Before Sunrise…

1.
Soi gương, nhìn lại mình. Cái khuôn mặt đăm đắm đó khi mặt trời lên rồi sẽ vĩnh viễn biến mất, hỏi có tiếc không? Ừ thì cũng hơi tiêng tiếc. Rồi lũ phấn son/gương lược sẽ buồn biết mấy khi không còn tấm canvas-moi để điểm xuyết/tô vẽ/ngắm nghía và mỉm cười.
Đến với khuôn mặt trẻ thơ bầu bĩnh. Đi với khuôn mặt còn tràn nỗi khát khao vòi vĩnh những giấc mơ.
Khi những giấc mơ bắt buộc phải ngừng, thì thôi cũng đành gửi lại một nhếch môi cười từ giã trên mảnh trăng soi. Lần cuối.

2.
Mirrow sẽ được “đóng gói” gửi qua nhà “bà cụ non” để từng chiều hạ vàng đong đưa võng nắng lim dim thưởng thức những tiếng đàn hiccup. Không sao đâu, rồi những tiếng hiccups ngộ nghĩnh đó sẽ theo thời gian chuyển hóa thành một bản sérénade êm dịu khiến tai mèo vui lại, biết đâu lại chẳng đâm ghiền mới phiền cho những ngón tay worms của cô chủ mới. Yêu cô ấy nhiều nhiều nhé, cô ấy cũng rất thích cái món cá chiên dòn rụm dầm xoài xanh bằm trộn với nước mắm tỏi ớt chanh đường giống hệt cô chủ cũ. Rồi đời lại sẽ tiếp tục vui ơi…Meow!

3.
Xưa là Yuppy, nay là Grumpy. Xưa hay động rồ nhạc R&R, nay chỉ muốn gật gù Chopin & ngáy khò khò bên lò sưởi. Cứ ngỡ chú mình sẽ ra đi trước cơ đấy! Mười lăm năm tình hỏi có buồn không khi chẳng còn nhau?
Tôi sẽ gửi chú mình sang nhà ông ấy nhé. Ông ấy đang buồn nẫu cả ruột gan vì Mr. Gringo của ông ấy đã ngựa phi/ngựa phi đường xa một sớm mai hồng. Oh, ông ấy không thích Chopin mà lại mê nhạc VN tiền chiến, nghe cũng bâng khuâng lắm cơ…Và nỗi bâng khuâng nào rồi cũng sẽ ru mềm giấc ngủ, phải không? Nhưng nhớ là ngủ rồi phải thức dậy sủa vu vơ vài tiếng cho điếc tai ông ấy nhé! Đừng có lười mà ngủ luôn không dậy kẻo trái tim ông ấy sẽ phải thêm một lần tan nát. Mà kệ, mặc cho ông ấy cứ nát tan. Ai bảo ngày xửa ngày xưa ông ấy đã khiến cho trái tim tôi bị vỡ. Cảm ơn chú mình nhé. Bất cứ cuộc revenge nào cũng đầy rực rỡ & lộng lẫy như nhau.

4.
Định lảm nhảm thêm vài đoạn “đay nghiến” cho Lavender & Mr. Iceberg…
Mà trời sao đã vội sáng trên những lọn mây hồng…
Mai, nhé?
Ngày nào qua mà chẳng có sunrise…

Nadia

About như hoa ấu tím

Niềm vui của tôi không to lớn lắm - một câu hát, một nụ hoa, tình yêu dành cho gia đình, một món ăn đậm đà hương vị Việt Nam. Ngày xưa tâm tình kể lể trên trang giấy trắng - bây giờ trên trang ấu tím này.
This entry was posted in Của Người Ta, Phù Dung and tagged . Bookmark the permalink.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s