Vuông Tròn Có Không!

Con tàu chòng chành lững lờ ra cửa biển, âm thanh huyên náo, mùi mồ hôi đụng chạm chen lấn, chân tóc uớt đẫm áo bết vào da, gió biển mằn mặn và đôi mắt nheo nheo vì nắng vì thiếu đôi kính cận, đã nhìn thấy đôi mắt khác chỉ từ đôi mắt mà nên chuyện cuộc đời có mặn ngọt cay chua, thời kỳ hạnh phúc tôi hay cợt đùa: “Tình em mắc cạn trong lòng mắt anh!”

Chiến hạm lênh đênh biển mặn. Chiều 29 tháng 4 năm 1975, mênh mông thăm thẳm mịt mù, ngầy ngật say sóng ngầy ngật ngoi lên boong tàu tìm chút không khí để thở, lại là ánh mắt lại là nỗi buồn tròng mắt nâu, đầu mày rậm hun hút. Nhận ly nước lọc nhận sự khởi thủy luyến lưu. Chung quanh những xa lạ, chung quanh những trắc trở chưa định hướng, sẽ sống thế nào trên bờ bến mới, làm thế nào để vào lãnh thổ nào đó chịu nhận những kẻ bỏ chạy, những kẻ lưu vong.

Đứa con gái mười tám tuổi hũ mắm chưa khui, trong đám con bốn đứa của một gia đình có ông cha tự mãn quyền thế, có bà mẹ là chiếc bóng phụng thờ người phối ngẫu, cơm bưng nuớc rót thưa dạ nhẹ nhàng, ban ngày là con sen nem nép sợ hãi, ban đêm chờ lượng hải hà ban phát mưa móc tình thừa sau những buổi yến tiệc say sưa, cột trụ của gia đình trở về mái ấm. Ba người anh núp bóng cha yên thân tóc dài, quần túm dạo phố Sài-Gòn, mặc kệ quốc gia binh biến.

Ngày đi học lúc còn được anh “hippy trẻ mặc áo rách đứng bên nhà thờ” ngắm đứa con gái tròn trăng đi lễ, lân la làm quen với các ông anh để len lỏi ghé thăm nhà, để được ngắm mái tóc xõa, ngắm đôi mắt hếch kỹ hơn, có kẻ đôi khi còn được ngắm bàn tay, khi cô con gái bị mang nước ra mời khách. Mẹ khuyên nhủ đợi chờ ngày gặp người xứng đáng hãy trao duyên gởi phận! Tôi ngán ngẩm nhìn mẹ, gởi phận trao duyên cho người xứng đáng có nghĩa là quyền thế giàu có giống như ba tôi, có gì vui?

Tình yêu, trong thời hỗn mang khiến đứa con gái mười tám tuổi ao ước được bên đôi mắt nâu mãi mãi, không muốn bị chia lìa cho dù chỉ vài giây, vài phút. Bà mẹ vẫn mang ước vọng tìm người xứng đáng cho con gái, nay ước ao ấy đã như bọt xà phòng vỡ nát, quyền thế vuột khỏi tay, nhà cao cổng kín có gốc ngọc lan hương thơm tỏa ngát đường Tú Xương mở toang chạy vội. Gia sản ù lì vài mảnh đất đôi căn biệt thự Đà Lạt – Nha Trang – Vũng Tàu chẳng gói mang đi được, nắm hạt xoàn mang theo, chẳng nên tích sự gì khi đói khát, sống tạm bợ trong trại tạm cư trên đảo Guam chỉ thêm lo ngay ngáy, phải giấu giếm vào đâu! Mỗi đứa con được mang vài lá vàng trong túi xách, từng khoen nhỏ gài vào lưng quần, mẹ nhỏ nhẹ để có vốn xây dựng đời mới, tiền mặt chẳng giá trị gì!

