Đi Về

Tôi có người anh được xuất dương
Hôm qua anh ấy đã lên đường
Cả nhà ra tận sân bay tiễn
Phút biệt ly nào chẳng vấn vương
Xen lẫn bao nhiêu kẻ đợi chờ
Em nhìn nắng tắm dẫy phi cơ
Nghĩ về muôn nẻo trời xa lạ
Thấy rộn lòng son những ước mơ
Anh đứng trên thang vẫy vẫy chào…..
Xem dường thich thú biết là bao
Em cười trong lúc me và chị
Nước mắt trào dâng giọng nghẹn ngào
Máy nổ rồi chong chóng vút quay
Phi cơ cất cánh nhẹ nhàng bay
Em nghe trong gió lời anh dặn
Sẽ trở về sum họp một ngày . . .

Bài học thuộc lòng cách nay đã hơn bốn mươi năm, bỗng trở lại rõ ràng trong trí tôi, ngày chủ nhật 17 tháng 08 năm 2008, khi tôi ngồi im lặng nghe bao nhiêu người nói về Anh. Mùi hương trầm, mùi hoa thoang thoảng. Chung quanh là bạn bè, có người tôi biết có người không.
Cuộc đời đầy màu sắc, người ta có thể tổng hợp hay phân tách màu sắc tùy theo không gian và thời gian, tùy theo góc độ của thấu kính, tùy theo vui buồn lòng người.
Lòng vui hay buồn, mà bài học thuộc lòng từ năm học tiểu học trở về rõ mồn một như thế, phải chăng buồn vui lẫn lộn, thương mến giăng giăng.
Bầu trời cao rộng, bóng chiếc máy bay thật cao ắt hẳn luôn gây ra chút xao xuyến, thưở máy bay chưa là phương tiện di chuyển thông thường.
Đi để đến một nơi chưa từng biết, chỉ được đọc, chỉ được đoán, có lẽ rất vui, có lẽ rất buồn, và có lẽ chẳng là gì cả!
Đọc tiếp “Đi Về”

Mái Tóc

Có nhiều quyết định tưởng dễ nhưng khó vô cùng. Cắt hay không cắt tóc.
Mái tóc tôi có từ ngày còn con gái, đến mãi bây giờ. Người ta thi vị hóa mái tóc trong nhạc, trong thơ, với tôi tóc là bạn, là một phần thân thể cha mẹ cho tôi và tôi qúy nó.
Tôi còn giữ tấm hình thẻ học sinh năm học lớp nhất. Tóc tôi dài hơn vai một chút, đường ngôi chẻ giữa. Tấm hình năm học xong trung học, đi thi tú tài, mái tóc dài hơn thắt lưng vẫn đường ngôi chẻ giữa.
Đọc tiếp “Mái Tóc”

Đàn Nhớ Âm Xưa


Đàn Nhớ Âm Xưa
Nhạc: Nguyễn Minh Châu
Lời: Ấu Tím

Mây ơi bay đến nơi nào vùng trời vô định đó
Mây! Mây bay đến nơi nào không nhắn ta nửa lời
Trong đêm thinh vắng ta chờ, màn lay gió khẽ thở dài
Nhành lan rũ cánh, tiếng dương cầm thiết tha còn đây?

Hương đêm lưu luyến mơ hồ mùi tóc ai thơm dạ lý
Bao yêu dấu tan tành theo bóng trăng xanh ảo huyền
Dang tay ôm lấy dáng ngà, chỉ còn làn khói sương mờ
Người xưa đã khuất tiếng hát buồn vấn vương
Đêm cô độc
Tìm

Trong góc phòng chiếc dương cầm trơ trọi
Phím ngà bụi phủ buồn tênh
Đợi chờ – giọng hát – liêu trai

Đàn rung não nề
Người quên ước thề
Bỏ đi chẳng về
Đọc tiếp “Đàn Nhớ Âm Xưa”