Before Sunrise…

1.
Soi gương, nhìn lại mình. Cái khuôn mặt đăm đắm đó khi mặt trời lên rồi sẽ vĩnh viễn biến mất, hỏi có tiếc không? Ừ thì cũng hơi tiêng tiếc. Rồi lũ phấn son/gương lược sẽ buồn biết mấy khi không còn tấm canvas-moi để điểm xuyết/tô vẽ/ngắm nghía và mỉm cười.
Đến với khuôn mặt trẻ thơ bầu bĩnh. Đi với khuôn mặt còn tràn nỗi khát khao vòi vĩnh những giấc mơ.
Khi những giấc mơ bắt buộc phải ngừng, thì thôi cũng đành gửi lại một nhếch môi cười từ giã trên mảnh trăng soi. Lần cuối. Đọc tiếp “Before Sunrise…”