Biết con gái hẹn hò với chàng thủy thủ, chẳng biết tông ti họ hàng, chiếc lon đeo trên cổ áo hai ba gạch với chiếc vòng bắt heo, chẳng còn là danh là phận trong hoàn cảnh ấy, quan ba quan tư cũng ngang tầm với chàng “lính trơn kéo cờ thổi kèn tò te!” Mẹ tôi dùng những cụm từ đầy hình ảnh để con gái có thể hình dung ra thế nào là sang thế nào là hèn! Đàn ông sang phải có tiền hô hậu ủng xe đưa xe đón, dáng cao thẳng không được cong vẹo, mặt phải chữ điền, đôi chân mày rậm xếch. Người cong vẹo, mặt xương mắt lộ, cằm lưỡi cầy, mũi quặp có mà đi ăn mày!

Và rồi chỉ nghe phong phanh con gái mất nguyệt kỳ, mẹ vội vàng kêu người đến gả tống tháo cho xong, chẳng cần cân đo xứng đáng hay không xứng đáng, như lời bà hay khuyên nhủ. Đám cưới ngay trong trại tị nạn, cũng có rượu có bánh, cũng có nhạc có cười, cho dù tương lai mịt mù chưa rõ rệt. Tuổi trẻ thường không biết sợ là gì.

Tờ hôn thú ký vội cho đến ngày xé cũng đằng đẵng hơn ba mươi năm . Đằng đẵng dày vò nghiện ngập. Con nghiện là tôi, ngày thênh thang bén hơi trai, thuở tâm hồn phơi phới, môi hôn tay nắm, nghe lời nói ngọt ngào bên làn khói thuốc nồng nồng hơi đàn ông bí ẩn, đến tôi bây giờ người đàn bà thất bại, thất bại thảm thương!

Lấy chồng với tôi là thuộc về là của “anh ấy”, là mất chính mình, là “thẳng một đàng mà đi”, là hết “đi dọc đi ngang”, là khép mình trong bốn bức tường với phòng khách phòng ngủ phòng ăn . Thời son sắc sau khi lấy chồng đi học đi làm , những ánh mắt si mê theo sau lưng bỏ lại, trong khối óc là niềm tự hào người phụ nữ Việt Nam chân chính, chỉ biết yêu và phụng sự một người đàn ông, tôn vinh chồng lên ngôi thần thánh, lên ngôi thượng đế của riêng mình! Niềm tin hạnh phúc là sự hy sinh, hạnh phúc là phải quên mình, như nữ tuớng Ana một thân một ngựa xông vào quân thù tử tiết, biến mái nhà là nơi trú ẩn tuyệt vời, đóng tầm nhìn xa không cần biết gì đến thế giới bên ngoài, chẳng cần chi nữ quyền bình đẳng, cùng lúc tôi cũng muốn “anh ấy” phải suy nghĩ giống như tôi! Xã hội trai thiếu gái thừa từ Việt Nam, sang đến Mỹ đảo ngược thành trai thừa gái thiếu, gái Việt Nam thiếu trầm trọng, chỉ cần biết nói tiếng Việt là thành châu thành ngọc, bất kể đã có chồng hay chưa có chồng! Thêm lý do để tôi tự phụ về chính tôi, và muốn người chung gối phải biết điều ấy !

Tôi hiểu sâu sắc lý do tại sao mẹ tôi đã cung cúc phụng thờ, người đàn ông mà bà biết đã gieo không biết bao nhiêu tai tiếng trăng hoa, sau cái mã quyền uy sang trọng. Từ những cô thư ký đến các minh tinh nổi tiếng, quyền lực từ quan trường, quyền lực từ tiền bạc không đủ phỉ chí người đàn ông, phải thêm quyền lực rù quến được đàn bà, phải có thêm “muốn là được, càng khó khăn càng gợi niềm thích thú!” Đám người hầu cận bợ đỡ, muốn mua lòng tin của chủ dẫn dắt ông vào cửa mê cung muội, bẻ gẫy mọi ràng buộc nghĩa tình tự thưở nghèo hèn, dù vợ cái con cột nhan sắc chẳng kém một ai, hiền đức dịu dàng, chuyện mê của lạ của chồng, mẹ tôi để ngoài tai, bà tin vào lá bùa màu vàng dán trên nóc nhà có vẽ chữ tàu màu đen, gìn giữ hạnh phúc giúp bà.

