Hẹn Gặp Nhau Giữa Mùa Xuân


Hẹn Gặp Nhau Giữa Mùa Xuân thơ tân hình thức Dzuylynh | Ấu Tím diễn đọc và hòa âm (đàn bầu: nghệ sĩ Tất Tùng – Sáo: nghệ sĩ Bảo Cường – đàn tranh: nghệ sĩ Phương Thư)

Dzuy Lynh tên thật là Phạm Phú Dũng thuộc tiểu đoàn 6 Thần Ưng Thủy Quân Lục Chiến cùng Anh của tôi, Dzuy Lynh viết nhạc và phổ nhạc – những bài nhạc đấu tranh, những bài nhạc hào hùng gợi nhớ về một thời ngang dọc trong quá khứ.
Tôi hân hạnh giới thiệu bài thơ này đến quí bạn, gởi gấm tâm sự người chiến binh Thủy Quân Lục Chiến nghĩ đến người bạn đã khuất một Xuân xưa

Đọc tiếp “Hẹn Gặp Nhau Giữa Mùa Xuân”

Mùi Gỗ Thông

dalat1978

Em của chị, buổi sáng đầu ngày con sóc nhỏ ngồi vắt vẻo nhìn vào trong nhà, nó đứng ngay trên bệ cửa sổ hôm qua chị vừa rửa kính. Đôi mắt trong veo tròn xoe của sóc không gợn chút thắc mắc nào của đời sống. Hai tay của sóc dường như chắp lại, nó muốn xin chị viên đường chăng? Ly cà phê tỏa khói, mùi cà phê thơm thơm.

Thế mà chị nhìn thấy trong mắt của sóc, hình ảnh căn nhà nằm vắt vẻo dựa trên dốc đá, ngõ hẻm nhỏ đi bộ một chút thôi sẽ ra đường cái, căn bếp có cái cửa cũng thông ra đá, tảng đá to lắm chắn ngay trước cửa, thiên nhiên đã có từ trước khi con người đến làm nhà tạo thành khu phố sau khách sạn Ngọc Lan. Từ chiếc cửa ấy ra đến vách đá, chỉ đủ chỗ để hai cái bếp lò, vài thứ lỉnh kỉnh để làm bếp, cánh cửa chỉ là cánh cửa sổ mở ra cho khí lạnh, khí mát từ bên ngòai luồn vào nhà, nếu không sẽ ngộp ngụa ghê lắm, và khung cửa sổ may mắn ấy đã thành cái bếp lộ thiên, được che mưa bằng miếng tôn đóng vào vách gác lên đá. Căn nhà giống như một góc nhà chòi tuổi thơ để chơi bán đồ hàng, buổi sáng co ro nấu ấm nước sôi, trong cái ấm nhôm bóng loáng phía trên, viền đen phía dưới vì khói bám lâu ngày, thêm đám mây trắng lững lờ trôi hay khung trời xám xịt dọa nạt bão mưa biến khung cửa sổ ấy thành bức tranh treo lửng lơ trên vách nhà gỗ thông Đà Lạt. Bức tranh thay đổi theo mùa, hai cái bếp lò khi lao xao lửa, khi lặng im nằm, màu đỏ đất xét nung sau một thời gian trở thành màu gan gà, miếng thiếc bọc bên ngoài giữ cho ông lò không bị bể vẫn còn lóng lánh dù vết rỉ đã hoen chung với dấu dầu mỡ tích lũy nấu nướng lâu ngày. Đọc tiếp “Mùi Gỗ Thông”

Lạnh

Ottawa

Ngoài trời khí hậu đông đá – ngồi trước laptop – bấm lung tung – hình hai vợ chồng đi chơi mùa hè ấm áp .

Ngắm nắng trong hình, ngắm mình trong hình, du lịch tưởng tượng . Hai tay lạnh ngắt dù nhiệt độ trong nhà là 70 độ F .

Nghĩ đến mùa hè sắp đến sẽ gặp bạn bè thuở trung học – sẽ lại phá phách cho vui.

Ngày Đầu Năm .

christm2012
Đã qua một năm buồn vui lẫn lộn – buồn mình – buồn người – buồn thế giới –
Vui mình – Vui người – Vui tòan thế giới.
Chẳng thế nào đong đếm cân đo – buồn nặng hơn hay vui nặng hơn .

IMG_1572-s
Bưởi chanh sau cơn bão rụng đầy, bà thả xuống hồ thay cá, cháu vớt buồn tung lên không – tiếng cười òa vỡ. Trầm ngư mở mắt ngơ ngác nhìn lên – Bà cháu cười như nắc nẻ.

Nhớ trái dừa con con ngày xưa sau cơn mưa, bà ngoại làm thành búp bê cho mẹ của cháu chơi.
Một năm lại qua – sang năm mới mọi điều vẫn đang phía trước –
Thân ái chúc gia đình bạn bè thân quen môt năm mới an hòa – hạnh phúc .

Thảm Kịch

Tôi đọc bài viết của Thanh Hà từ Washington DC trên VN yahoo, đọc các tin từ mọi nguồn về thảm kịch xảy ra tại trường tiểu học Sandy Hook – Connecticut mà chao dao trong dạ – tin tức buồn quá – đau lòng quá – gia đình tôi vừa bất ngờ mất cháu Th. tôi biết sự đau đớn thế nào, trong tim – trong óc – trong sinh họat thường ngày, nhớ thương nhìn gì cũng nghĩ đến cháu .

