Lễ Tết

Đã qua Tết, đến thứ hai là lễ các vị tổng thống Presidents’day, trong các cửa hàng thương mại tim đỏ treo khắp nơi, màu đỏ lẫn màu hồng chói mắt từ những tuần trước, dòng chữ I Love You mỗi góc phố đều có thể tìm được, ngay cả trên xa lộ xe cuồn cuộn, bất chợt giảm chân ga thế nào cũng đọc đuợc câu gì đó trên tường, ngay cả tấm biển giăng trên lưới sắt an toàn, đại loại như : “… will you marry me” – “I love you forever….” những dấu ba chấm dĩ nhiên là cái tên thật đẹp của phụ nữ.
Tối hôm qua xem Thế Vận Hội mùa đông Sochi đang tổ chức tại Liên Xô, Thấy cô nàng dễ thương giơ tấm bảng giấy viết tay: “Will you mary me . . .” ba dấu chấm là tên của chàng vận động viên đang tranh tài, dễ thương làm sao, con gái thời nay đã không còn đợi chờ e lệ như tôi thuở xưa, mong có người đến nhà xin bỏ trầu cau dạm ngõ.
Và màu đỏ trong các chợ Á Châu cùng màu vàng của mai giả còn sót lại sau Tết cũng rực rỡ không kém.
Quanh nhà, hậu quả cơn lạnh để lại buồn thiu, màu nâu cháy của lá, không biết cây có sống lại đuợc không. Cây cỏ cũng như con người đều sợ lạnh lùng – lạnh nhạt – lạnh căm. Đọc tiếp “Lễ Tết”

Cô bé tình cờ – Nguyễn Văn Ngọc

Cô bé thân ái, tha lỗi cho tôi nhé nếu vô tình bé đọc được những dòng này. Vì có thể bé sẽ phật lòng không ít, trước hết, ở cái cách xưng hô của tôi, dù gì bé cũng đã là một cô giáo của hai lớp học mà. Nhưng cô bé ạ, có một điều chắc chắn rằng bé kém tôi đến trên mười tuổi (tôi quyết đoán đó) mà tôi lại có thói quen đáng ghét cứ ưa gọi một cô gái nào, không phân biệt thân hay sơ, nhỏ hơn mình năm tuổi trở xuống bằng cô bé. Đôi khi tôi cũng cảm thấy hơi lố bịch trước cái thói quen đầy nông nỗi này. Không lẽ chừng muơi mười lăm năm nữa tôi lại tiếp tục đi gọi một bà già năm chục tuổi bằng cô bé hay sao, cho dù bà ta có nhỏ tuổi hơn tôi thật. Vậy thì hãy cho phép tôi được gọi bé bằng cô bé một lần sau cùng để rồi tôi sẽ từ bỏ cái thói quen kỳ cục, không phải luôn luôn hợp thời của tôi. Thứ đến, với câu chuyện mang tính cách riêng tư, không có gì quan trọng mà tôi lại đi làm ầm ĩ cho nhiều người cùng biết. Không đâu bé ạ, với tôi, viết được những lời ngợi ca trân trọng về một người mà mình cảm mến là một nổ lực lớn lao, một cố gắng phi thường của tôi đó. Quan trọng lắm chứ, vì tôi ít khi khen ai (ôi tôi lại sắp nói về cái tôi đáng nguyền rủa nữa rồi) và về viết lách tôi lại càng dốt đặc cán mai. Nói ra, bé đừng cười, lúc xưa, thỉnh thoảng tôi có nhờ bạn bè “gà” cho viết những lá thư tình gởi đến người tôi yêu. Có lúc bí quá, tôi chép lại nguyên văn hoặc chỉ thay đổi chút ít cho phù hợp với tình cảnh của tôi, một lá thư nào đó mà tôi muợn được của đám bạn, bé tin không? Đọc tiếp “Cô bé tình cờ – Nguyễn Văn Ngọc”

Đoạn Cuối Tình Yêu


Chèn ơi! cuối cùng rồi ông cũng đòi cưới tui. Tui không biết tui mê hay tỉnh, tui đợi chờ ngày này gần như khô héo đời tui. Mười mấy năm rồi ông biết không. Tui tưởng ông phải hỏi cưới tui hồi tui mười tám tuổi.