Ngày xa xưa, người ta tin vào việc đặt lá bùa ngay hình tam giác tạo ra từ cột kèo dựng mái nhà, để gìn giữ hạnh phúc, hai hình tam giác hai đầu mái ấy có tên kêu rất lạ “khu đĩ” hay “lồn mèo” nơi ấy chim hay đến làm tổ – mèo hay đến giấu con, mẹ tôi tìm cho ra cái góc tam giác ấy để gói bùa dán vào. Có lẽ lá bùa ấy đã giúp mẹ tôi tự tin về địa vị của bà, quên mất việc ba tôi phải gìn giữ hình ảnh gia đình hạnh phúc để củng cố địa vị của chính ông! Ngay cả mẹ có muốn tháo cũi xổ lồng cũng chẳng thế nào làm được, cả một khối đạo đức Khổng Nho đè bẹp người phụ nữ, đặt để người phụ nữ vào vị trí phục dịch tôi đòi không lối thoát. Lâu ngày chày tháng thành quen.

Sang đến Mỹ, khởi đi từ căn apartment đến ngôi nhà chung vách duplex, lên khu town house, rồi bề thế ngôi nhà riêng single house, sân trước vườn sau, những cây cọ xanh quanh nhà tạo vòm che nắng, cầu kỳ xây hồ nuôi cá, chất đá tạo núi cho máy bơm nước để nghe như tiếng suối róc rách nỉ non. Chẳng có góc tam giác nào để thỉnh bùa rước phước, trấn giữ hạnh phúc lứa đôi.

Người đàn ông tuổi Mùi có tờ tử vi đầy sao tốt , hồng đào nằm nơi vượng địa, thiếu sao thủy chung đóng tại cung thê! Ngắm tờ tử vi của mình, người đàn bà tuổi Thìn, bị triệt hãm tại cung phu thảm thiết. Không tin số phận không được, tin thì bị mang tiếng hủ lậu phản khoa học, cái nợ phu thê hẳn cũng phải tùy thuộc vào hướng Đông Tây.

Tháo nhẫn ra khỏi ngón áp út, lóng tay dị dạng teo nhỏ vì nhẫn thít chặt quá lâu, nếu còn ở hướng đông, thế kỷ 20 ngày cũ, dễ gì người đàn bà dám tháo nhẫn cưới vứt đi. Người ta xôn xao đón điều gì đó gọi là Xuân, tôi nhìn ngón tay khoan khoái với ý tưởng, tự mình vừa cho người khác một mùa xuân đúng nghĩa trong tuổi xế thu!

Cơn nghiện ngầy ngật tự tôn mình là người quyền lực, thần thánh, khép cái tôi trong ngôi vị “chánh thất” đoan trang hiền thục muốn điều khiển chồng theo ý của mình đã hoàn toàn thất bại, thất bại không phải vì hai lá số tử vi có sao nằm nơi cung phu thê trái khoáy, thất bại vì cái gốc hạnh phúc tôi trồng bằng hình ảnh tự tôn chính mình, khép tội người khác. Người đàn ông một thời của tôi, không có đám hầu cận dẫn dắt vào cửa mê cung muội, chính tôi đẩy ông ấy vào đấy, tôi nhìn chồng tôi qua hình ảnh cha tôi, đặt để mình vào vị trí của mẹ ngày xưa, kiêu hãnh nhìn ngắm sự sợ hãi, khỏa lấp chùi mép của “địch thủ”, cao ngạo tha thứ củng cố vị trí tự tôn của mình!

Chồng tôi, đôi mắt nâu hun hút dưới chân mày rậm ấy, đã chôn dăm bẩy chiếc thuyền, vì tôi quá quắt, âm ỉ dịu dàng lèo lái, khéo léo vần nắn hướng đi, chàng phá bĩnh cũng dịu dàng gian dối, cũng khéo léo đậy che. Theo ngày tiễn tháng chôn năm, thuyền đầu là tình tôi mục rữa, cột buồm là luân lý giáo khoa còn lại đâm vào mắt tôi, xóc vào tim họ bão tố triền miên, không lúc nghỉ ngơi. Những cơn bão tạo sóng ngầm trong gian nhà rộng lúc nào cũng lạnh, vì tôi không bao giờ to tiếng, ngay cả khi khóc lúc cười.

