Passeges

N h ắ n
n h ủ . . .

Anh sẽ làm gì khi em không còn nữa
Một bước đời qua gửi gấm chút tình vương
Mấy độ thu sang lá vàng rơi mục rữa
Phủ lấp đời nhau muôn thuở vẫn mù sương

Còn nhớ hay quên những chiều ta ngóng đợi
Chờ tiếng chân xa đem sợi khổ tìm nhau
Tình nắm trong tay mà tình sao vời vợi
Hồn đắm trong hồn mà hồn vẫn hồn đau

Là bởi đôi mình gặp nhau đời trễ muộn
Hay bởi do lòng chở nặng giấc phù sinh
Sợ gió mưa xưa sẽ tràn hồn vay mượn
Sợ quá khứ buồn gõ nhịp những lời kinh

Mai em đi xa – một mình anh ở lại
Gượng chút môi cười khi nắng xói hoàng hôn
Trong nắng em về mang theo tình chói lọi
Đốt tặng tình xưa ngọn lửa của vàng son

Đời có héo hon không?

 

Dạ
Khúc

Đêm…
Đêm mượt mà như nhung
dịu dàng như tơ nõn
Nhung trải thảm dài đón tình chân rón rén
Tơ quyện rối tóc tơ bẽn lẽn một đời chờ
Người cùng với đêm chở mộng
Đem tình nồng rải xuống hồn nhau
Gối chăn êm trũng một biển sâu
Tay cuống quít tìm tay nhau rời rã
Đã mấy trăng xưa buồn bã
Ngóng trông tình vội vã đuổi theo tình
Hồn phách kia vẫn còn ôm ấp một hoảng kinh
Giông bão đó đành thổi tình trôi vạn kiếp
Đã là tình chàng ý thiếp
Đã là hòa hiệp chiêm bao
Thơ ngây trao nhau luống cuống năm nào
Nay nhòa nhạt cung sầu vàng phai mấy lá
Bên trời xa lạ
Hờ hững tình quên
Nhớ nhung đành gửi gấm vào đêm
Đêm đằm thắm ủ tình mềm trên gối
Tình thương tóc rối
Hồn chờ hoang mang
Từng đêm qua bừng tỉnh trống canh tàn
Đêm cũng đã tàn…

Before Sunrise…

1.
Soi gương, nhìn lại mình. Cái khuôn mặt đăm đắm đó khi mặt trời lên rồi sẽ vĩnh viễn biến mất, hỏi có tiếc không? Ừ thì cũng hơi tiêng tiếc. Rồi lũ phấn son/gương lược sẽ buồn biết mấy khi không còn tấm canvas-moi để điểm xuyết/tô vẽ/ngắm nghía và mỉm cười.
Đến với khuôn mặt trẻ thơ bầu bĩnh. Đi với khuôn mặt còn tràn nỗi khát khao vòi vĩnh những giấc mơ.
Khi những giấc mơ bắt buộc phải ngừng, thì thôi cũng đành gửi lại một nhếch môi cười từ giã trên mảnh trăng soi. Lần cuối. Đọc tiếp “Before Sunrise…”

Yêu! Phù Dung

(Bài viết của Phù Dung – bạn tôi – câu hỏi khó trả lời – không ai muốn trả lời – Ừ quả là thế, sự khác biệt giữa hai dấu lên xuống – âm dương – đàn ông đàn bà. Tôi có cô bạn người Ấn Độ, cũng nói cho tôi nghe đúng y như thế sau khi chồng cô mất đã vài năm. Không fair gì hết hà !)

Đàn ông càng yêu, càng nổi tiếng hào hoa phong nhã, lịch lãm trường đời.
Đàn bà càng yêu, càng vang danh cái tiếng Thị Mầu lẳng lơ, chỉ đáng thả bè trôi sông.
Physically, thượng đế cấu tạo đàn ông và đàn bà khác nhau – yes – về hình thái / về thể trạng.
Thế ở phía bên trong những lồng ngực phập phồng hơi thở kia, những trái tim có đập khác nhau – màu sắc có lấp lóa khác nhau?
Ông ly dị dăm ba lần – ông đột nhiên nổi tiếng Mr. Playboy – nhân tình cứ gọi là gạt đi không hết.
Bà chỉ cần ly dị một lần thôi – bà lập tức bị ông giời đóng ngay cái dấu ấn “used” vào giữa trán – ruồi muỗi cũng chả dám vo ve.
Đàn ông góa vợ ngày hôm trước – ngày hôm sau họ hàng, bạn bè đã vội vã mối mai, sụt sùi thương cảm cho thân phận cô đơn hiu quạnh.
Đàn bà chồng chết đã mãn tang – vừa mới thập thò tí áo xanh áo đỏ là úi giời – tha hồ ngoáy lỗ tai ra mà nghe nhá…
Tại sao thế nhỉ?