Cành hồng đỏ tía hồi nãy ông đưa tui, còn tươi rói trong ly nước lạnh tui để ngay đầu nằm, cái nhẫn hột xoàn năm hột bự đùng đang chiếu lấp lánh trên ngón tay đeo nhẫn của tui, sự thiệt đây mà, ông đòi cưới tui, tui đâu có mơ.
Đọc tiếp “Đoạn Cuối Tình Yêu”

Mùa Xuân và Tình Yêu

– Ê ông kia theo tụi mình kìa Thủy.
Vừa dựng chiếc xe PC Song vừa ra dấu cho Thủy thấy một anh chàng vừa quẹo xe vào cổng chùa.
– Sao mày biết?
Song trả lời:
– Theo từ đường Hồng Thập Tự tới giờ đó bà, ngồi đàng sau chả hay gì hết.
Thủy mỉm cười:
– Ðể Thủy phá nghen.
Hai đứa kéo nhau sang nhà khách, anh chàng “đi theo” cũng tò tò sang nhà khách. Tướng tá kha khá có hơi lầm lì một chút, môi mim mím ra vẻ nghiêm trang.
Thủy lên tiếng:
– Anh anh, anh gì đó ơi anh có tiền lẻ không ?
Anh chàng hơi sững người:
– Cô gọi tôi?
– Dạ, tụi này định mua nhang mà quên ví ở nhà rồi.
Anh chàng lúng túng:
– Tiền lẻ tôi không có nhưng có tiền chẵn.
– Tiền chẵn cũng được, nhà chùa có tiền thối mà.
Anh đưa tờ giấy năm trăm đồng có hình con cọp, Thủy nhận ngay cẩn thận dặn dò :
– Anh đứng đây đợi nha, chút Thủy đem tiền ra thối lại há.
Anh hiền lành : Đọc tiếp “Mùa Xuân và Tình Yêu”

Phải Chăng ?

Mùa đông năm ấy, gia đình tôi đến thành phố Edmonton, thủ phủ của tỉnh bang Alberta, miền trung tây Canada. Thời gian đó, nhiệt độ ngoài trời ở đây rớt xuống gần 32 độ trừ (độ C). Ngày nào tuyết cũng rơi. Tuyết bay đầy trời. Tuyết trắng phau mặt đất. Tuyết đọng trên những cành cây bốn mùa trụi lá trông giống như những nhánh pha lê. Tuyết và nắng ôm nhau run rẩy. Ban đêm trời cũng sáng trưng như ban ngày. Máy sưởi chạy suốt hai mươi bốn giờ, nên mái nhà nào cũng nhả khói không ngừng. Cảnh vật về mùa đông ở đây, chỗ nào cũng giống như những chiếc thiệp Noel, hoặc những trang hình trong các tập san quảng cáo du lịch của các nước Âu Mỹ. Đọc tiếp “Phải Chăng ?”

Lấy Chồng Nha Má

Má à!

Hồi khuya má ho hung đó nha má, tui nằm phòng bên mà lo cho má hết sức. Mùa này bông nở lung tung, chưa tính cỏ cũng đơm bông, làm cho con người bị dị ứng.
Trời chuyển Xuân mà gió còn lạnh cóng. Người ta lo hà rầm chuyện trái đất tả tơi vì con người phá tới lủng trời, rách đất, phần tui lo cho má một mình ên, chiếc bóng bên đèn.

Tui đọc thơ bà Hồ Xuân Hương, giọng đàn bà miền Bắc chì chiết trả treo, nói về phận đàn bà con gái mà tui buồn khan. Đó má coi: Đọc tiếp “Lấy Chồng Nha Má”

Mái Tóc

Có nhiều quyết định tưởng dễ nhưng khó vô cùng. Cắt hay không cắt tóc.
Mái tóc tôi có từ ngày còn con gái, đến mãi bây giờ. Người ta thi vị hóa mái tóc trong nhạc, trong thơ, với tôi tóc là bạn, là một phần thân thể cha mẹ cho tôi và tôi qúy nó.
Tôi còn giữ tấm hình thẻ học sinh năm học lớp nhất. Tóc tôi dài hơn vai một chút, đường ngôi chẻ giữa. Tấm hình năm học xong trung học, đi thi tú tài, mái tóc dài hơn thắt lưng vẫn đường ngôi chẻ giữa.
Đọc tiếp “Mái Tóc”