Đổ Vỡ

Những đống gạch vụn, những khung kính vòm cửa, cả đoạn đường dúm dó nhưng tấm vải nhàu xe hơi dồn thành khối, cái chổng bốn bánh lên trời, cái nằm nghiêng đè lên cái khác, cơn địa chấn 8.8 xảy ra tại Chile tiếp theo Haiti. Con số người được trở về với Thượng Đế khác nhau thật rõ rệt, 200.000 đối với 600 (!) vì Chile đã xây dựng theo kiểu phòng chống động đất, cùng lúc người dân Chile biết cách ứng phó với nạn thiên tai này, ngồi xuống gầm bàn, tránh xa cửa kính v.v. . .
So sánh các tòa nhà sau cơn địa chấn, thì ở Chile sườn nhà cong oằn vì bằng thép, nên con người bị kẹt trong ấy dễ dàng được mang ra, không bị đè nghiến trong gạch như ở Haiti. Chưa kể cơn động đất Chile gánh chịu có sức tàn phá mạnh hơn 500 lần vì lòng đất rất cứng, không như bên Haiti lòng đất xốp nhẹ, lỏng như thau xương sa. Sống trong một quốc gia giàu có, sự an toàn cũng nhân lên bội phần.

Hình ảnh đổ vỡ kiểu động đất dễ so sánh biết bao, kiểu “broken government” rất khó so sánh xem tại sao nên nông nỗi, chỉ biết hai đảng nhất định không thỏa hiệp, cộng hòa xướng dân chủ bảo không và ngược lại. Qua vài cuộc thăm dò ý kiến của các báo, các phương tiện truyền thông thì hơn 80% dân chúng sống tại Mỹ đồng ý quả là chính phủ đang bị “đổ vỡ” trầm trọng, kiểu đổ vỡ giống như trong một gia đình giữa vợ với chồng, giữa cha mẹ với con cái, sự đổ vỡ không kiểm soát được không so sánh được vì đâu và tại sao.

Sau khoảng thời gian đói khổ thế chiến thứ hai, hay sau những cuộc khủng hoảng hầu như không lối thoát, con người sống vui vẻ và gia đình bền vững hơn, dưới mái ấm vợ chồng chung lưng đấu cật xây dựng tương lai cho con cái, nên tỉ lệ đổ vỡ li dị rất thấp. Đến năm 1950, mọi việc đâu vào đó thì trong 1000 gia đình có 2.1 gia đình tan vỡ bỏ nhau. Con số tăng vọt bắt đầu từ năm 1970 khi phong trào “phụ nữ vùng lên” đòi bình đẳng, tăng dần lên có lúc cao nhất là 5.3 phần trăm. Những con số này theo các cuộc thống kê dân số trên toàn quốc Hoa Kỳ, cùng lúc so sánh con số giấy hôn thú được cấp và giấy hủy bỏ hôn ước từ tòa án. Dĩ nhiên những con số này không thể chính xác hoàn toàn, nhưng cũng có thể vin vào nó để ngẫm nghĩ về sự đổ vỡ mơ hồ không có hình thù rõ rệt.

Huey một anh chàng cao lớn đẹp trai, với đôi kính râm to trên mặt, lần đầu tôi gặp anh còn có vợ, lần thứ hai gặp cách lần đầu ba tháng hỏi thăm vợ con, anh trả lời “Không còn gì nữa hết!” Ngạc nhiên tôi hỏi: “Tại sao?” anh chỉ nhún vai. Câu chuyện của anh đơn giản lắm, bắt đầu từ một cái răng sâu, đàn ông ít ai thích ghé thăm bác sĩ nha sĩ, chỉ khi đau đớn thật sự mới phải ép mình đi khám, nhất là các ông mạnh mẽ như Huey, thích cỡi mô tô phóng như bay trên xa lộ. Sự chần chừ của anh đã đưa đến việc mất hẳn con mắt trái, vì chiếc răng bị nhiễm trùng lan lên mắt chỉ qua một đêm, sáng thức dậy mắt đau, đầu nhức vào phòng cấp cứu bác sĩ bắt buộc phải lấy tòan bộ vùng bị nhiễm trùng ra khỏi cơ thể, để cứu mạng sống của anh. Chỉ một thời gian ngắn thế thôi vợ anh đã hoàn tất thủ tục li dị để khỏi vướng bận với người chồng chỉ còn một mắt, lúc nào cũng phải đeo kính đen, dù trong tương lai anh sẽ được gắn mắt thủy tinh.

