Dài Tựa Thiên Thu

Buổi sáng trong viện dưỡng lão ồn ào tiếng bước chân, tiếng bánh xe đẩy nghiến xuống nền thảm cũ phát ra tiếng cót két khô dầu – ngày mới bắt đầu.

Không như ngày của thiên hạ, ngày bắt đầu bằng tiếng chim ríu rít, tiếng mở cửa khẽ khàng, bước chân nhón gót sợ đánh thức người còn ngủ nướng.  Ngày nơi đây dường như không tận, ánh đèn neón sáng choang, lúc nào cũng có người tỉnh thức đôi khi tiếng bíp báo động vang lên, tiếng chân lại vội vã bước đến nơi phát ra âm thanh chối tai ấy, để tắt nó đi.

Giọng thét của ông John mỗi bốn tiếng chẳng kể ngày hay đêm, đồng hồ sinh học trong ông bị đánh thức bởi điều gì – ẩm ướt hay đói khát để bật thành tiếng thét vang vang như thế, lâu ngày ai cũng quen ngay cả đợi chờ được nghe tiếng thét, để biết John còn khỏe.  Có lần sau hai ngày không nghe giọng thét của John, không gian trống vắng kinh khiếp, Pinky bảo John đang điều trị trong nhà thương, bao nhiêu người đợi chờ John xuất viện trở lại, dù biết sẽ bị nghe John thét mỗi bốn tiếng. Giọng thét của John buồn thiu buồn thỉu, giữa âm a và ơ. Mỗi lần thét lên như thế John muốn trút điều gì ra khỏi tâm hồn, giẫy giụa bất lực, nghẹn ngào níu kéo, có lẽ thế nhỉ!

Ông Tâm quay đầu nhìn qua khuôn cửa có ánh sáng bên ngoài hắt vào, hai luồng ánh sáng đụng nhau, ánh đèn chạm ánh nắng nháng nháng, đây là điều để mắt ông nhận ra ngày còn hiện hữu. Ban đêm ánh đèn xuyên thẳng vào bóng tối mắt ông không thấy vệt nháng nháng chạm nhau ấy.

Maggie bước vào phòng, quay đầu giường của ông lên cao, hạ tay vịn bên giường xuống, mỉm cười hỏi ông ngủ ngon không? Ông chẳng buồn nhíu mày  hay nhếc mép, khi người ta nói chuyện với ông mà không gọi đúng tên cúng cơm của ông! Tom là ai, không phải ông.  Cứ thế Maggie làm cho xong nhiệm vụ, thay quần áo cho ông, những bộ quần áo ông đã xếp sẵn tử tế, quần nào vào với áo nào, những chiếc cà vạt tiệp cùng màu áo. Người ta bảo quần áo không làm nên nhà tu, nhưng với ông quần áo bây giờ quan trọng lắm, nó giúp ông che được bộ xương cách trí khẳng khiu, vả lại ông chỉ còn mỗi thú vui ngắm nhìn màu sắc tươm tất phản chiếu con người của ông trong tấm gương to được trang trí ngay phòng khánh tiết, căn phòng được trưng bầy vén khéo làm người ta nghĩ đến căn nhà có bàn tay phụ nữ chăm sóc mỗi ngày. Thì ở đây có bao nhiêu là phụ nữ ra vào, ông chẳng cần nhớ nhiều những tên gọi xa lạ, chỉ nhớ dăm ba người trực tiếp đụng chạm vào thịt da của ông. Cô y tá mặt khó đăm đăm tên Eva, chẳng buồn nhếch mép cười theo bài bản được dậy trong trường, bà bác sĩ tên Katja thỉnh thoảng chợt hiện chợt biến như bóng ma, trong chiếc áo choàng trắng chểnh mảng chẳng màng cài khuy.

Các cô điều dưỡng bắt ông phải đứng lên, hai tay bám vào dụng cụ có bánh xe để tự bước đi, cho dù ông thích  ngồi ì trong chiếc xe lăn chán ngắt, ông chẳng cần nhớ ai vào với ai, ngay cả vài anh chàng vạm vỡ vui vẻ nói cười với ông, khi bắt ông tập các động tác thể dục, những người này chẳng đọc được ý ông muốn bảo họ, người ta chỉ chăm chút cho các bắp thịt khi họ còn cần dùng đến nó, ông đã chẳng cần thì có tập tành chỉ mất công mất lênh, chẳng bõ bèn gì, ngay đến các bữa ăn cũng thế, Pinky ép ông phải ăn cho xong, nếu không khay thức ăn cứ nằm ì trước mũi, mùi bơ mùi nui xộc vào khứu giác buồn nôn, ông phải nuốt ực cho nhanh để cô nàng dọn đi cho khuất mũi.