Ông ngoại tôi mất lúc bà ngoại tôi mới có ba mươi. Cụ – có lẽ – bắt buộc phải ở vậy để chăm sóc đám con chồng/con mình cho tới ngày ra đi “đoàn tụ” cùng phu quân – where – tôi không được rõ.
Trong những tháng ngày cuối cùng của một đời người, cụ thẫn thờ bâng khuâng như cô thiếu nữ mười bảy tuổi – sáng tối loay hoay ngồi bên cửa sổ như đang trông ngóng một bóng hình nào. Em gái cụ (mà tôi gọi là bà trẻ) mỗi khi đến chơi đều bị cụ túm lấy áo hỏi thăm liên tục về một cái tên (dĩ nhiên không phải là tên của ông ngoại tôi). Mẹ tôi cứ căn vặn bà trẻ tôi mãi về cái tên rất đàn ông này, nhưng không bao giờ thành công. Bà trẻ tôi luôn lắc đầu quầy quậy, bảo chả biết cái tên ấy là tên của ai . “Có lẽ mẹ mày đã lẫn!” – bà trẻ tôi gắt mẹ tôi thế. Tôi, có vài lần bắt gặp đôi mắt ngân ngấn lệ của cô em gái út ngó người chị cả và hiểu ngay là bà trẻ tôi đã nói dối. Nhất định đằng sau cái tên đàn ông bí ẩn kia phải có một “love story” – đẹp & dang dở. Tôi nghĩ thế. Tôi cầu mong thế. Lạy giời cho họ được gặp lại nhau – ở trần gian phía bên kia. Và xin ông ngoại mở lòng khoan dung, tha thứ cho đứa-cháu-tôi bất hiếu. Ôi, biết làm sao…Vạn tuế TY!

Qua đến đời mẹ tôi thì thời thế và con người đã đổi khác – không nhiều – nhưng cũng đã là thay đổi. Mẹ tôi là một người phụ nữ rất sòng phẳng và tính nết hoàn toàn trái ngược với bà ngoại tôi. Khi yêu, mẹ tôi nói yêu. Khi ghét, mẹ tôi nói ghét. Yêu – ở. Ghét – đi. Trung thực và sòng phẳng trong lãnh vực tình cảm kể ra cũng là những cá tính hiếm hoi – nhưng lại không được hoan nghênh cho lắm trong một xã hội vẫn còn đặc sệt thói lề, thành kiến. Bà ngoại tôi và mẹ tôi đã từng trải qua một khoảng thời gian mặt không giáp mặt / lời không đối lời – chỉ vì họ hàng gia tộc đã khăng khăng tuyên án mẹ tôi là một “linh hồn bất trị” – kẻ nổi loạn thoát thân từ huyền thoại Eva và con rắn đỏ quấn quanh vòng cổ thon ba ngấn – hoang dã và đam mê. Một đời mẹ tôi là cuộc chiến tranh tan nát. Những bàn tròn/bàn vuông của sự hòa đàm/hòa giải & thỏa hiệp đều vô dụng. Peace, at last though. When…

Người ta bảo:”Like mother, like daughter”.
Tôi, bản thân chứng nghiệm cùng với dòng “lịch sử ngược” của gia đình – chuyện đời xảy ra đã không hẳn thế. Đương nhiên tôi cũng không thoát khỏi vũng xoáy thường tình – tiếp tục carry on cái gene “Y” đa đoan/ đa diện của những người phụ nữ liên quan đi trước (uhm, ai lại chẳng?) – nhưng nhiều phần, tôi vẫn cảm thấy tôi là một “complex-combination” riêng biệt nào đó ở giữa bà & mẹ – hai người đàn bà của hoàn toàn hai thái cực đã từng có những ảnh hưởng rất lớn trên cuộc đời tôi.
Quá độ & lãnh đạm. Tôi. Kẻ thừa kế một gia tài không đơn giản từ những trận chiến vô vọng, gọi “TY”.

Thật ra, “Yêu” là gì?
…mà sao đôi lúc – trái tim vụt xôn xao huyên náo như những bước chân son ngày hội mở…
…mà sao đôi lúc – địa đàng xa bỗng chợt hoang vu mờ mịt như chưa từng khôi nguyên một thuở người đã tìm đến bên người…

Kệ, whatever it is…
Em cứ iêu anh!

a?P

Còn Yêu

Yêu đi đừng chờ nữa, ngày chẳng còn là bao – sáng ăn cháo lúa mạch, trưa ăn cơm cá chiên, chiều ăn rau muống luộc – sợ bụng bự nên kiêng cơm.
Hôm nay thứ bảy, cô bạn sẽ engage với anh chàng mắt xanh – mũi cao cao – tóc hanh hanh, đang nấu nồi cơm ngũ sắc, tìm màu lựu đỏ chế biến món mới cho tình – sẽ mang đến buổi tiệc. Ai còn yêu xin cứ yêu, mà yêu là cái quỷ gì chứ nhỉ. Bây giờ tha hồ giấu phone dưới gối để đợi chờ nhau.
Ting ting ting – I love You – love You – send cái hình môi đỏ cong cong – I love You – love You .
Lá hồng đổi màu, không phải hồng hoa mà là hồng dòn hồng mềm ấy, ừ cái màu của mùa Thu đã cũ – vậy mà vẫn thèm Thu.

Duckwithpomegranite