Đêm qua trong mơ tôi thấy cháu, khuôn mặt xinh xắn, hai má đỏ hồng, son môi đỏ thắm, lần đầu tiên trong giấc mơ tôi thấy cháu, một hình ảnh thật đẹp. Đọc tiếp “Thảm Kịch”

CHO KỶ NIỆM MÙA ĐÔNG

“Đây mùa Đông thứ mấy kỷ niệm mình cách xa
Em từ nơi xứ lạ nhớ Noel năm nào
Xưa nửa đêm đi lễ mình quỳ gần với nhau
Những lời hứa ban đầu còn nhớ gì không anh?

Từ ngày xa lìa nhau lòng em vẫn yêu tình em vẫn sâu
Vẫn ôm theo mộng ước trải khắp đường đi hẹn với ngày về
Từ mùa Đông gần đây lòng anh đã thay tình anh đã phai
Tiếng chuông ngân ngày nào giờ đã nghẹn ngào hồn em xót đau. Đọc tiếp “CHO KỶ NIỆM MÙA ĐÔNG”

Nỗi Nhớ Vấn Vương

Hôm qua, buổi tiệc Tạ Ơn truyền thống của gia đình CSVSQ TVBQGVN – Khóa 26 Bắc California đã có như mọi năm, buổi tiệc cám ơn nhau, cám ơn đất nước đã cưu mang và cho khóa 26 Bắc California được sống bình đẳng trong tình người tương trợ thương yêu nhau.

2008

Đọc tiếp “Nỗi Nhớ Vấn Vương”

Em Biết Có Ngày Ta Phải Mất Nhau!

Em biết có ngày ta phải mất nhau!
Ngày ấy đến ngực em không nặng lắm,
Thản nhiên thôi, định luật thượng đế bày.

Từ khoang bụng trứng – tinh hòa hợp
phôi thai tượng hình hài, mắt mũi tay chân
Khai hoa nở nhụy òa vỡ nước nguồn,
tiếng oa oa khóc chào đời thảng thốt.
Đến giữa đời khăn bọc thân trần trụi
Đỏ hoe hoe, ngoe nguẩy ngón chơ vơ.
ba tháng biết lẫy, bẩy tháng biết bò
chín tháng lò dò biết đi . . . .

đi – đi mãi trên đường đời mỏi mệt.
Học làm con gái – học làm thiếu nữ –
học làm đủ món nhân gian chế biến
Chờ xuân chín mọng bước theo chồng,
Học làm vợ –
học đợi chờ –
học thắt đáy lưng ong,
chắt chiu xu hào,
góp gom thóc gạo
đỡ lưng chồng – bọc thân con
ấp ủ sớm hôm!
Đi vẫn bước đi – đôi chân trần nứt nẻ,
đã một thời đã được gót chân son!
đồi đất khô, cầy cuốc trổ hoa tình
nụ cười tươi, giọt mồ hôi chát lưỡi
vòm khoai lang dưới nắng cháy lưng gầy!

Lận đận đông sang tây, nụ quỳnh ẻo lả
Run cơn lạnh giá, tái mét môi khô trổ hoa lần lữa
đời vẫn vui tình đôi lứa keo sơn
Không bật lời than van – chẳng thốt lời trách móc
đời an trôi thanh thản tháng ngày vui
con khôn lớn – cháu quanh chân múa hát
ngỡ đã qua cơn bỉ cực – hồi thái lai bên cửa đợi chờ!

Ai nào ngờ!

Thượng đế bày hàng, nẻo khấp khểnh chông chênh
Quãng dốc tuổi thơ đường Chi Lăng lên xuống
Mờ hơi sương cầu Ông Đạo hồ Xuân Hương
Ngày về thăm! Cũng dốc cũng đồi,
Cũng ngày định mệnh biết hung tin.
Quả không trên cây, quả gầy trong bụng
Nghiệp thuở nào mang vác đến ngày này!

Ngày mười chín – tháng mười một,
hai ngàn thêm mười hai năm cộng
Buổi sáng không mưa chẳng gió rất êm đềm
Sáu giờ ba mươi sáng thinh không tịch lặng
Chị xuôi tay an nghỉ – đóng nợ duyên .
Duyên chị em mình một khoảng đời chia sẻ
mái lá nghèo mưa dột, gió luồn phên
đến mái nhà xinh khu vườn hồng, hoa vươn ngạo nghễ
Khóm hoa chị cho, vẫn còn nở vườn em
Hoa Tâm chị ơi, tên em sẽ gọi
Khóm hoa thành kỷ niệm chị em mình .

Em biết có ngày em mất chị chị ơi!
Em yếu đuối không dám tin lẽ đời có – mất
Mất! đến thật rồi em vẫn không tin
Nhớ chị em khóc, đôi hàng chữ thay lòng em nức nở .
Chị ngủ bình an chị nhé –
giấc ngủ yên không đau đớn –
không vật vã thuốc men –
không sợ tuần hóa trị –
chẳng đếm ngày xạ trị đến gần,
Ngủ bình an chị nhé
Nợ nhân gian trả bằng nụ chị cười.
Em còn giữ đây một đóa thương yêu.

Chị không đợi được đến ngày lễ Tạ Ơn 2012 này nữa sao chị Tâm ơi!