Cô bé thân ái, tha lỗi cho tôi nhé nếu vô tình bé đọc được những dòng này. Vì có thể bé sẽ phật lòng không ít, trước hết, ở cái cách xưng hô của tôi, dù gì bé cũng đã là một cô giáo của hai lớp học mà. Nhưng cô bé ạ, có một điều chắc chắn rằng bé kém tôi đến trên mười tuổi (tôi quyết đoán đó) mà tôi lại có thói quen đáng ghét cứ ưa gọi một cô gái nào, không phân biệt thân hay sơ, nhỏ hơn mình năm tuổi trở xuống bằng cô bé. Đôi khi tôi cũng cảm thấy hơi lố bịch trước cái thói quen đầy nông nỗi này. Không lẽ chừng muơi mười lăm năm nữa tôi lại tiếp tục đi gọi một bà già năm chục tuổi bằng cô bé hay sao, cho dù bà ta có nhỏ tuổi hơn tôi thật. Vậy thì hãy cho phép tôi được gọi bé bằng cô bé một lần sau cùng để rồi tôi sẽ từ bỏ cái thói quen kỳ cục, không phải luôn luôn hợp thời của tôi. Thứ đến, với câu chuyện mang tính cách riêng tư, không có gì quan trọng mà tôi lại đi làm ầm ĩ cho nhiều người cùng biết. Không đâu bé ạ, với tôi, viết được những lời ngợi ca trân trọng về một người mà mình cảm mến là một nổ lực lớn lao, một cố gắng phi thường của tôi đó. Quan trọng lắm chứ, vì tôi ít khi khen ai (ôi tôi lại sắp nói về cái tôi đáng nguyền rủa nữa rồi) và về viết lách tôi lại càng dốt đặc cán mai. Nói ra, bé đừng cười, lúc xưa, thỉnh thoảng tôi có nhờ bạn bè “gà” cho viết những lá thư tình gởi đến người tôi yêu. Có lúc bí quá, tôi chép lại nguyên văn hoặc chỉ thay đổi chút ít cho phù hợp với tình cảnh của tôi, một lá thư nào đó mà tôi muợn được của đám bạn, bé tin không? Đọc tiếp “Cô bé tình cờ – Nguyễn Văn Ngọc”
Khai Bút Quý Tị
Khai mở lòng tôi với đất trời
Bút kêu tí tách nốt rời thành câu
Quý tình quý nghĩa quý nhau
Tị màu má nhạt, tị màu son phai
Xuân lung linh ánh nắng mai
Giọt sương cười mỉm vai ai Hoa kề
Tóc xưa vẫn vẹn câu thề
Năm trôi, tình thắm phu thê Thực lành. Đọc tiếp “Khai Bút Quý Tị”
CHO KỶ NIỆM MÙA ĐÔNG
“Đây mùa Đông thứ mấy kỷ niệm mình cách xa
Em từ nơi xứ lạ nhớ Noel năm nào
Xưa nửa đêm đi lễ mình quỳ gần với nhau
Những lời hứa ban đầu còn nhớ gì không anh?
Từ ngày xa lìa nhau lòng em vẫn yêu tình em vẫn sâu
Vẫn ôm theo mộng ước trải khắp đường đi hẹn với ngày về
Từ mùa Đông gần đây lòng anh đã thay tình anh đã phai
Tiếng chuông ngân ngày nào giờ đã nghẹn ngào hồn em xót đau. Đọc tiếp “CHO KỶ NIỆM MÙA ĐÔNG”
Nguyễn Khắp Nơi
Nỗi Nhớ Vấn Vương
Suối Nguồn Tươi Trẻ
Nỗi Lòng – Thanh Phương diễn đọc
Chưa bao giờ tôi được khóc sung sướng như thế này, được khóc thỏa thuê như thế này . Nước mắt như giòng suối cạn bỗng mưa rào liên tục cứ thế cuồn cuộn tuôn .
Mùi nhang thơm thoang thoảng, tiếng động chung quanh không lớn lắm, vài lúc có tiếng lào xào , bóng người bước ra bước vào, tôi cần gì biết nữa, được khóc thế này là điều tôi ấp ủ bao lâu, khóc hồn nhiên, không xấu hổ, không sợ ai thấy, khóc ngay ban ngày không cần đợi bóng đêm đồng lõa mới thổn thức một mình, khóc mà không bị ai dỗ dành hay chì chiết , khóc mà không phải kể lể cãi lẫy , chỉ đúng nghĩa là khóc . Bao lâu rồi tôi không được khóc ? bao lâu rồi giòng suối nước mắt cạn khô, bao lâu rồi trên khuôn mặt tôi lúc nào cũng là nụ cười thật nhẹ vô hồn, bao lâu rồi mọi người tưởng tôi chẳng còn phiền não .
Đọc tiếp “Nỗi Lòng – Thanh Phương diễn đọc”
Bốc Mộ – Huyền Thoại diễn đọc
Cám ơn Huyền Thoại .
Đoạn Cuối Tình Yêu
Chèn ơi! cuối cùng rồi ông cũng đòi cưới tui. Tui không biết tui mê hay tỉnh, tui đợi chờ ngày này gần như khô héo đời tui. Mười mấy năm rồi ông biết không. Tui tưởng ông phải hỏi cưới tui hồi tui mười tám tuổi.
Cành hồng đỏ tía hồi nãy ông đưa tui, còn tươi rói trong ly nước lạnh tui để ngay đầu nằm, cái nhẫn hột xoàn năm hột bự đùng đang chiếu lấp lánh trên ngón tay đeo nhẫn của tui, sự thiệt đây mà, ông đòi cưới tui, tui đâu có mơ.
Đọc tiếp “Đoạn Cuối Tình Yêu”
Bướm Vàng Đậu Ngọn Mù u
Bướm Vàng Đậu Ngọn Mù U – Truyện: Ấu Tím diễn đọc Trái Táo
Không biết Trái Táo là ai – ấu tím nghe đọc mà mê giọng người đọc – Cám ơn thật nhiều đã chọn đọc truyện của Ấu Tím . Thân Mến.