Vào ngày cuối tuần, thay cho chiếc cà vạt chứng minh ông là người lịch lãm biết thắt đúng cách, có cái khuyết sâu nằm giữa hình tam giác đều đặn, Pinky gài vào cổ ông chiếc nơ đỏm đáng, màu sắc quái gở không phải kiểu ông muốn kèm theo lời chòng ghẹo: “Tom có hẹn với bạn gái hôm nay đó nhé, nhớ hôn cô ả thật kêu vào!” vừa nói cô nàng vừa hôn chụt lên má của ông, cái hôn kiểu hôn thằng bé trai mũm mĩm, cả Maggie lẫn Pinky đều nghĩ ông không biết nói, chẳng biết nghe ngôn ngữ líu ríu của họ, nên họ tha hồ nói đùa với nhau, những câu đùa đôi lúc cợt nhả, nhưng nếu không có nó hẳn chẳng thể nào họ làm việc lâu ở đây được.

Maggie lúc nào cũng mặc chiếc quần thật bó, đi đôi giầy cổ cao màu đen bóng loáng, cho dù mùa đông hay mùa hạ, chiếc áo dành cho các cô y tá – y công in màu sặc sỡ cùng một kiểu cổ chữ V giống nhau, ngay cả bác sĩ đôi khi cũng dùng loại quần áo như thế để sau ngày làm việc họ trút nó xuống bỏ vào thùng giặt,  có công ty giặt ủi đến lấy, sát trùng rồi treo lại vào tủ. Pinky già dặn hơn, mặc quần áo thong thả rộng rãi, chẳng cần khoe các đường cong không còn săn cứng nữa. Mỗi khi giúp ông đứng dậy từ chiếc xe lăn, cô sọc thẳng đầu gối vào giữa háng, sau khi đặt hai cánh tay của ông bám ngang vòng eo núc ních, rồi luồn tay xuống hai bên nách xốc ông lên. Giọng cô vui vẻ pha trộn âm thanh Tây Ban Nha nghèn nghẹt trong mũi: “Tom, đứng thẳng lên nào, ngày xưa với tư thế này, ông ăn thịt bao nhiêu phụ nữ rồi!” Xong câu nói cô hít hơi dài mang ông thẳng sang chiếc giường đơn loại giường đặc biệt dành cho người cần sự chăm sóc, cũng đặc biệt.

Pinky đẩy ông ra ngoài sân phơi nắng, cô nàng cứ nghĩ 70 – 72 độ F là ấm, đối với ông Tâm, người được sinh ra từ miền nam vùng nhiệt đới nhiều độ ẩm, sáu tháng trời mưa sáu tháng trời nắng nhiệt độ trung bình trên dưới 32 độ C, thì nó lạnh thấu xương, nhất là ông chẳng còn lớp mỡ nào bao bọc, chỉ còn bộ da mỏng mốc cời.

Bên cạnh ông, người đàn bà tóc bạch kim rên rỉ: “Let me go home, please!” đầu bà gục xuống gần ngực, âm thanh phát ra từ cuống họng lập đi lập lại như chiếc dĩa nhạc bị hư dừng lại ngay điệp khúc: làm ơn cho tôi về nhà – làm ơn cho tôi về nhà – làm ơn cho tôi về nhà – chữ làm ơn phát ra không rõ mất hẳn âm đầu, nghe thành câu chú vãng sanh:  Nam mô a di đa bà dạ, Ða tha dà đa dạ, Ða địa dạ tha. A di rị đô bà tỳ, A di rị đa tất đam bà tỳ, A di rị đa tì ca lan đế, A di rị đa, tì ca lan đa, Dà di nị dà dà na, Chỉ đa ca lệ ta bà ha.

