Ra vườn hái lá cầu xin
Lá một Giuse Maria – Bố – Mẹ
Lá hai Gioan Baotixita – Maria – Ông Bà Nội
Lá Ba Giuse Maria – Ông Bà Ngoại
Lá Bốn các bác Cả Vưu – Cả Đích – Bác Giáo, bác Chúc, Bác Thụy, Bác Mai, Bác Cầu
Lá Năm Giuse Maria – Ba – Mẹ
Lá Sáu Maria Crystal.
Bình an nghỉ ngơi trong đôi tay nhân lành của Chúa.
MA

Hôm nay lại đến lễ Halloween , như nhịp đập trái tim, giống tiếng tíc tắc của chiếc đồng hồ treo tường, mỗi năm lễ trở về đúng hạn, không hứa cũng đến, không rủ cũng về. Lễ của các linh hồn phải nhắc đến chuyện kỳ bí rùng rợn, phải kể về ma.
Trong đời người ai cũng phải có ‘một lần yêu, yêu thật yêu giả hoặc tưởng là yêu cũng được tính là một lần’, tương đương với trong đời người ai cũng phải có ‘một lần gặp ma, ma thật ma giả hoặc tưởng là ma cũng được tính là một lần!’ Đọc tiếp “MA”
Mưa – Mưa – Mưa Mưa Từ Bão
Cơn bão không tên đổ vào vùng vịnh, mưa trút xuống một trận thật to, to như cơn mưa gây “thành dòng sông uốn quanh” trên phố, to như cơn mưa nhiệt đới ào ào rồi tạnh, như một thoáng nhớ rồi quên, một chút giận hờn rồi sẽ hết và như một ngậm ngùi khi nghĩ đến cơn bão xảy ra nơi khác, nơi rất xa.
Đoàn xe ướt đẫm xếp hàng bò chậm chạp rồng rắn trên xa lộ, hai cây quạt nước tới tấp, vẫn không làm rõ hơn tầm nhìn của người lái, chẳng biết nghĩ ngợi gì mà mắt nhòa đi, rồi cũng không biết mắt nhòa vì lệ, hay nhòa vì mưa.
Đọc tiếp “Mưa – Mưa – Mưa Mưa Từ Bão”
Ngày Của Tháng Sinh!
Tháng Mười là tháng chớm thu – chấm dứt mùa hè – nắng hè rực rỡ khiến ong bướm đùa vui giúp hoa kết trái, giúp thiên hạ vui vầy.
Nắng hè nhiệt đới có thêm mưa, nắng hè ôn đới khô cạn, nhưng có hề chi, người ta sẽ tìm về với biển, tìm những chuyến nghỉ êm đềm. Tháng Mười của tôi có gì nhỉ, tháng Mười của tôi có nhiều điều để nghĩ đến, nhớ đến.
Tôi sẽ nhớ ngày 1 tháng 10 là ngày cháu trai thứ hai của tôi chào đời, hôm ấy bà ngoại ở nhà với anh Hai Vinh, 16 tháng tuổi, để mẹ đi sanh. Bác sĩ đoán Khiêm sẽ chào đời ngày 10 tháng 10 năm 2010, nhưng em muốn chào đời sớm hơn, chút xíu. Hai bà cháu ở nhà với nhau, buổi tối Vinh không khóc chỉ ngóng loanh quanh, nhìn bà ngoại có ý dò hỏi: “Ba mẹ con đâu chưa về?” Bà ngoại dỗ dành: “Vinh ngoan ngủ với ngoại, mai ngoại cho con đi thăm em bé!” Nghe thì nghe, nhưng rồi Vinh lẫm chẫm đi ra bàn, vói lấy chùm chìa khóa, ngoại đi theo xem cháu làm gì
Khoảng Trống
Khoảng Trống Cảm giác khó chịu khi lên xuống cầu thang máy lần đầu, vừa trở lại với tôi.
Thang máy bây giờ thông dụng mọi nơi, không như ngày xưa tại Việt Nam, thang máy chỉ có trong các công sở của Mỹ và vài tòa cao ốc dành cho người ngoại quốc, trên đường Hồ Xuân Hương. Cảm giác không trọng lượng, khi được nhấc bổng lên cao hay khi rớt xuống làm tôi xây xẩm nhờn nhợn, chỉ khi thang máy dừng hẳn lại mới hết.
Đọc tiếp “Khoảng Trống”
Thơ Viết Cho Tháng Mười
…..
Năm mươi mấy năm xưa tôi chưa có tuổi nào
Sao bây giờ chợt tuổi đâu nhiều thế ?!!
Ai cũng phải qua một thời tuổi trẻ
Tôi ước gì tôi níu được thời gian …
Giữa hai đầu trời đất mênh mang
Tôi cát bụi nên làm gì có tuổi ?
Em ơi, xin đừng gặng hỏi
Tuổi tôi bây giờ bao nhiêu ….
Ngày của người ta từ sáng đến chiều
Ngày của tôi dài từ niềm vui này đến niềm vui nọ
Chợt một lần niềm vui giận hờn không đến nữa
Ngày của tôi là đêm …..
Tháng của những người yêu tính bằng những cuối tuần ăn kem
Tháng trong tôi cộng bằng những lần được nghỉ
Như người lính bỗng được rời vũ khí
Tôi được buông chiếc cần câu cơm ….