Tôi ngao ngán nhìn chiếc thuyền cuối đang lờ lững tiến vào đôi mắt nâu hun hút dưới đôi chân mày rậm đã có vài sợi bạc, là người đàn bà đang còn ở Việt Nam, những câu chữ dịu dàng, những hình ảnh trao qua gởi lại trên chiếc I-pad, tin nhắn liên tục trên chiếc I-phone.  Thuyền muốn viễn xứ, người xa xứ mở rộng đôi tay, bây giờ viễn xứ có gì khó, đi du lịch thăm bạn hữu, viếng thắng cảnh ai cấm được ai! Người viễn xứ đâu cần qui cố hương mới tìm được thuyền tình nữa chứ.

Lý do để tôi chịu thua lùi bước, không phải vì người đàn bà ấy cao tay ấn hơn tôi, đã chiếm trọn đời sống người tôi đã “bắt” vài mươi năm trước, lý do là từ Amanda, đứa con gái thứ hai của tôi,  đã cho tôi biết nó quá chán ngán nhìn ngắm mom và dad giả dối cần có nhau: “Let him go Mom!”

Thôi thì mở tung cửa đoài ly, khép lại cổng càn khôn, vuông là bốn cạnh không đều, tròn là vòng kép kín không tâm.

Kiếp sau nếu có chỉ là hư không!

Ấu Tím

Lễ Tết

Đã qua Tết, đến thứ hai là lễ các vị tổng thống Presidents’day, trong các cửa hàng thương mại tim đỏ treo khắp nơi, màu đỏ lẫn màu hồng chói mắt từ những tuần trước, dòng chữ I Love You mỗi góc phố đều có thể tìm được, ngay cả trên xa lộ xe cuồn cuộn, bất chợt giảm chân ga thế nào cũng đọc đuợc câu gì đó trên tường, ngay cả tấm biển giăng trên lưới sắt an toàn, đại loại như : “… will you marry me” – “I love you forever….” những dấu ba chấm dĩ nhiên là cái tên thật đẹp của phụ nữ.
Tối hôm qua xem Thế Vận Hội mùa đông Sochi đang tổ chức tại Liên Xô, Thấy cô nàng dễ thương giơ tấm bảng giấy viết tay: “Will you mary me . . .” ba dấu chấm là tên của chàng vận động viên đang tranh tài, dễ thương làm sao, con gái thời nay đã không còn đợi chờ e lệ như tôi thuở xưa, mong có người đến nhà xin bỏ trầu cau dạm ngõ.
Và màu đỏ trong các chợ Á Châu cùng màu vàng của mai giả còn sót lại sau Tết cũng rực rỡ không kém.
Quanh nhà, hậu quả cơn lạnh để lại buồn thiu, màu nâu cháy của lá, không biết cây có sống lại đuợc không. Cây cỏ cũng như con người đều sợ lạnh lùng – lạnh nhạt – lạnh căm. Đọc tiếp “Lễ Tết”

Cô bé tình cờ – Nguyễn Văn Ngọc

Cô bé thân ái, tha lỗi cho tôi nhé nếu vô tình bé đọc được những dòng này. Vì có thể bé sẽ phật lòng không ít, trước hết, ở cái cách xưng hô của tôi, dù gì bé cũng đã là một cô giáo của hai lớp học mà. Nhưng cô bé ạ, có một điều chắc chắn rằng bé kém tôi đến trên mười tuổi (tôi quyết đoán đó) mà tôi lại có thói quen đáng ghét cứ ưa gọi một cô gái nào, không phân biệt thân hay sơ, nhỏ hơn mình năm tuổi trở xuống bằng cô bé. Đôi khi tôi cũng cảm thấy hơi lố bịch trước cái thói quen đầy nông nỗi này. Không lẽ chừng muơi mười lăm năm nữa tôi lại tiếp tục đi gọi một bà già năm chục tuổi bằng cô bé hay sao, cho dù bà ta có nhỏ tuổi hơn tôi thật. Vậy thì hãy cho phép tôi được gọi bé bằng cô bé một lần sau cùng để rồi tôi sẽ từ bỏ cái thói quen kỳ cục, không phải luôn luôn hợp thời của tôi. Thứ đến, với câu chuyện mang tính cách riêng tư, không có gì quan trọng mà tôi lại đi làm ầm ĩ cho nhiều người cùng biết. Không đâu bé ạ, với tôi, viết được những lời ngợi ca trân trọng về một người mà mình cảm mến là một nổ lực lớn lao, một cố gắng phi thường của tôi đó. Quan trọng lắm chứ, vì tôi ít khi khen ai (ôi tôi lại sắp nói về cái tôi đáng nguyền rủa nữa rồi) và về viết lách tôi lại càng dốt đặc cán mai. Nói ra, bé đừng cười, lúc xưa, thỉnh thoảng tôi có nhờ bạn bè “gà” cho viết những lá thư tình gởi đến người tôi yêu. Có lúc bí quá, tôi chép lại nguyên văn hoặc chỉ thay đổi chút ít cho phù hợp với tình cảnh của tôi, một lá thư nào đó mà tôi muợn được của đám bạn, bé tin không? Đọc tiếp “Cô bé tình cờ – Nguyễn Văn Ngọc”