Người đàn bà này lâu lâu lại tự mần mò cởi bỏ quần áo, cho dù Pinky đã mặc cho bà loại áo thun dài tay thay cho loại áo gài khuy trước ngực. Đôi tay bắt chéo nắm lai áo tốc lên cao che hẳn khuôn mặt, khoe bộ ngực trần có hai túi da chùng bị hai núm nhàu màu đen như hai quả sung khô kéo chảy dài xuống bụng, ngày xưa bộ ngực ấy hẳn đã bao lần khêu gợi thỗn thện trong làn lụa mỏng, trước mắt ông bây giờ chỉ còn có thế cùng câu chú: “Làm ơn cho tôi về nhà!”

Cởi áo không xong, đôi tay bà lại lần xuống cạp quần, sức tàn chẳng còn bao nhiêu lại bị chiếc xe lăn chật chội cản trở, chiếc quần tuột xuống nhiều lắm cũng chỉ qua được nửa mông, dù bà đã xoay bên này trở bên kia, khoe ra cái tã màu trắng, không là chiếc quần lót loại ren mỏng đắt có công dụng mơn trớn làn da và rù quến đôi mắt ngắm. Chẳng hiểu tại sao làm ông nghĩ đến cái áo túi cái quần lót bằng vải thô khâu tay màu cháo lòng, có cái vá chằng vá đụp và hình ảnh bà nội bà ngoại bà mẹ của ông, hình ảnh những người phụ nữ ông còn ghi đậm rõ nét trong trí nhớ.

Cứ thế bao nhiêu lần rồi, người đàn bà có mái tóc bạch kim,  chưa thỏa mãn được gì đã lại bị Maggie hay Pinky  kéo quần áo lại cho thẳng thớm, cùng câu dặn dò: “Thoát y như thế xấu lắm, nhất là trước mặt đàn ông!” cùng lúc cô nàng nhìn ông nheo một mắt kiểu đá lông mi  làm duyên.  Ông phóng ánh mắt chán nản vô hồn nhìn như thể Maggie đang thoát y trước mặt, và nghĩ: “Thoát y như thế xấu lắm, nhất là trước mặt người đàn ông đã bất lực!”

Khi còn khỏe mạnh có lẽ chẳng ai chịu tin rằng, có một nơi con người tụ lại sống dật dờ vất vưởng như thế này. Ông Tâm còn nhớ hình ảnh ông nội của ông, những ngày già cỗi vào ra chậm chạp trong căn nhà ngói ba gian, buổi sáng tĩnh lặng bên tách trà bốc khói chị Sen châm sẵn, bộ quần áo lụa trắng lụng thụng bao bọc bộ xương gầy gò, con cháu sống chung quanh, bố của ông ngày ngày mời cơm, cô của ông bữa bữa bưng thuốc, thuở ấy ông thích thú khi được nằm dài dưới chiếc hòm thửa sẵn để dành, chờ ngày ông nội trăm tuổi.

Nhất nhật tại tù – thiên thu tại ngoại, ngục tù ngày cuối đời không phải là những song sắt cứng ngắt khó bẻ gẫy, nó là những bắp thịt nhão nhoét không chịu làm việc, nếu cùng lúc cái đầu nặng vài ký lô chứa đám óc chằng chịt những dây thần kinh cũng chùng cũng mục thì chẳng nói ra chi, đằng này trí óc của ông Tâm lại sáng choang xét nét ngắm nhìn từng phân vuông số phận con người.

Nơi đây, không cần lịch sự để đối xử với nhau, có bao nhiêu người còn biết xấu hổ, bao nhiêu người còn có thể nâng đỡ người khác? Dưới sự cai trị của bác sĩ – y tá – y công – điều dưỡng, vũ khí của họ là những thuốc viên thuốc nước, là kim là ống nghe, là sáng bát cháo vữa, trưa chén súp nhạt, chiều tô nui mềm.  Muốn thoát khỏi ngục tù này chẳng có tờ giấy tha nào khác ngoài tờ giấy có chữ ký của bà bác sĩ tên Katja chứng nhận không còn hơi thở, không còn mạch đập.

Lại bắt đầu một ngày dài, lâu tựa thiên thu.
 

Chuyện Tình . . . Ép Chuối!

