Cô bé tình cờ – Nguyễn Văn Ngọc

Cô bé thân ái, tha lỗi cho tôi nhé nếu vô tình bé đọc được những dòng này. Vì có thể bé sẽ phật lòng không ít, trước hết, ở cái cách xưng hô của tôi, dù gì bé cũng đã là một cô giáo của hai lớp học mà. Nhưng cô bé ạ, có một điều chắc chắn rằng bé kém tôi đến trên mười tuổi (tôi quyết đoán đó) mà tôi lại có thói quen đáng ghét cứ ưa gọi một cô gái nào, không phân biệt thân hay sơ, nhỏ hơn mình năm tuổi trở xuống bằng cô bé. Đôi khi tôi cũng cảm thấy hơi lố bịch trước cái thói quen đầy nông nỗi này. Không lẽ chừng muơi mười lăm năm nữa tôi lại tiếp tục đi gọi một bà già năm chục tuổi bằng cô bé hay sao, cho dù bà ta có nhỏ tuổi hơn tôi thật. Vậy thì hãy cho phép tôi được gọi bé bằng cô bé một lần sau cùng để rồi tôi sẽ từ bỏ cái thói quen kỳ cục, không phải luôn luôn hợp thời của tôi. Thứ đến, với câu chuyện mang tính cách riêng tư, không có gì quan trọng mà tôi lại đi làm ầm ĩ cho nhiều người cùng biết. Không đâu bé ạ, với tôi, viết được những lời ngợi ca trân trọng về một người mà mình cảm mến là một nổ lực lớn lao, một cố gắng phi thường của tôi đó. Quan trọng lắm chứ, vì tôi ít khi khen ai (ôi tôi lại sắp nói về cái tôi đáng nguyền rủa nữa rồi) và về viết lách tôi lại càng dốt đặc cán mai. Nói ra, bé đừng cười, lúc xưa, thỉnh thoảng tôi có nhờ bạn bè “gà” cho viết những lá thư tình gởi đến người tôi yêu. Có lúc bí quá, tôi chép lại nguyên văn hoặc chỉ thay đổi chút ít cho phù hợp với tình cảnh của tôi, một lá thư nào đó mà tôi muợn được của đám bạn, bé tin không? Đọc tiếp “Cô bé tình cờ – Nguyễn Văn Ngọc”

Khai Bút Quý Tị

DSC_0041

Khai mở lòng tôi với đất trời
Bút kêu tí tách nốt rời thành câu
Quý tình quý nghĩa quý nhau
Tị màu má nhạt, tị màu son phai

Xuân lung linh ánh nắng mai
Giọt sương cười mỉm vai ai Hoa kề
Tóc xưa vẫn vẹn câu thề
Năm trôi, tình thắm phu thê Thực lành. Đọc tiếp “Khai Bút Quý Tị”

Chúc Mừng Năm Mới

quyti2013

Xuân
*cho Em, mùa Xuân & những ngày tháng cũ…

tháng giêng mời em rượu đỏ
hồng môi thoảng nét xuân rơi
trái tim nụ lay theo gió
khơi mùa tình biếc rong chơi

cỏ xanh thơm chân hài nhỏ
hương mây tóc ngủ nôi trời
nhánh gầy trắng hoa đào nở
cánh sương rụng xuống tay đời

tháng giêng mời em rượu nhớ
tháng giêng mời em rượu thương
mai thương có về đem nhớ
mai nhớ xuân vương chân người

Phù Dung

Xuân & Mưa

Gió mang xuân về
Mưa tràn sân vắng
Ơi em – thềm nắng
Trốn vào cơn mê

Mưa rơi – tóc ướt
Mưa rơi – mắt ướt
Mưa rơi – tình ơi
Lụa thương vai ướt

Này đây chăn ấm
Này đây gối thơm
Mời em nhung gấm
Mời em vàng son

Tay ôm – xin mở
Môi hôn – xin nồng
Lời êm – xin ngỏ
Cung đêm – xin hồng
Em ơi
Em ơi

Em xưa qua cầu
Mưa rơi ướt áo
Em nay bên lầu
Mưa lay hoa đào
Rụng xuống thềm tôi

2013 Mùng Một Tết Quý Tị – Phù Dung .

28 Tết

Hôm nay đã là ngày 28 Tết – Năm nay không có 30 Tết phải không ? Không có đêm trừ tịch, không có “em đến thăm anh đêm 30” . Từ ngày thứ bảy 9 tháng 2 2013 – 29 Tết : Bát tự: Giờ Mậu Tí, ngày Bính Ngọ, tháng Quý Sửu, năm Nhâm Thìn,
Sang ngày chủ nhật 10 tháng 2 năm 2013 mùng MỘT TẾT Âm lịch:
Bát tự: Giờ Canh Tí, ngày Đinh Mùi, tháng Giáp Dần, năm Quý Tỵ .


Tự hỏi lòng mình có nôn nao háo hức gì không? Cơn cúm dai dẳng lạ lùng, đất trời vần vũ mưa lạnh, chồi non chưa trổ nhánh, đám hoa đào nở bung những ngày nắng bất chợt, não nuột tàn trong cơn mưa lạnh 28 Tết buồn thiu.

