Con Rắn

Cứ là bé gái thế nào cũng có một “con” gì đó để sợ: sợ ma, sợ “áo ộp”, sợ chuột, sợ nhện, sợ thằn lằn, sợ sâu đo, sợ rắn! Không chỉ bé gái sợ, phụ nữ cũng vẫn còn sợ, không ít mối tình đến tự sự sợ hãi này! Còn bé thì lao vào lòng mẹ ôm mặt vừa khóc vừa hét, lớn lên thì mặt xanh môi tái ôm vòng người khác, bất kể giới tính, ngay cả kẻ ấy là người mình ghét kinh khiếp khủng. Ghét vẫn không thắng được sợ, nên có nhiều người đã đến tuổi xế chiều vẫn còn kể chuyện ngày xưa: “Mẹ lấy ba con vì con sâu đo!”

Con sâu đo là sinh vật bé bé xanh xanh, màu xanh y như màu lá, thân nhỏ hơn đầu đũa, thích sống trên các cây điệp tây, loại cây có lá đối như lá me, trái màu đen bằng gang tay, hoa màu hồng đầy tơ thật đẹp, hạt điệp rang lên ăn thơm thơm, nhẫn nhẫn, lá điệp bay trong gió rất nên thơ, nhất là vướng trên mái tóc dài thiếu nữ. Bao nhiêu điều ấy đủ để hiểu tại sao con sâu đo thích sống trên loại cây ấy. Và cũng lạ, dưới gốc cây điệp tây có rất nhiều chuyện kể, vì táng cây to lá dầy che nắng, con nít thích chơi dưới gốc có bao trò để chơi, nhặt trái rụng, leo lên cây hái hoa “đá gà”, thi ném dép lên cành xem ai ném cao nhất. Tuổi thanh thiếu niên thì họp nhau dưới gốc, con trai bàn tán chuyện gì không biết, con gái bàn chuyện tương lai, ngay cả xem bói cho nhau, từ chỉ tay đến bói đũa, bói bài, chiều xẫm tối còn lôi cả cơ ra cầu mong có vong nào lang thang ghé ngang cho vài lời khuyên chính đáng.

Rồi hẹn hò tuổi ô mai cũng thích gốc cây me tây, gốc cây to nên che được mắt nhìn tò mò của bè bạn, đưa vội tờ thư chép tay xong là quay lưng như chưa từng quen biết – kiểu ỡm ờ

“. . . thôi được rồi đưa lá thư đây
Mai tan trường đợi ở gốc cây – – – tui sẽ đến trả lời cho biết!”

Trưởng thành, được người đưa đón, ngỏ ý ngỏ lời, kênh kiệu không thèm cho đến lúc con sâu rơi xuống, thấy nó đung đưa theo gió, né sâu đo thế nào không biết lại lọt thỏm vào vòng tay người ta. Cứ đổ tội tại “sâu mà tôi lấy ông” khi hờn lẫy, rồi dịu dàng ửng hồng má khi kể cho con gái nghe chuyện ngày xưa đàn bà con gái phải nhìn thẳng, phải giấu kín tình cảm của mình để đúng chữ “chính chuyên” nhờ có những con sâu con bọ con nhện con chuột làm trung gian để “bày tỏ” cảm tình!.

Cảm giác đụng vào da rắn đang còn ngo ngoe khác với cảm giác sờ chiếc ví da rắn, cảm giác lạ lắm, không trơn trơn như trí não nghĩ ra, tưởng tượng ra, nó khô khốc không lạnh, nó có luồng hơi ấm, vẩy của nó ram ráp lạ lạ.
rắn
Tội nghiệp rắn không có chân, cách di chuyển khổ sở quá.
snake

Nhìn kỹ xem vẩy rắn có nổi gai giống da của người khi sợ hay không? Mình sợ rắn, có thể rắn cũng sợ mình chứ nhỉ – “Ai cho phép bà ve vuốt tôi!”

Thôi thì mình là bạn của nhau vậy, cuộc đời này có bao điều kỳ lạ, biết đâu trong muôn vạn đời rắn đâu có cơ hội, đâu có duyên may được ve vuốt bởi tay này.
snake

About như hoa ấu tím

Niềm vui của tôi không to lớn lắm - một câu hát, một nụ hoa, tình yêu dành cho gia đình, một món ăn đậm đà hương vị Việt Nam. Ngày xưa tâm tình kể lể trên trang giấy trắng - bây giờ trên trang ấu tím này.
This entry was posted in Tản Mạn, Văn. Bookmark the permalink.

Có 4 phản hồi tại Con Rắn

  1. thihanh nói:

    chời ơi, bộ chị hỏng sợ sao *.*

  2. Phung Dinh nói:

    chen oi ,thay het hon luon cam giac ra sao ha Hoa nhung chac no mem mem va am am phai khg vi no dau co xuong
    Phung khg dam dau ma neu co thi vua om no vua cau nguyen voi Troi Phat

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s