Cũng tại Facebook mà ra, cũng tại khoe khoang mà ra, dự tiệc nhà cô bạn khéo léo cho ăn món chuối nướng nước dừa về nhà còn thèm, chạy ra chợ mua ngay ba nải chuối hườm hườm xấu xí giảm giá về hí hoáy làm theo ý mình nghĩ thay vì đợi bạn chỉ cách làm! Dĩ nhiên làm có chụp hình và khoe khoang ra vẻ ta đây gì cũng biết . . . thế là nhận được tin . . . hỏi han: “Có phải . . . !”
Chuyện nhận tin hỏi han kiểu này rất dễ bị “gài” để bị mất trang Facebook mình tạo nên và dễ bị “tin tặc chiếm mặt” làm tiền bạn bè thân hữu cho nên:

Nhận thì nhận mà lơ thì lơ – ta không thèm nhận thêm bằng hữu  – nhận thì nhận mà lơ thì lơ – à hát theo giọng quan họ Bắc Ninh á nha!

Nhưng rồi thêm tin nữa là đoạn viết đã đăng tứ lung tung:
“Hồi đó đi học kèm mùa Hè vui lắm, sáng đi bơi, trưa về đi học. Mười bảy bẻ gẫy sừng trâu, chắc mười sáu phải ăn cho đủ sức lớn, nên ăn cơm nhà chưa đủ, phải đi ăn hàng thêm mới không bị kiến bò bụng (đói) khi ngồi học. Từ lớp học phải băng qua đường Nguyễn Biểu mới đi ăn hàng được. Hàng ăn bán ê hề trước cổng trường Thánh Linh. (Từ Nguyễn Trãi, quẹo vào Nguyễn Biểu hướng lên cầu chữ Y, rẽ phải là gặp trường này, rẽ trái là đến trung tâm Khuyến Học). Đến lớp, dựng xe đạp xong là rủ ngay Phượng, Nhung, Cầu chạy ngay cho kịp. Nào là bột chiên của chú Sáng người Hoa, hai tay chú dùng hai cái xẻng, lật những miếng bột vuông, hình con cờ trên chảo chiên như múa. Hàng đậu đỏ bánh lọt có những hũ đậu xanh, đậu đỏ, đậu trắng thật thèm, thêm cái máy bào đá bằng tay, mỗi lần chị bán hàng xoay tay quay, cục nước đá bị bào làm văng tuyết ra chung quanh thật đẹp. Hai món này vẫn không quyến rũ bằng hàng chuối nướng nước dừa.. Món chuối nướng này đặc biệt lắm. Bà bán có nguyên quầy chuối sứ vừa hườm chín, vỏ còn xanh, một cái vỉ đựng than hồng nổ lép bép. Bà xếp những trái chuối đều đặn trên vỉ, lật qua lật lại đến khi vỏ chuối mọng lên, bà bốc chuối ra, cho vào tấm thớt ép nó dẹp lại, lột vỏ rồi lại bỏ lên vỉ, lại nướng, học trò đã đến giờ vào lớp, chuối nướng vẫn chưa xong, năn nỉ: “Dì lấy nó ra đại đi, chát chút cũng được mà ?”

rồi viết vầy nè: Sau đó là không cần chờ mà đến là có ngay đúng không?

Chao ơi, câu chuyện đã vào thời cổ tích được nhắc đến từ tên đường Trần Bình Trọng –  Nguyễn Biểu đến Phan Văn Trị,  nhà thờ Chợ Quán trường Thánh Tâm trường Thánh Linh Thiên Phước , nói chuyện nhớ quên đầu đuôi chẳng còn mạch lạc,  hơn 50 năm rồi còn gì ? Thuở đi học thêm thuở “bẻ gẫy sừng trâu” đã qua từ lâu lắm bây giờ muốn bẻ vỏ trái bắp còn phải kêu gọi tứ phương!  

Ai?  Sơn hay Thành? Không chẳng là Sơn cũng không là Thành! Vậy . . . 

