Trái Tim Tượng Trắng

Chị ơi!
em để quên vài sợi tóc
trong căn phòng khép hờ vuông cửa nhìn ra vũng mây trắng lững lờ
em để lại giọng cười vang lượn cùng thanh âm tiếng dương cầm chập chờn treo nốt fa thăng lơ lửng

Ba Lê hôm nao gió ngưng thở – kẽ lá vườn Lục Xâm Bảo im thinh – chân em nhón cao tay vói chạm trái tim lạnh băng pho tượng trắng

Dòng sông Seine uốn khúc khoe nét đẹp liêu trai – ánh nắng nhạt xuyên đám mây cuồn cuộn đòi mưa


Tiếng chuông nhà thờ Đức Bà thánh thót – đàn quỷ nhỏ biếc xanh ngẩng mặt giật mình!
Dưới chân tháp Eiffel môi hôn lúng túng
hơn nửa đời rồi
vội vã quay về
với thanh xuân!

Chị ơi!
Khu vườn Claude Monet
đóa hoa anh túc không xinh bằng đóa hồng khép nép trước sân nhà chị
Len lỏi trong khóm tre –
lấp lánh mặt hồ lá súng trong tranh


Giọt cà phê thơm lừng góc phố êm đềm tĩnh lặng –


đôi thiên nga giận dỗi chẳng nhìn nhau.

Mùa hè đang chảy tan theo cơn nóng – Trái tim vô nhiễm nào không vỡ bởi vì đau.
Đau không cất thành tiếng – chuông cao treo lơ lửng một mình.

About như hoa ấu tím

Niềm vui của tôi không to lớn lắm - một câu hát, một nụ hoa, tình yêu dành cho gia đình, một món ăn đậm đà hương vị Việt Nam. Ngày xưa tâm tình kể lể trên trang giấy trắng - bây giờ trên trang ấu tím này.
This entry was posted in Tản Mạn, Thơ and tagged , . Bookmark the permalink.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s