Nồi thịt kho nước dừa thơm lừng góc bếp, lời hứa cho bữa cơm họp mặt gia đình ngày 29 Tết, những trái bưởi thật đẹp trên cành chờ bạn ghé cắt chưng Tết, tự nhủ lòng sẽ ráng chưng gì đó cho ngày vọng Tết trong lòng . Lòng thì . . . không biết tả sao “lặng thinh chẳng gợn chút gì” chỉ hít vào thở ra

Một Đời Nhìn Lại


pd2002
Hòa âm Nguyễn Minh Châu – trình bày: Ấu tím 2003

Một đời anh nhìn lại – Không thấy dáng em đâu!
Giọt sương buồn nghi ngại – Ánh mắt đầy lo âu
Một đời anh nhìn lại Em dấu mặt cúi đầu
Cách nhau muôn trùng nhớ Khỏanh khắc nào cùng nhau
Người tình già đầu non Một mình trên đồi vắng
Ráng chiều soi ánh tà Còn nỗi niềm tiếc nuối
Đêm qua sương rơi lạnh đôi tay em gía băng!
Tim đau buông lơi nhịp Máu tím đọng vách sầu Đọc tiếp “Một Đời Nhìn Lại”

Hẹn Gặp Nhau Giữa Mùa Xuân


Hẹn Gặp Nhau Giữa Mùa Xuân thơ tân hình thức Dzuylynh | Ấu Tím diễn đọc và hòa âm (đàn bầu: nghệ sĩ Tất Tùng – Sáo: nghệ sĩ Bảo Cường – đàn tranh: nghệ sĩ Phương Thư)

Dzuy Lynh tên thật là Phạm Phú Dũng thuộc tiểu đoàn 6 Thần Ưng Thủy Quân Lục Chiến cùng Anh của tôi, Dzuy Lynh viết nhạc và phổ nhạc – những bài nhạc đấu tranh, những bài nhạc hào hùng gợi nhớ về một thời ngang dọc trong quá khứ.
Tôi hân hạnh giới thiệu bài thơ này đến quí bạn, gởi gấm tâm sự người chiến binh Thủy Quân Lục Chiến nghĩ đến người bạn đã khuất một Xuân xưa

Đọc tiếp “Hẹn Gặp Nhau Giữa Mùa Xuân”

Mùi Gỗ Thông

dalat1978

Em của chị, buổi sáng đầu ngày con sóc nhỏ ngồi vắt vẻo nhìn vào trong nhà, nó đứng ngay trên bệ cửa sổ hôm qua chị vừa rửa kính. Đôi mắt trong veo tròn xoe của sóc không gợn chút thắc mắc nào của đời sống. Hai tay của sóc dường như chắp lại, nó muốn xin chị viên đường chăng? Ly cà phê tỏa khói, mùi cà phê thơm thơm.

Thế mà chị nhìn thấy trong mắt của sóc, hình ảnh căn nhà nằm vắt vẻo dựa trên dốc đá, ngõ hẻm nhỏ đi bộ một chút thôi sẽ ra đường cái, căn bếp có cái cửa cũng thông ra đá, tảng đá to lắm chắn ngay trước cửa, thiên nhiên đã có từ trước khi con người đến làm nhà tạo thành khu phố sau khách sạn Ngọc Lan. Từ chiếc cửa ấy ra đến vách đá, chỉ đủ chỗ để hai cái bếp lò, vài thứ lỉnh kỉnh để làm bếp, cánh cửa chỉ là cánh cửa sổ mở ra cho khí lạnh, khí mát từ bên ngòai luồn vào nhà, nếu không sẽ ngộp ngụa ghê lắm, và khung cửa sổ may mắn ấy đã thành cái bếp lộ thiên, được che mưa bằng miếng tôn đóng vào vách gác lên đá. Căn nhà giống như một góc nhà chòi tuổi thơ để chơi bán đồ hàng, buổi sáng co ro nấu ấm nước sôi, trong cái ấm nhôm bóng loáng phía trên, viền đen phía dưới vì khói bám lâu ngày, thêm đám mây trắng lững lờ trôi hay khung trời xám xịt dọa nạt bão mưa biến khung cửa sổ ấy thành bức tranh treo lửng lơ trên vách nhà gỗ thông Đà Lạt. Bức tranh thay đổi theo mùa, hai cái bếp lò khi lao xao lửa, khi lặng im nằm, màu đỏ đất xét nung sau một thời gian trở thành màu gan gà, miếng thiếc bọc bên ngoài giữ cho ông lò không bị bể vẫn còn lóng lánh dù vết rỉ đã hoen chung với dấu dầu mỡ tích lũy nấu nướng lâu ngày. Đọc tiếp “Mùi Gỗ Thông”

Lạnh

Ottawa

Ngoài trời khí hậu đông đá – ngồi trước laptop – bấm lung tung – hình hai vợ chồng đi chơi mùa hè ấm áp .

Ngắm nắng trong hình, ngắm mình trong hình, du lịch tưởng tượng . Hai tay lạnh ngắt dù nhiệt độ trong nhà là 70 độ F .

Nghĩ đến mùa hè sắp đến sẽ gặp bạn bè thuở trung học – sẽ lại phá phách cho vui.

Ngày Đầu Năm .

christm2012
Đã qua một năm buồn vui lẫn lộn – buồn mình – buồn người – buồn thế giới –
Vui mình – Vui người – Vui tòan thế giới.
Chẳng thế nào đong đếm cân đo – buồn nặng hơn hay vui nặng hơn .

IMG_1572-s
Bưởi chanh sau cơn bão rụng đầy, bà thả xuống hồ thay cá, cháu vớt buồn tung lên không – tiếng cười òa vỡ. Trầm ngư mở mắt ngơ ngác nhìn lên – Bà cháu cười như nắc nẻ.

Nhớ trái dừa con con ngày xưa sau cơn mưa, bà ngoại làm thành búp bê cho mẹ của cháu chơi.
Một năm lại qua – sang năm mới mọi điều vẫn đang phía trước –
Thân ái chúc gia đình bạn bè thân quen môt năm mới an hòa – hạnh phúc .