Là người ngoài cuộc ai cũng cảm thấy tội nghiệp cho anh, dù không nói ra, nhưng có thể người đàn bà trong cuộc hiểu rõ lý do tại sao phải làm như vậy, kết quả mất một mắt làm tràn ly nước chịu đựng của người vợ khi người chồng không chịu theo lời khuyên của vợ chăm sóc sức khỏe của chính anh? Lý do để tôi nghĩ như thế vì Sue là người làm hẹn cho Huey đến khám bệnh, anh bỏ hẹn hai lần, sau đó Sue lại là người gọi điện thoại xin lỗi và làm hẹn khác cho Huey. Nếu anh giữ đúng hẹn, nếu chiếc răng sâu được chữa đúng lúc đã không có chuyện để viết về sự tan vỡ này, họ đã sống với nhau rất vui, con trai đã lớn gia đình mỗi người có một chiếc xe mô tô để đi chơi, đi cắm trại cùng nhau cuối tuần, tiếc làm sao?

Trong các buổi lễ thành hôn, những lời hôn ước được trân trọng thề hứa luôn bên nhau khi thịnh vượng lúc nguy nan, khi mạnh khỏe lúc đau ốm, giữ gìn được câu thề hứa này rất khó, vì sau một thời gian dài chung sống cá tính con người ngày một tỏ rõ ra, nếu tình yêu không đủ mạnh để thay đổi phần nào cá tính riêng biệt thì sự chung sống không còn ý nghĩa gì nữa hết.
Ngay lúc này, kinh tế khó khăn, nhiều mái ấm bị chấn động ngầm như đang sống trên một đường địa chấn, có thể bị động bất cứ lúc nào, sự tàn phá nhiều hay ít tùy thuộc vào sự chuẩn bị từ trước, nền móng căn bản từ sự tôn trọng tin tưởng hợp tác và nhất là chia sẻ tha thứ cùng nhau buồn vui. Nói hay viết rất dễ làm rất khó, người ta hay ví von những điều khó chịu giữa vợ và chồng nếu không được giải quyết ngay sau một đêm, chất chứa nhiều quá sẽ thành hỏa diệm sơn, khi nó bùng nổ thì chẳng còn gì có thể cứu vãn được.

Lý do tại sao trong gia đình có vẻ lủng củng, vợ chồng hay cãi nhau qua lại mà lại hay, khó chịu hiểu lầm là nói ngay tìm ra lý do ngay, hơn là “ghim trong bụng” đến một ngày xấu trời mưa gió tơi bời, cái bụng chịu hết nổi ký tên vào tờ đơn li dị, đồng thời dấm dẳng nói với người phối ngẫu: “Liên lạc với luật sư của tôi!”

Đừng nghĩ đã sống với nhau hơn nửa cuộc đời, thì cuộc hôn nhân đủ bền vững không sợ đổ vỡ chia lìa mà lầm, con số niêm yết tan vỡ tỉ lệ thuận với thời gian chung sống: năm đầu của hôn nhân hầu như chưa ai nghĩ đến việc bỏ nhau vì còn trong năm trăng mật. Sau năm năm tăng lên 10% – thêm 10% nữa cho năm năm kế tiếp nghĩa là sống với nhau mười năm rồi thì tỉ lệ li dị tăng lên 20% . Chưa ngưng lại ở đây con số tăng lên 30% khi đã sống với nhau mười tám năm, có lẽ các con lớn vào đại học rồi thấy đời mình bước vào tuổi rong rêu chăng?
Và 40% đôi vợ chồng đã chung đường chịu đựng nhau nửa thế kỷ, đòi lại quyền tự do cho mình, có lẽ họ thèm được hưởng thú cô đơn đau ốm một mình, chết một mình hơn là chết chung với người mình đã yêu thuở xuân xanh. Biết đâu hơn hai phần ba các bà đòi li dị vì không muốn chồng thấy mình xấu xí tóc bạc da mồi, như bà hoàng hậu ngày xưa cấm vua không được vào thăm khi bà bị đau.

Các con số tỉ lệ ở trên tính theo đơn vị 1000, nên cũng không có gì là lo lắng lắm, đôi khi viết xuống cũng là để cảnh cáo chính mình. Home Depot và Lows có bán mọi thiết bị phòng chống động đất, không biết tìm ở đâu tấm chắn che chở chuyện li dị nhiễu nhương thì này.

About như hoa ấu tím

Niềm vui của tôi không to lớn lắm - một câu hát, một nụ hoa, tình yêu dành cho gia đình, một món ăn đậm đà hương vị Việt Nam. Ngày xưa tâm tình kể lể trên trang giấy trắng - bây giờ trên trang ấu tím này.
This entry was posted in Tản Mạn, Văn and tagged , . Bookmark the permalink.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s