Một năm người ta đếm bằng lịch treo tường
Tôi đếm năm của tôi bằng những lần được mất
Thời gian cũng phũ phàng như sự thật
Sẽ chẳng bao giờ biết đợi biết chờ
Mỗi sáng dậy thấy mình già hơn xưa
Chiếc gương lau mãi mà vết hằn chẳng sạch
Ngay cả nụ cười cũng nhuốm màu hổ phách
Tự hỏi mình nên buồn hay nên vui ….
Thử một lần kéo thời gian giật lùi
Dẫu trong cơn mơ, cũng sẽ là hạnh phúc
Giữa tháng Mười, mùa thu ngủ gục
Mặc cho lá vàng rơi rơi ……
Buì Chí Vinh
thothang10-10-11
* Ba mươi mấy năm xưa tôi chưa có tuổi nào –
Phai – thơ Phù Dung – Nhạc Ấu Tím
Phai
Về đâu chiếc lá héo – Về đâu chiếc lá khô! Thu đã ngoài song đợi, mùa đã đông phong chờ!
Một lần thân hóa bướm, một lần thân đã hoa,
một đời trăng đã úa, một đời sao đã sa
Đính sao trên mắt đắng cài trăng lên môi cay
Gởi bướm vờn theo nắng giữ hoa tàn trên tay.
Phù Dung
Giấc Mơ – Dreams
Trước khi đi ngủ tôi nói chuyện với Brian, bạn của Crystal trên facebook, Brian chúc tôi “Sweet dreams!” khi chào tạm biệt.
Sáng dậy tôi nhớ giấc mơ của tôi thế này:
Tôi vào cửa tiệm bán vải, lựa xấp vải có hoa màu hồng đậm trong nhụy, viền quanh là cánh hoa hồng nhạt. Bà chủ ngồi ngoài hàng, hai cô con gái ngồi bên trong sau những khúc vải, cửa hàng bán vải ngày xưa trong chợ Bàn Cờ, chợ Sài Gòn. Bà đòi giá 150 đồng, tôi trả giá 30 đồng (!) rồi bỏ đi. Cô con gái nói vói theo: “vải tơ lụa không phải vải ny lông mà cô!”
Tôi cầm trái bưởi mở ra ăn, lòng bưởi màu đỏ bầm của máu, tôi bước ra đường, trên đường lớp lớp chùng chùng những gói, tôi chợt nhận ra gói bọc xác người. Tôi tự hỏi sao mình không đeo khẩu trang .
Về nhà, những người đàn ông đang gíup tôi xây hồ cá, trong đó có Larry – chủ của tôi, chồng tôi và vài người nữa, khung cảnh vẫn ở Việt Nam, khu vườn ở Việt Nam .
Tôi dậy lúc 5 giờ sáng, hai tiếng đã qua sau khi tôi làm đủ mọi việc cần thiết cho buổi sáng của tôi, tôi vẫn nhớ những điều tôi đã thấy trong mơ . Nó có nghĩa gì không ?
Muốn kể cho Brian nghe tôi phải viết bằng tiếng “người ta”, không bằng tiếng Việt của tôi, dù Brian là người Việt Nam .
Tại Sao?
Tôi không biết phải trả lời tại sao, cho câu hỏi “tại sao” tôi hay được hỏi lúc này, qua email, qua những tin nhắn riêng tư, và ngay cả khi gặp mặt các thành viên trong gia đình – các bạn hữu, thân hay không thân, ai cũng có câu hỏi “tại sao” để hỏi.
“Tại sao cháu mất!” tôi ghi dấu chấm than, không là dấu chấm hỏi, vì chính tôi cũng tự hỏi mình “Tại sao con mất, con ơi!”
Đã là 40 ngày qua, cơn chấn động dường như lắng xuống, nó có lắng thật sự không tôi cũng không biết nốt, chỉ biết riêng phần tôi dù không đau đớn, dù đã chấp nhận nhưng tôi vẫn nhớ và khóc, khóc một cách nấc nghẹn, không chỉ là nước mắt tràn ra. Tôi biết tôi đã cố gắng ghìm giữ nén, để sống như không có gì xẩy ra, nhưng nó đã xẩy ra cơ mà! Đọc tiếp “Tại Sao?”
Chợ Trời California Avenue Farmer’s Market
California Ave., 94304 Palo Alto, CA
http://pafarmersmarket.org
Đi chợ là thú vui, là giờ phút quên phiền muộn nếu bạn đang ở Mỹ nhất là ở tiểu bang California nắng ấm. Nói chung chung như thế không đủ – phải thêm vào thành phố Palo Alto – thành phố San Francisco – thành phố San Jose – thành phố Milpitas – những khu chợ tôi đã ghé đến để mua những loại hoa quả – bánh trái.
Họ có bán cá tươi mới được bắt – có thịt xông khói không có thịt tươi, người bán lẫn người mua đều rất vui vì chợ trời rau cải giống như một ngày hội nhỏ để mọi người nhảy múa dưới nắng.

Quăng phiền muộn đội nón lên đầu, cài hoa lên tóc đi chợ.
Chủ nhật vừa qua, thời khóa biểu của tôi đầy kín như mọi chủ nhật – có thêm một việc cho tôi thêm vào: đi thăm cô bạn đang điều trị tại bệnh viện Standford, trước khi bạn được chuyển về nhà thương nơi bạn cư trú cách nơi tôi ở 6 tiếng lái xe.
Ngày bạn nhập viện để được giải phẫu là ngày Crystal ra đi – sau đó bao nhiêu việc xảy đến trong gia đình khiến tôi không sao dứt ra được, cho đến chủ nhật vừa qua.
Đọc tiếp “Chợ Trời California Avenue Farmer’s Market”