Đoạn Cuối Tình Yêu


Chèn ơi! cuối cùng rồi ông cũng đòi cưới tui. Tui không biết tui mê hay tỉnh, tui đợi chờ ngày này gần như khô héo đời tui. Mười mấy năm rồi ông biết không. Tui tưởng ông phải hỏi cưới tui hồi tui mười tám tuổi.

Cành hồng đỏ tía hồi nãy ông đưa tui, còn tươi rói trong ly nước lạnh tui để ngay đầu nằm, cái nhẫn hột xoàn năm hột bự đùng đang chiếu lấp lánh trên ngón tay đeo nhẫn của tui, sự thiệt đây mà, ông đòi cưới tui, tui đâu có mơ.
Đọc tiếp “Đoạn Cuối Tình Yêu”

Mùa Xuân và Tình Yêu

– Ê ông kia theo tụi mình kìa Thủy.
Vừa dựng chiếc xe PC Song vừa ra dấu cho Thủy thấy một anh chàng vừa quẹo xe vào cổng chùa.
– Sao mày biết?
Song trả lời:
– Theo từ đường Hồng Thập Tự tới giờ đó bà, ngồi đàng sau chả hay gì hết.
Thủy mỉm cười:
– Ðể Thủy phá nghen.
Hai đứa kéo nhau sang nhà khách, anh chàng “đi theo” cũng tò tò sang nhà khách. Tướng tá kha khá có hơi lầm lì một chút, môi mim mím ra vẻ nghiêm trang.
Thủy lên tiếng:
– Anh anh, anh gì đó ơi anh có tiền lẻ không ?
Anh chàng hơi sững người:
– Cô gọi tôi?
– Dạ, tụi này định mua nhang mà quên ví ở nhà rồi.
Anh chàng lúng túng:
– Tiền lẻ tôi không có nhưng có tiền chẵn.
– Tiền chẵn cũng được, nhà chùa có tiền thối mà.
Anh đưa tờ giấy năm trăm đồng có hình con cọp, Thủy nhận ngay cẩn thận dặn dò :
– Anh đứng đây đợi nha, chút Thủy đem tiền ra thối lại há.
Anh hiền lành : Đọc tiếp “Mùa Xuân và Tình Yêu”

Phải Chăng ?

Mùa đông năm ấy, gia đình tôi đến thành phố Edmonton, thủ phủ của tỉnh bang Alberta, miền trung tây Canada. Thời gian đó, nhiệt độ ngoài trời ở đây rớt xuống gần 32 độ trừ (độ C). Ngày nào tuyết cũng rơi. Tuyết bay đầy trời. Tuyết trắng phau mặt đất. Tuyết đọng trên những cành cây bốn mùa trụi lá trông giống như những nhánh pha lê. Tuyết và nắng ôm nhau run rẩy. Ban đêm trời cũng sáng trưng như ban ngày. Máy sưởi chạy suốt hai mươi bốn giờ, nên mái nhà nào cũng nhả khói không ngừng. Cảnh vật về mùa đông ở đây, chỗ nào cũng giống như những chiếc thiệp Noel, hoặc những trang hình trong các tập san quảng cáo du lịch của các nước Âu Mỹ. Đọc tiếp “Phải Chăng ?”

