Thương Tiếc

Trần Viết Minh – Thanh

Bay lên thật cao bay lên thật cao
Nhìn xuống nhân gian đời hư hao
Tơ đời trói buộc bao huyễn ảo
Hơi thở mong manh máu xanh xao.
Tám giờ mười lăm phút
Tối chủ nhật tháng giêng ngày bốn
Chưa trọn năm mươi lăm năm tại thế
Để lại cho đời nỗi nhớ nhung.

Trần Viết Minh Thanh
Những niềm vui đan lưới


Như áng mây hồng buổi sớm mai

Như giọt sương trong đọng nhánh lá
Như nụ hồng e ấp buổi hừng đông
Đang bay lên cao đốm linh hồn thanh thản
Dứt hết tơ vương cõi gian trần
Thở hắt ra niềm viên mãn
Hoàn thành rồi một cõi mông lung.


Lá vàng lắt lẻo chưa lìa nhánh
Chiếc lá Thanh cầm đã vội bay
Chẳng ai níu được lá gầy –
Chỉ giữ được một thân tình yêu ái .


À ơi! Hôm nay em nằm lá phủ đầy vai
Đặt nhẹ nhành hoa em yêu trên đôi tay đã xếp
Giữ nụ cười em tươi nở bao ngày
Đến giờ cuối chưa phai hương hàm tiếu
Hẹn gặp nhau cuối chân trời không đơn lẻ.


Ai cầm được lệ ứa khi thương tiếc người đi.
Minh Thanh ơi! à ơi!
ngủ ngoan một giấc không về nữa
Mộng tàn theo ánh nắng cuối ngày.

2009.

About như hoa ấu tím

Niềm vui của tôi không to lớn lắm - một câu hát, một nụ hoa, tình yêu dành cho gia đình, một món ăn đậm đà hương vị Việt Nam. Ngày xưa tâm tình kể lể trên trang giấy trắng - bây giờ trên trang ấu tím này.
This entry was posted in Khác and tagged . Bookmark the permalink.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s