Mắt Biếc

Lâu lắm rồi mình mê hát nhạc Cung Tiến, đầu tiên là bài Thu Vàng quá dễ để hát vì vừa lên trung học đã được nghe để múa cùng các bạn trong ban văn nghệ, sau đó đến Hương Xưa leo dần lên Nguyệt Cầm, mò mẫm hát Đôi Mắt Người Sơn Tây , bước đến Lệ Đá Xanh rồi sau cùng là Mắt Biếc.

Những bài hát có những nốt lạ lùng không bị quành ngay lại gam nhạc chính mà nó đi xa hơn một chút, không loanh quanh trong cái khoảng chính gồm ba nhóm: trưởng – thứ – 7 – thí dụ như C Fm G7, và nhất là các nốt tăng nốt giảm rất “thảng thốt”, muốn hát nó phải mê mẩn vì lý do nào đó thúc đẩy mình tập hát. Bài hát Mắt Biếc khi thấy tác giả Cung Tiến ký tặng Josee’ là biết ông tặng cho một cô nàng người ngoại quốc mắt màu xanh trong suốt không dính gì đến người mắt nâu Việt Nam mình nên mình cũng không tha thiết để tập hát cho lắm, rồi có một lần được một người hát tặng nêu đích danh mình – khi ấy chẳng hề để ý nghe chi hết – bị trách là hờ hững – trong bài có hai câu khiến người hát cố ý tặng là: “Mắt hoa sáng ngời mùa Xuân đó – tóc hoa rối bời mùa Thu đó . . .!” Trời ơi khen mắt sáng mùa Xuân thì thích chứ tóc rối mùa Thu thì thèm vào!
Vậy mà về nhà mình loay hoay bấm lung tung tập hát . Những ca từ hay ơi là hay chau chuốt mượt mà lãng mạn nhớ đôi mắt xanh nhớ bờ vai – sáng thức giấc còn đang nửa mê nửa tỉnh – nghe tiếng chim cười – câu kết: Ái ân đừng . . . phải ngưng vài khuôn nhạc rồi mới thong thả tiếp Ái ân đừng xa vắng trần gian!
Thuở đôi mươi nghe nhạc kiểu này ao ước – mơ màng đủ thứ bây giờ thì . . . đôi khi cũng hát lại khi bạn bè muốn nghe nhưng trong lòng thì như đá chẳng thấy gì là giao động – Có lẽ vì mình biết chắc rằng “Lối quen mòn chân êm bước đôi tình nhân âu yếm như mùa Xuân trắng ngần!” đến nay đã sang Đông mà “Chúng mình vẫn còn nhau” nên không thấy chim thảng thốt ngoài hiên chăng?
Trời mưa ngồi trong nhà hát líu lo cũng vui vui dù người bên cạnh không thèm khen, không thèm “ngăn chặn” hát cho người khác nghe như thuở xưa nữa! Nên sau gần nửa thế kỷ mình hát lại Mắt Biếc của nhạc sĩ Cung Tiến do nhạc sĩ Nguyễn Minh Châu đệm đàn từ Paris gởi sang email.
Nhìn tập nhạc có màu thời gian thương quá là thương, ngày ra đi làm thân viễn khách, hành trang mình mang theo là những tập nhạc mình yêu quý này đây.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s