Chữ

Bớt đau, nhóc nhách với nắng – dọn dẹp đám lá khô – đêm qua sấm chớp đùng đùng San Jose có sấm chớp – thật không? Thật mà.

Nhìn gốc cây mận mình trồng tưởng nhớ người bạn thân thiết, nay đang được “hóa kiếp” – nếu cách đây chục năm, tôi sẽ “gân cổ lên cãi lấy được” để chàng không xuống dao trảm nó! Bây giờ tôi hiểu “có đến ắt có đi” lý do già quá rồi cành khô gẫy, hết hoa chẳng trái “nàng sống mà tim như đã chết” là một, rễ của nàng ngày càng quá quắt len lỏi vào cả những nơi không nên len vào – nàng âm thầm kiểu “già lên lão làng” mỗi ngày lấn một chút vào gần nền nhà: “Cái nhà là nhà của chúng ta! em mà không cho anh trảm nó, ân hận không kịp đó cưng!” Có lẽ tại lời ngọt rót vào tai mà mình ừ cái rụp


– ngay cả cây hạnh phúc gốc gác từ Nhật có tên Wisteria mình uốn ép nó bao năm cho thành hình dáng cái dù xinh đầy hoa tím ngay trước sân nhà, cũng bị trảm cái cụp.

Lâu nay vùi chôn 24 người bạn thân thiết – chẳng màng đến mũ móc nặng hỏi ngã – ngỡ rằng tịnh – độ – thiền – nhưng đôi khi đúng là có nhớ vô cùng – tương tư vô tận – nhớ nhất những dòng trì – triết (chì chiết) níu kéo của chữ – lại đổ thừa rằng hết hơi hết sức – bác sĩ bảo mê chi đám chữ li ti trên cái màn hình nhấp nháy hại cửa sổ tâm hồn – đến một độ nào đó của hoa – hoa vàng có mấy độ hở chữ – phải chấp nhận nỗi sầu hữu hạn – cái hạn của tàn phai mấy nhánh. Năm ngón kiêu sa đến hạn làm nũng, gõ đôi hàng nó bảo “mệt rồi à nghen”. Mới thuở nào sóng thu ba nhận chìm xuồng quân tử, nay đọc chưa hết một bài nó uể oải nhắm tịt kêu nài: “khô khốc hố sâu nước nước!” lại phải quờ tay nhỏ cho vài giọt sương tan systane .
Sao thì cũng đành tự thú với ả phù chữ rằng: đã chôn chữ xuống lại đào chữ lên – con nghiện nó thế .
Chữ mắng đi – Chữ nhiếc đi – nỗi thống khổ dịu dàng của họ
Chữ giận đi – Chữ hờn đi – nỗi mơ màng của nhân gian
Họ cũng là ta – nhân gian cũng là ta
Nghiện ả – Ả à ơi!
Giơ tay xin hứa sẽ nghịch ngợm với chữ mỗi ngày .

About như hoa ấu tím

Niềm vui của tôi không to lớn lắm - một câu hát, một nụ hoa, tình yêu dành cho gia đình, một món ăn đậm đà hương vị Việt Nam. Ngày xưa tâm tình kể lể trên trang giấy trắng - bây giờ trên trang ấu tím này.
This entry was posted in Văn. Bookmark the permalink.

Có 2 phản hồi tại Chữ

  1. Dã Quỳ nói:

    Biết cô bớt đau là mừng rồi cô ơi.

    Cô nghỉ ngơi nhiều nha. Bên SJ mùa này cũng nóng hả cô ?

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s