ngừng ngay nhé – thời gian trôi chưa đủ nhanh sao chứ!

Vừa qua mùng Hai đã cho nó “forward to” năm kế tiếp ????

Tiễn Táo

Táo à Táo!
Ngày xưa Táo dính lọ nghẹ
Ngày nay Táo có phấn có son
Có phi thuyền có luôn cả wifi
Nên! Táo à Táo

Trên bếp điện từ có nồi chè xôi nước
Trong nồi áp suất có hấp ba cái bánh bao
Táo liệu lên trên ấy
báo cho Ngọc Hoàng Thượng Đế
biết rằng nhà này nó loạn lắm rồi
Không có thèo lèo cứt chuột
Không có áo giấy mũ chuồn
Không có luôn cá chép biết bay
Nói chung là cái gì cũng không có!

Mà nó có nỗi nhớ khi vò viên xôi nước
Người ta biểu lấy bột nhào nắn cho trôi
Nó rị mọ ngâm nếp nấu xôi rồi giã rồi nhồi
Kéo dài thời gian nhung nhớ!
Đọc tiếp “Tiễn Táo”

Ô Mai

Không có nghĩa là người tên Mai có nước da bánh mật hay đen giòn đâu đấy – anh chàng Trò Tê cho bài viết bằng tiếng Trung Hoa về món ăn vặt Mơ Mai làm thành màu đen thui ngẫm ra đúng thật, hoa mai hoa mận kết thành trái mai trái mơ, chúng nó cùng gia phả thì phải, hoa giống nhau trái cũng chua chua giống nhau đứa thì da trơn láng gọi là trái mận, đứa nào da có lông tơ thì gọi là mơ!
Xuân đến hoa mơ hoa mận nở – gái Xuân giũ lụa trên sông Vân (Nguyễn Bính)
Cứ mơ mận thế thôi chẳng biết là người ta lấy trái làm món ăn mình mê tít một thời, con gái đứa nào chả thích ô mai. Đọc tiếp “Ô Mai”