Lấy Chồng Nha Má

Má à!

Hồi khuya má ho hung đó nha má, tui nằm phòng bên mà lo cho má hết sức. Mùa này bông nở lung tung, chưa tính cỏ cũng đơm bông, làm cho con người bị dị ứng.
Trời chuyển Xuân mà gió còn lạnh cóng. Người ta lo hà rầm chuyện trái đất tả tơi vì con người phá tới lủng trời, rách đất, phần tui lo cho má một mình ên, chiếc bóng bên đèn.

Tui đọc thơ bà Hồ Xuân Hương, giọng đàn bà miền Bắc chì chiết trả treo, nói về phận đàn bà con gái mà tui buồn khan. Đó má coi: Đọc tiếp “Lấy Chồng Nha Má”

Mái Tóc

Có nhiều quyết định tưởng dễ nhưng khó vô cùng. Cắt hay không cắt tóc.
Mái tóc tôi có từ ngày còn con gái, đến mãi bây giờ. Người ta thi vị hóa mái tóc trong nhạc, trong thơ, với tôi tóc là bạn, là một phần thân thể cha mẹ cho tôi và tôi qúy nó.
Tôi còn giữ tấm hình thẻ học sinh năm học lớp nhất. Tóc tôi dài hơn vai một chút, đường ngôi chẻ giữa. Tấm hình năm học xong trung học, đi thi tú tài, mái tóc dài hơn thắt lưng vẫn đường ngôi chẻ giữa.
Đọc tiếp “Mái Tóc”

Một Quãng Xuân Thì

Mùa xuân năm ấy hoa xác pháo rụng đầy sân. Năm ấy trời bỗng trở rét hơn mọi năm, buốt vào xương thấm vào tận tủy. Tôi lên Bảo Lộc vì gia đình bị bắt hồi hương lập nghiệp, không đi cũng chẳng xong. Thì đi. Sẵn có mảnh đất trồng trà, café, chúng tôi hân hoan về vườn cuốc đất.
Đang ở Sài Gòn, nóng thì hừng hực, mưa thì chĩnh đổ, được lên miền đất đỏ cao nguyên sống thì còn gì bằng. Trời lúc nào cũng hây hây gío mát, ngay cả giữa trưa, cây cỏ xanh ngăn ngắt, đến cả hoa dại cũng đẹp. Con gái ai cũng xinh, làn da trắng mịn màng, má đỏ, môi hồng đôi mắt đen nhanh nhánh. Thêm các cô gái Thượng lạ lùng “xấu đem dấu, đẹp mang khoe,” nghĩa là các cô còn trẻ chưa có chồng không cần mặc áo, các cô đã có chồng phải mặc áo vào. Đọc tiếp “Một Quãng Xuân Thì”

Hường

Thiệt ác nhơn mà, ai đòi uýnh đờn bà bằng một cành hường vậy ta. Tui nghe hoài đó nghen chị: “Không nên uýnh đờn bà, dù chỉ bằng cánh bông hường!” Ông Địa ơi hường nào tui không biết, chớ cây hường của tui ha, gai nó chỉa ra y như tóc mấy thằng đầu đinh có trét keo cứng ngắc vậy đó chị. Nó đâm cái nào tui la trời cái nấy, tưởng tượng thôi mà tui đã nổi gai ốc, thử thời ông nội nào cầm cành hường tui trồng, quất tui một cái có nước tui kiêu “nai quăn quăn.”
Chị đừng hỏi sao tui trồng hường hen, cái nghiệp tui nó khổ, khổ từ khi tui được đầu thai làm đờn bà, mà là đàn bà Việt Nam nữa chớ, hễ chồng cầy thì vợ cấy, hễ chồng nghỉ thở, vợ tiếp tục mần tiếp. Ừa! Mần tiếp công chiện trong nhà chớ chi, nấu cơm hen, dọn rửa hen, đến chừng cha con nó chà chưn xong leo lên chõng ngủ rồi tui cũng còn mần. Đọc tiếp “Hường”