Là người lột chuối cho má bán, rồi làm sao mà  . . . thì đường Phan Văn Trị thì trường Khuyến Học là căn nhà đôi của nhà bà  Bắc mẹ của Thành mặt mụn và chỉ có một bà bán chuối nướng gần ngay đó chứ sao!  Nhắc lại con nhỏ hồi đó đen thui khi nào đến mua cũng hối:  “Dì lấy nó ra đại đi, chát chút cũng được mà ?”
Nghe giọng nhão nhẹt mà rền vào đến trong nhà, ló mặt ra ngó coi nó ra sao, nó mặc cái áo  áo sơ mi trắng bên trong cái đầm có hai quai đeo sọc trắng xanh lợt màu mây,  tóc còn ướt miệng tía lia năn nỉ thật là tức cười! Khi đọc đoạn văn tui nhớ ngay hồi đó tui nói với má nướng sẵn để đó cho tui, khi nào nó ghé  năn nỉ là tui nói má tui nhường cho nó phần của tui, tui ăn sau cũng được!
– Trời đất rồi giờ ở đâu? 
– Ở Việt Nam chứ đâu?
– Biết gì về Thành không?
– Không, thay đổi hết rồi, tui giờ cũng già chát rồi, con cháu lớn hết ráo đâu có đứa nào biết cái món chuối nướng than bà nội nó mần hồi đó nuôi tui đi học đâu?  
– Ừa! tui cũng có nhớ thấy loáng thoáng người con trai mang quầy chuối ra ngoài hiên cho Dì nướng tiếp mà có nhớ rõ mặt mũi chi đâu nè, làm như mắc cở hay sao mà khiêng ra giục xuống quày quả vô nhà lại liền! 
– Cả đám con gái ngồi ăn hàng tui con trai mắc chi cho ngó mặt tui.
– Trời ơi! Vậy là đọc rồi nhận ra người ăn dành ăn giựt chuối  nướng hồi xưa rồi tính đòi nợ gì đây Trời !
– Đòi chi đâu, nhắc kỷ niệm xưa là trẻ lại 50 tuổi cảm ơn không hết chứ có đòi chi đâu,  viết về Má tui dù thoáng qua chứ cũng làm tui cảm động ai mà nhớ món ăn nghèo nàn quê mùa miền Tây mà người nhắc là người miền Bắc nữa chứ, tui nhớ hồi đó tui đọc câu :”Con gái Bắc điêu ngoa giả bộ ngoan hiền” nghe cái giọng là tui nể né liền, thiệt ra tui cũng ngóng mỗi ngày coi nó có tới là tui kiếm chuyện ra nói cho Má tui nhường phần cho nó!

Thôi thì cho tui cám ơn dù muộn chút nghe anh Vô Danh, tui cho anh cái tên Vô Danh trong  kỷ niệm của tui, nói đến kỷ niệm là trẻ mãi không già anh Vô Danh nhé, tui lai người miền Nam lậm lắm rồi, tui sinh trong miền Nam sau 1954 anh chắc hơn tui một hay hai tuổi là hết cỡ rồi ha, vậy là người muôn năm cũ cũng đâu có xa chi đâu anh ha! 

Tui mới làm chuối nướng mà không có than, nhìn giống xưa chút chút nhưng ăn thì vô duyên không tả được – có lẽ nỗi nhớ không tạo nổi cái duyên mặn mà của nước cốt dừa phải chính tay mình nạo  dừa khô vắt lấy cốt, nấu trên lửa thêm chút hành lá rồi chan lên trái chuối hườm bị ép chín bằng than ửng hồng  không lên ngọn, trời ơi vị ngọt dịu dàng biết tả sao cho hết đây anh, vậy nghen mai tui khoe với bàn dân thiên hạ chuyện “tình” chuối ép, nó cũng là tình nếu không làm sao mà nhớ tới vậy chứ!   

 

It’s also because of Facebook, and also because of showing off, attending a friend’s party, where she cleverly served grilled banana with coconut water. I craved it so much when I got home that I immediately ran to the market to buy three bunches of ugly, discounted bananas. I tried to make it myself instead of waiting for my friend to show me how to do it! Of course, I took photos and showed them off, acting like I knew everything… and then I got a message asking, “Is it really…?”

Receiving this kind of message can easily lead to getting “hacked” and losing access to your Facebook account, or even having “hackers” scam your friends and family, so:

When you get the message, just ignore it – I won’t accept any new friends – when you get it, ignore it – oh, and sing it like the Quan Ho Northern folk songs!

