Nhật Bản Ngày Thứ Hai

IMG_3911

Buổi sáng thức dậy, ngầy ngật vì khác múi giờ, nhìn qua cửa sổ ánh dương đã lên, biển mênh mông một góc trời, lên phòng ăn sáng, cảm giác được sống ở thế giới khác hẳn đời sống thường nhật, thức ăn dọn sẵn một cách trang trọng, tỉ mỉ, đã biết trước người Nhật luôn kỹ lưỡng trong việc trang trí, bầy biện, mắt vẫn xoáy vào những món ăn được gói ghém từng chi tiết.

IMG_3914

Lên xe đi thăm đền thờ Itsukushima – được xây bởi lãnh tướng Taira no Kiyomori thế kỷ thứ 12 – nếu biết về lịch sử của Nhật Bản sẽ thấy những điều người ta nhận định về một lãnh thổ, một vị trí của quốc gia rất đúng. Lãnh thổ nào tròn trịa gọn gàng sẽ có một lịch sử an lành không chia năm xẻ bẩy, lãnh thổ nào ốm yếu dài loằng ngoằng khúc khuỷa dễ bị nạn chia cắt, dễ có nhiều vua nhiều tướng, có vua có tướng là có xương đổ máu rơi, là có anh hùng, có lệ thảm của nương của thiếp.
Đến đền thờ qua chiếc phà gió biển thổi lồng lộng không lạnh lắm, cảnh đẹp như tranh. Chiếc cổng Thần Đạo màu son cam đỏ nổi trên mặt nước xanh dương lóng lánh nắng, long lanh gió khiến lòng người hây hây theo vạn vật. Lần thứ nhất đặt chân đến đền thờ, lần thứ nhất thấy hoa đào ẩn hiện khắp nơi, hoa đào đang mãn khai vẻ đẹp mong manh ngắn ngủi, mùi hoa hay mùi thông trong không khí dịu dàng khiến lòng khách say ngẩn say ngơ, muốn ôm muốn chụp muốn giữ lại cho riêng mình cảnh đẹp như tranh ấy. Những con nai ngơ ngác đi dạo chung với khách, chẳng có lá vàng làm duyên, chẳng có bánh cho ăn nhưng là biểu tượng của an nhàn bình trị!
P1010043

Thần Đạo là quốc giáo của Nhật Bản, dân chúng thờ thiên nhiên, thờ sông núi trời mây nước, các lãnh chúa khi xưa thích xây đền thờ, cũng như xây thành xây hào để phô trương sự giàu có, đi đến tỉnh nào khu nào đều có vài di tích đặc biệt ấy. Cách thờ phượng của họ rất đơn giản, không thấy tượng chỉ là khoảng không, trước khi vào đền có một nơi để tẩy trần, nước tinh khiết trong veo từ giếng, những chiếc gáo xinh xắn, có tay cầm dài, múc nước rửa tay, xúc miệng trước khi vào đền.

IMG_4027

IMG_4330

Muốn gọi Thần Linh chỉ vỗ tay ba cái, sau đó cúi gập người xuống chào kính, tôi liên tưởng giống như ngày xưa ở Việt nam, có lu nước trước hiên nhà, khách ghé chơi rửa tay rửa mặt, ngay cả uống miếng nước. Hình ảnh những cô bé bên cạnh mẹ, gài những mẩu giấy cầu xin trên chiếc dây căng trước cửa đền dễ thương làm sao. Sau một ngày những mẩu giấy được dâng lên bàn thờ Thần Linh để những ước muốn ghi trong giấy trở thành sự thật.

IMG_4840

Đi du lịch bây giờ thông dụng và lan nhanh trong cộng đồng người Việt ly hương, lý do từ khi rời quê hương đến nay đã 39 năm, con cái đã trưởng thành, tuổi đã chững, sức đã mòn, chẳng còn tham lam ôm đồm chuyện đại sự, thế hệ thứ hai đã lên thay thế. Có đi xa mới biết người Việt trải đều khắp nơi trên toàn thế giới, cuộc di cư năm 1945 chỉ trong phạm vi Nam Bắc – 1975 thành cuộc di cư vĩ đại, người Việt đặt chân đến năm châu, di chuyển khắp bốn biển, đi đến xứ nào cũng nghe được tiếng Việt, cũng bất ngờ nghe câu: “Chị người Việt hả?”

Tôi ghé thăm viện bảo tàng tại Hirosima, nơi quả bom nguyên tử rơi xuống chấm dứt thế chiến thứ hai vào ngày 6 tháng 8 năm 1945. Tòa nhà còn lại sau biến cố thảm thương ấy vẫn còn được giữ nguyên vị trí, chiếc mái vòm trơ khung sắt

P1010134

P1010129

Chẳng ai thắng chẳng ai thua nếu đọc hết những sách ghi lịch sử dầy cộm, tôi chỉ thấy phụ nữ con nít đau khổ vì các “quí anh hùng” các ông to ông lớn, ai đúng ai sai tôi cũng không thèm biết chỉ biết rõ một điều nhân loại được thượng đế sinh ra để chịu đựng nhiều hơn là hưởng phước của Ngài. Tôi không thể nào xem hết những đau lòng còn lưu giữ trong viện bảo tàng có tên là Hiroshima Peace Memorial, nên bước ra ngoài, nơi đây bên dòng sông các em học sinh, các nhân viên sau ngày làm việc đang hạnh phúc an nhàn ngồi dưới cội đào ngắm hoa mãn khai. Tôi hòa vào cùng họ, ngôn ngữ không cản chúng tôi uống chung một ly, gắp chung một đũa, lưu luyến khi chia tay, khó khăn khi ghi địa chỉ email của nhau. Vòng ôm khắng khít nhiệm màu giữ người và người tôi vẫn cảm nhận khắp châu thân khi nhớ lại.
Những hình ảnh này sống mãi với tôi, đây là điều tôi quí nhất trong chuyến viếng thăm Nhật Bản .

P1010197

Tôi đã gởi hình cho các em, không biết các em có nhận được hay không? Ngụm rượu sake tôi uống hôm ấy, với miếng thịt gà nướng thơm mùi vừng, tấm tình vượt biên giới, nạn đói Ất Dậu bom nguyên tử 1945 chỉ là chữ viết trên trang giấy, nỗi buồn như những cánh hoa được đất ôm lấy, để niềm vui là những mầm non thăng hoa miên viễn.

Tôi yêu người Nhật, I love Japanese, tôi đã nói cho các bạn trẻ ấy nghe, các bạn trả lời bằng tiếng Nhật, tôi chưa học rõ tiếng, nỗi nhớ càng nhiều thêm .

1) Hiroshima & Miyajima

2) Osaka

About như hoa ấu tím

Niềm vui của tôi không to lớn lắm - một câu hát, một nụ hoa, tình yêu dành cho gia đình, một món ăn đậm đà hương vị Việt Nam. Ngày xưa tâm tình kể lể trên trang giấy trắng - bây giờ trên trang ấu tím này.
This entry was posted in Văn. Bookmark the permalink.

Có 1 phản hồi tại Nhật Bản Ngày Thứ Hai

  1. Hay lắm chị ơi. Em chờ đ̣oc tiếp nữa . Cám ơn chị đã chia sẻ. Em chúc chị thật vui và hạnh phúc bên người thân.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s