But then another message came through, a post that was scattered everywhere:
“Back then, summer classes were so much fun. In the morning, we went swimming, and in the afternoon, we went to class. At seventeen, you’re strong enough to bend the buffalo horn, and at sixteen, you have to eat well to grow strong, so rice at home wasn’t enough, I had to eat out so I wouldn’t feel hungry during class. From the classroom, you had to cross Nguyen Bieu Street to go eat. The street vendors were plentiful in front of the Saint Linh School gate. (From Nguyen Trai Street, turn into Nguyen Bieu towards the Y-shaped bridge, turn right to find this school, or turn left to reach the Education Center). When we arrived at class, we’d park our bikes and immediately call Phuong, Nhung, and Cau to rush out to eat in time. There was fried dough from Uncle Sang, a Chinese man, who used two spatulas to flip the square dough pieces in the frying pan like he was dancing. There was a red bean and lotus cake stall with jars of green, red, and white beans, so tempting, plus a hand-cranked ice shaving machine where every time the seller spun the handle, the shaved ice would fly everywhere, looking so beautiful. But nothing was more irresistible than the grilled bananas with coconut water… These grilled bananas were so special. The seller had a whole stall of ripe bananas with still green peels, a charcoal grill that crackled with hissing sounds. She would arrange the bananas neatly on the grill, flipping them over until the peels became puffy. She would then pick them up, press them flat on a cutting board, peel them, and put them back on the grill, grilling again. By then, the students had to go back to class, but the grilled bananas were still not done. They’d beg, “Aunt, just take it out now, it’s fine if it’s a little burnt, right?”

Then the post went like this: After that, you didn’t have to wait anymore, you could just show up, and it would be ready, right?

Oh my, this story has become like a fairy tale, mentioned from the streets of Tran Binh Trong, Nguyen Bieu to Phan Van Tri, the Church of Cho Quan, the Saint Tam and Saint Linh schools, reminiscing with so many forgotten details, over 50 years ago, right? The days of extra classes and the “buffalo horn bending” are long gone. Now, even breaking the shell of a corn cob requires calling for help from all directions!

Who? Son or Thanh? No, it wasn’t Son, and it wasn’t Thanh! So…

It was the person peeling bananas for his mom to sell, and how… then Phan Van Tri street and the Education Center were near Mrs. Bac’s house, the mother of Thanh, a guy with acne, and there was only one lady who sold grilled bananas near there! I remember that little girl, so dark-skinned, always hurrying when she came to buy, saying, “Aunt, just take it out now, it’s fine if it’s a little burnt, right?”

I remember when I read this part, I immediately thought back to when I told my mom to grill the bananas in advance, and when she begged, I’d tell my mom to give her my portion, I’d eat later!

  • Where are you now?
  • In Vietnam, of course.
  • What do you know about Thanh?
  • I don’t know, everything has changed now. I’m old, and all my kids are grown. None of them know about the grilled banana with coconut water that my mom used to make to send me to school!
  • Yeah! I also vaguely remember seeing a boy carrying the banana stall outside for Aunt to continue grilling, but I don’t really remember his face. It seemed like he was shy, so he quickly moved the stall inside!
  • Why should I look at you? All the girls were sitting eating, and I was a boy!
  • Oh my, so after reading it, I realized the person who used to snatch the grilled bananas was asking for something now, right?!
  • What to ask for? I’m just reminiscing about the old times, feeling like I’m 50 years younger, thanking you so much. I’m not asking for anything. Writing about my mom, even briefly, made me so touched. Who would remember such a simple, poor dish from the countryside, and the person recalling it was from the North! I remember back then, I read the line: “Northern girls are tricky, pretending to be gentle,” and when I heard that voice, I immediately avoided them. But really, I used to look forward to every day, waiting to see if she’d come so I could make my mom give her my portion!

Well, let me thank you, even though it’s a bit late, Mr. Anonymous. I’ll give you the name “Anonymous” in my memories. When it comes to memories, I’ll forever remain young, Mr. Anonymous. I’ve been a southerner for so long now. I was born in the South after 1954, and I think you’re probably one or two years older than me, so the people from the past aren’t really far away, right?

I just made some grilled bananas without charcoal. They look a little like the old ones, but the taste is so off—it’s probably the nostalgia that can’t recreate the magic of fresh coconut milk, which you have to grate yourself, squeeze out the juice, cook it with a little green onion, and then pour it over the banana, which is pressed and grilled on red-hot coals. Oh my, the sweetness is indescribable. Tomorrow, I’ll show the world the “love” of pressed bananas. It’s love, isn’t it? How else could I remember it so clearly?